“Ừm.”
Lan Tâm ôm n.g.ự.c đứng dậy.
“Dọa c.h.ế.t nô tỳ rồi.”
Nói xong nàng quay đầu chạy thẳng về phòng, không dám ngoái lại lấy một lần.
…
Trời vừa sáng.
Ta ra chợ mua những thứ hôm qua đám quỷ vật nhờ vả.
Mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng bàn tán rôm rả từ quán trà ven đường.
“Nghe gì chưa? Thẩm phủ xảy ra đại sự rồi!”
“Chuyện gì?”
“Đại công t.ử Thẩm gia không biết thế nào lại bị Tạ công t.ử… cưỡng đoạt!”
“Hai người trần như nhộng ôm nhau ngủ, vừa hay bị Nhị tiểu thư Thẩm gia bắt gặp.”
“Dọa nàng ta ngất ngay tại chỗ.”
“Nghe nói trên mặt Nhị tiểu thư còn xuất hiện một dấu tay đen sì.”
“Giống như bị quỷ tát vậy.”
“Dùng cách nào cũng không xóa được.”
Người nói chuyện nhìn quanh một vòng.
Nhỏ giọng niệm một câu:
“Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không phù hộ.”
Rồi mới tiếp tục:
“Trước đây thấy Tạ công t.ử ngày nào cũng chạy tới Thẩm phủ.”
“Ta còn tưởng hắn thích hai vị tiểu thư xinh đẹp nhà ấy.”
“Ai ngờ náo loạn cả buổi, hoá ra là thích Đại công t.ử Thẩm gia!”
“Lấy Tam tiểu thư làm bình phong thôi!”
Người bên cạnh lập tức tiếp lời:
“Chuyện còn tà môn hơn nữa kìa.”
“Tĩnh Nam Hầu tối qua cởi sạch quần áo.”
“Tự cầm dây thừng buộc vào cổ mình.”
“Đứng trước cổng thành học tiếng ch.ó sủa suốt cả đêm.”
“Sáng nay còn là người qua đường tốt bụng giúp cởi dây cho.”
“Thế còn Hầu phu nhân?”
“Hầu phu nhân còn t.h.ả.m hơn.”
“Tóc bị cạo sạch.”
“Phu nhân Thẩm gia cũng bị cạo trọc.”
“Không còn một sợi nào.”
“Đại phu nói là quỷ cạo đầu.”
“Cả đời này cũng đừng mong mọc lại.”
“Kho bạc Thẩm phủ cũng bị trộm sạch.”
“Đến một cây kim cũng chẳng còn.”
Quán trà lập tức vang lên tiếng cảm thán.
“Hai nhà này rốt cuộc đắc tội vị thần tiên nào vậy?”
“Quá tà môn rồi.”
“Còn phải nói sao?”
“Riêng Tam tiểu thư Thẩm gia thì nghe nói chẳng có chuyện gì.”
“Xem ra quỷ thần cũng có mắt.”
“Chỉ tìm người xấu mà thu thập.”
“Tha cho người tốt thôi.”
“Người tốt người xấu thế nào chẳng phải nhìn một cái là biết sao?”
Ta đứng bên đường.
Khóe môi không nhịn được cong lên.
Quả nhiên…
Công bằng vẫn là tự mình đòi lại mới hả dạ nhất.
Đám tiểu quỷ kia cũng thật tận tâm.
Hầu phủ và Thẩm gia vì liên quan tới chuyện thuê hung thủ, mưu đồ bất chính nên bị bắt giam cùng một lượt.
Những ngày tháng trong ngục vô cùng náo nhiệt.
Đám tiểu quỷ ngày đêm quấy phá.
Khiến hai nhà không lúc nào được yên.
Nửa đêm nghe tiếng quỷ khóc.
Sáng sớm mở mắt lại thấy bóng quỷ.
Ngay cả ăn cơm cũng ăn ra đầy miệng đất cát.
Ngục tốt thấy mãi thành quen, chỉ coi như không nhìn thấy.
Một lần bị giam là kéo dài tận hai tháng.
Tạ gia vét sạch gia sản.
Đem cả tổ nghiệp và cửa hàng bán đi mới miễn cưỡng được thả ra.
Người được thả nhưng tước vị thì không giữ nổi.
Tấm biển Hầu phủ bị tháo xuống.
Vinh hoa phú quý năm xưa trong một đêm tan thành mây khói.
Thẩm gia lại không may mắn như thế.
Chuyện thuê hung thủ có đầy đủ nhân chứng vật chứng.
Cuối cùng bị kết án.
Để tránh bị Tạ gia tìm tới.
Minh Như cô cô đưa ta chuyển tới phủ Quốc Công.
Cũng chính là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.
Người trong phủ Quốc Công đối xử với ta rất tốt.
Không ai để tâm ta sinh vào ngày nào cả.
Chớp mắt đã tới trước ngày thành thân.
Hoàng hậu bất đắc dĩ phải cho người tới tìm ta.
Nhờ ta đưa Tiêu Nhai Thanh đang chơi đến quên trời đất trở về.
