Tôi mua bảo hiểm cho anh ấy chưa bao giờ là vì tiền mà là để tự nhủ với bản thân rằng tôi không phải con mồi.
Tôi là đồng nghiệp của anh ấy.
07
Chủ nhật hôm đó, Trần Nhượng đến công trường tăng ca.
Tôi bê chiếc thùng các-tông ở tầng dưới cùng trong tủ sách ra.
Ghi chép công việc cá nhân của mười một bộ hồ sơ vụ án, chín năm, chất cao nửa mét. Đây là thói quen nghề nghiệp của tôi: Báo cáo chính thức nộp công ty, còn điểm nghi vấn, trực giác và sự bất an thì ghi vào sổ của riêng mình.
Trong chín năm, có ba tên hung thủ từng viết thư cho tôi.
Kẻ ở vụ án thứ ba mắng tôi ròng rã bốn trang giấy, chữ nào chữ nấy đau thấu xương. Kẻ ở vụ án thứ chín cầu xin tôi giúp hắn kháng cáo. Bức thư của vụ án thứ bảy là gửi đến công ty vào một tuần sau khi tuyên án, sau khi nhận được, tôi vẫn luôn không mở ra.
Tôi sợ mở ra sẽ nhìn thấy nước mắt. Người đàn ông hỏi về hũ tro cốt ở vành móng ngựa ấy, tôi không muốn gặp lại lần thứ hai dù là trên giấy.
Hôm nay, tôi đã mở ra.
Bức thư không dài, nét chữ xiêu vẹo: [Kính gửi điều tra viên Sở: Tôi không trách cô. Những gì cô tra ra đều là thật. Hợp đồng bảo hiểm là thật, giám định chữ ký là thật, ba tháng đó ngày nào tôi cũng kèm cô ấy tập lặn, cũng là thật. Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện. Đã hỏi luật sư, luật sư nói vụ án đã khép lại, sẽ chẳng có ai trả lời tôi đâu. Bản hợp đồng bảo hiểm đó, tôi chưa từng mua bao giờ. Cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu nó từ đâu ra. Lúc sinh thời Ngọc Phân cũng nói cô ấy chưa từng ký tên. Nhưng giám định của các người lại bảo đó chính là chữ của hai chúng tôi. Tôi nói không rõ. Tôi chỉ nghĩ kiểu gì cũng phải có người biết có chuyện thế này chứ. Không cần viết thư lại.]
Năm đó, nếu tôi mở bức thư này ra thì tôi sẽ nghĩ thế nào?
Tôi sẽ nghĩ rằng lại một kẻ kêu oan nữa đây vì giám định chữ ký sẽ không nói dối.
Bây giờ tôi ngồi trên sàn phòng sách, cầm tờ giấy đó, tay vẫn luôn run rẩy.
Giám định chữ ký sẽ không nói dối.
Nhưng tuần trước tôi vừa mới nhìn thấy một chữ ký mà giám định chữ ký không thể phát hiện lại nằm trên hợp đồng bảo hiểm của chính tôi.
Kẻ đã luyện chữ của anh ấy viết không cần bản thảo.
Vụ án thứ bảy.
Vụ án thứ mười một.
Vụ án của tôi.
Tôi xếp mười một cuốn sổ ghi chép thành một hàng ngang trên sàn nhà, lật từng bản sao hợp đồng bảo hiểm một.
Trong mười một phần có sáu phần, kênh xuất đơn là Hằng Tín Đạt.
Sáu phần.
Sao trước đây tôi lại không phát hiện ra chứ?
Bởi vì chẳng ai đem các vụ án của chín năm bày lên cùng một mặt sàn để xem cả. Tra xong là lưu trữ, đồ đã lưu trữ rồi thì không một ai quay lại bới móc nữa.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trên sàn nhà đến tận trời tối.
Khuôn mặt của mười một người chồng lần lượt lướt qua trong đầu tôi.
Có mấy kẻ là hung thủ thực sự, chuỗi bằng chứng hàn c.h.ế.t c.h.ặ.t chẽ cho tới tận hôm nay tôi cũng không sửa lại dù chỉ một chữ.
Nhưng còn mấy kẻ khác thì sao?
Lúc Trần Nhượng về nhà, tôi đã cất thùng các tông về chỗ cũ từ lâu.
Anh ấy thò đầu vào phòng sách: "Sao không bật đèn?"
"Vừa mới ngủ dậy." tôi nói.
Trong bóng tối, tôi nhìn không rõ mặt anh ấy và anh ấy cũng nhìn không rõ mặt tôi.
08
Ngày thứ Sáu, Trần Nhượng nói: "Ngày mai bù lễ kỷ niệm nhé."
Kỷ niệm mười năm là chuyện hồi tháng Ba. Dạo đó anh ấy ở ngoại tỉnh theo dõi một dự án liên tỉnh, ngày kỷ niệm cứ nợ mãi rồi nợ một mạch cho đến tận bây giờ. Tôi cứ tưởng anh ấy quên mất rồi.
Nơi anh ấy đặt bàn là quán cơm gia đình ở Lão Môn Đông.
Nơi hẹn hò lần đầu tiên của chúng tôi mười năm trước. Hồi đó nó vẫn là một quán ăn bình dân lụp xụp, chúng tôi nghèo, hai người gọi ba món, tranh giành nhau viên thịt sư t.ử cuối cùng.
Bây giờ nó đã được tân trang lại ba lần, mỗi người tám trăm tệ, viên thịt sư t.ử vẫn còn nằm trên thực đơn.
Lúc ngồi xuống tôi mới phát hiện ra anh ấy đã gầy đi rồi.
Đường nét quai hàm gọn gàng hơn hồi đầu năm, dưới mắt có một tầng thâm xanh nhạt. Mười năm nay cân nặng của anh ấy ổn định như gạo muối dầu mì, chỉ có ba tháng nay là gầy đi trông thấy bằng mắt thường.
"Công trường mệt lắm à?" tôi hỏi.
"Ừ." Anh ấy rót trà cho tôi: "Sắp hoàn thiện rồi. Xong việc là ổn thôi."
Trước khi dọn món, anh ấy bất chợt nói: "Chi Chi, em còn mấy ngày phép năm? Tháng sau cùng anh về quê một chuyến nhé. Sân nhà bên mẹ anh sửa sang lại rồi, ở đến Tết rồi hãy về."
"Em đi rồi thì đợt tổng kết quý của danh sách ai làm?"
"Xin nghỉ thôi mà." Anh ấy hiếm hoi kiên định: "Hoặc là dứt khoát nghỉ việc luôn cũng được, anh nuôi em."
Tôi cười anh ấy: "Tổng giám đốc Trần dạo này bành trướng ghê nhỉ."
Anh ấy cũng cười theo, không nói tiếp nữa.
Mãi sau này tôi mới biết đó là lần thứ hai anh tìm cách chuyển tôi ra khỏi thành phố này.
Lần đầu tiên là vào tháng Năm. Anh bảo nhà view sông ẩm thấp, không tốt cho đầu gối, khuyên tôi bán nhà để đổi sang khu vực có trường điểm nhưng tôi bảo cứ từ từ xem thế nào đã.
Cả hai lần, tôi đều không hiểu ý anh ấy.
Lúc đó tôi cứ tưởng câu "sẽ ổn thôi" của anh ấy là chỉ công trình.