Ta sinh vào tiết Trung Nguyên (rằm tháng bảy), từ nhỏ chưa từng được đón sinh thần.
A tỷ lại khác.
Tỷ ấy sinh cùng ngày với Hoàng hậu, được cả phủ coi trọng, hết mực yêu thương, năm nào sinh thần cũng tưng bừng náo nhiệt.
Chỉ có Tạ Yến, năm nào cũng không quên tặng ta một phần lễ vật sinh thần.
Ta âm thầm vui mừng, cứ ngỡ trong lòng hắn, ta rốt cuộc vẫn là người khác biệt.
Cho đến ngày ấy, A tỷ chê quà tặng mình nhận được không quý giá bằng của ta, liền nổi giận tại chỗ.
Tạ Yến dịu giọng dỗ dành:
“Nàng mở chiếc ngọc linh lung này ra xem thử, bên trong còn có huyền cơ khác.”
Lúc ấy ta mới biết.
Lễ vật hắn tặng A tỷ tuy bề ngoài không hào nhoáng bằng của ta, nhưng thứ cất bên trong, món nào cũng quý giá hơn của ta gấp mười, gấp trăm lần.
Huynh trưởng khuyên ta đừng ghen tị:
“Trong số mệnh Tạ công tử có ba kiếp nạn. Nếu không phải muội vừa khéo là người giúp hắn vượt qua kiếp nạn, với thân phận của muội, sao có thể trèo cao tới mối nhân duyên này?”
“Rõ ràng A tỷ của muội mới xứng với hắn hơn. Được lợi rồi thì đừng làm loạn nữa.”
Ngay cả phụ mẫu cũng lén bàn bạc riêng, chờ sau khi Tạ Yến vượt qua hết kiếp số, có nên tác thành cho hắn và A tỷ hay không.
Trong lòng ta đầy tủi thân, nước mắt suýt nữa rơi xuống.
Đột nhiên ta cảm thấy…
Lần này, ta không muốn giúp hắn vượt qua kiếp nạn nữa.