“Ngày mai thành thân rồi.”
“Ít nhất tân lang cũng phải có mặt chứ.”
Lúc ấy ta mới cuống quýt dẫn hồn hắn trở về.
Vừa bước vào phòng.
Hắn đã quen cửa quen nẻo bay thẳng vào thân thể mình.
Ta đứng bên giường nhìn hắn chậm rãi tỉnh lại.
Không nhịn được nhắc nhở:
“Không được tiếp tục đi theo ta nữa.”
Hắn lập tức tỏ vẻ tủi thân.
“Ồ.”
…
Sau khi thành thân.
Ta mới hiểu thế nào là hối hận không kịp.
Tiêu Nhai Thanh quả thực giống hệt một miếng kẹo dính.
Ta đi đâu, hắn theo đó.
Ta đi mua bánh, hắn xuất hồn đi cùng.
Ta đi chọn trang sức, hắn bay trên đầu ta chỉ trỏ bình phẩm.
Thậm chí lúc ta đi nhà xí, hắn cũng đứng ngoài cửa nghiêm túc nói:
“Ta phải bảo vệ nàng.”
Ta hỏi hắn:
“Chàng không thể yên tĩnh một lúc được sao?”
Hắn đáp đầy chính nghĩa:
“Không thể.”
Có điều theo thời gian.
Càng ở bên cạnh ta lâu.
Thời gian hồn phách hắn rời khỏi thân thể cũng dần ngắn lại.
Quốc sư tới xem một lần.
Cười đến mức không khép miệng nổi.
“Có Bách Hoa nương nương ở đây.”
“Hồn phách của Lục hoàng t.ử ngày càng ổn định hơn.”
“Chuyện tốt.”
“Chuyện quá tốt!”
Ngày tiết Hàn Y.
Không biết bằng cách nào mà Hầu phu nhân lại tìm tới trước mặt ta.
Bà ta khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
Van xin ta cứu con trai mình.
Ta chẳng hề động lòng.
“Phu nhân.”
“Những lần trước ta cứu hắn.”
“Tiền đã thanh toán hết chưa?”
Hầu phu nhân sửng sốt.
Vội vàng nói mình bằng lòng trả tiền.
Bao nhiêu cũng được.
Tiêu Nhai Thanh đảo mắt một vòng.
Lẩm bẩm: “Vẫn còn giấu tiền riêng cơ đấy?”
Sau đó giơ hai ngón tay lên.
“Được thôi.”
“Hai vạn lượng.”
“Trả hết nợ cũ trước đã.”
Sắc mặt Hầu phu nhân trắng bệch.
Nghiến răng hỏi:
“Vậy… vậy lần này thì sao?”
Tiêu Nhai Thanh nhận lấy ngân phiếu.
Nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
“Lần này à…”
“Hai phu thê chúng ta không định cứu cho nên không thu tiền của bà nữa.”
Hầu phu nhân quỳ sụp xuống đất.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
Sau đó ta nghe nói.
Tạ Yến tự chôn mình xuống đất.
Ngày nào cũng gào lên rằng mình là một cây hướng dương.
Bắt hạ nhân tưới nước cho hắn.
Không tưới thì hắn khóc.
Tưới rồi lại nói: “Ta sắp nở hoa rồi nha~”
Cả phủ bị hắn làm cho gà bay ch.ó chạy.
Ta nghi ngờ hắn bị yêu quái hoa hướng dương nhập xác.
Nhưng cũng lười quan tâm nữa.
Hôm ấy Tiêu Nhai Thanh đưa ta đi dạo phố.
Người trên đường qua lại tấp nập.
Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc bay tới trước mặt ta.
Là hồn phách của Tạ Yến.
Đã nhạt đến mức gần như tan biến.
“A Miên…”
Hắn cầu xin ta.
“Xin nàng cứu ta…”
Tạ Yến không có vận may như Tiêu Nhai Thanh.
Tiêu Nhai Thanh còn có thân thể để quay về dưỡng hồn.
Còn hắn đã rất lâu không thể trở lại thân xác của mình.
Có lẽ là đ.á.n.h không lại con yêu tinh hoa hướng dương kia.
Nếu còn không trở về, hắn sẽ hồn phi phách tán.
Hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
“Ta biết.”
“Trước đây là ta có lỗi.”
“Nhưng A Miên.”
“Tấm lòng của ta dành cho nàng là thật.”
“Nàng…”
Ta giơ tay lên.
Bàn tay xuyên thẳng qua thân thể hắn.
Rồi cầm lấy một con diều ở quầy hàng bên cạnh.
Ngẩng đầu hỏi ông lão bán hàng:
“Lão bá.”
“Con diều này bao nhiêu tiền?”
Ông lão cười hiền hậu báo giá.
Ta trả tiền.
Sau đó quay sang nhìn Tiêu Nhai Thanh.
“Có muốn đi thả diều không?”
Tiêu Nhai Thanh lập tức cười toe.
“Nương t.ử đi đâu thì ta đi đó~”
Ta: Hỏi cũng như không.
Hết.