Thẩm Miên

Chương 9

“Ngủ một lần là mấy ngày không tỉnh.”

“Chẳng lẽ muội muốn gả qua đó để thủ tiết hay sao?”

“Tạ công t.ử quen biết muội bao nhiêu năm nay.”

“Muội vẫn nên…”

Những lời phía sau ta không nghe lọt nữa.

Bởi ánh mắt ta đã dừng lại nơi thắt lưng của bọn họ.

Ba cái túi tiền căng phồng.

Đang bị Tiêu Nhai Thanh lặng lẽ tháo xuống.

Từng cái một bay đi mất.

Hắn còn ghét bỏ lẩm bẩm:

“Đã tới rồi mà chỉ mang mấy thứ rách nát này?”

“Ai thèm chứ.”

“Chi bằng để lại ít vàng bạc còn thiết thực hơn.”

Khóe miệng ta giật giật, phải cố lắm mới nhịn được không bật cười.

“A Miên.”

“Muội có nghe ta nói không?”

Đại ca cau mày.

Rõ ràng không hài lòng vì ta mất tập trung.

Ta hoàn hồn, chậm rãi nhìn huynh ấy.

“Không phải là Hầu phu nhân bảo các người tới đây chứ?”

Phụ thân lúng túng quay mặt đi.

“Không phải.”

“Bà ấy cũng là lo cho con.”

“Mấy hôm trước bà ấy đích thân tới khuyên con.”

“Con lại dám hỗn láo với bà ấy như thế.”

“Sau này bà ấy sẽ là mẹ chồng của con…”

“Vậy phụ thân thay con đi kháng chỉ sao?”

Lời của ông lập tức nghẹn lại.

Đại ca sốt ruột nói:

“Chuyện của muội sao có thể để phụ thân đi được?”

Ta cười như không cười nhìn huynh ấy.

Sự kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn sạch.

“Vậy thì con cũng không đi.”

“Con sợ c.h.ế.t.”

“Con…”

“Con…”

“Nghịch nữ!”

Phụ thân tức đến mức mặt mày xanh mét.

Mẫu thân kéo phụ thân lại.

Lạnh lùng buông một câu:

“Nếu con đã không muốn quay về, vậy sau này gặp khó khăn gì cũng đừng tới cầu xin chúng ta!”

Ta cũng không hề nhượng bộ.

“Yên tâm.”

“Tuyệt đối không đâu.”

Mấy người họ mặt mày xanh mét tức tối bỏ đi.

Đêm khuya.

Ta đang ngủ ngon lành thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói:

“A Miên, có trộm.”

Ta giật mình ngồi bật dậy.

“Ở đâu?”

Tiêu Nhai Thanh ung dung đáp:

“Đang đi lòng vòng trong sân.”

“Ta bày quỷ đả tường rồi, hắn không ra được đâu.”

“Mau khen ta đi.”

Ta nhìn hắn đắc ý bay lơ lửng trên đầu mình.

Bộ dạng như thể phía sau sắp mọc ra một cái đuôi vểnh lên tận trời.

Không nhịn được đưa tay lên, khẽ xoa xoa lên đầu hắn.

“Giỏi lắm!”

“Đúng là…”

Chữ “cún con” đã lên tới miệng lại bị ta vội vàng nuốt trở vào.

Nguy hiểm thật.

Suýt nữa đã nói ra suy nghĩ trong lòng rồi.

Ta khoác thêm áo ngoài, rón rén đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Trong sân, một tên hắc y bịt mặt đang không ngừng chạy vòng quanh một cái cây.

Nhìn một lúc ta càng thấy có gì đó không đúng.

Ban ngày phụ mẫu vừa tới.

Ban đêm đã có trộm ghé thăm.

Trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy?

“Điện hạ.”

“Ngài có thể nghĩ cách hỏi hắn giúp ta không?”

“Chuyện nhỏ!”

Tiêu Nhai Thanh lập tức bay tới trước mặt tên trộm.

Hắn móc một con mắt của mình ra.

Cầm trong tay lắc lư trước mặt đối phương rồi âm u hỏi:

“Nói!”

“Ai sai ngươi tới đây?”

“Không nói ta sẽ móc luôn mắt ngươi ra!”

Tên trộm sợ đến hồn bay phách lạc, phịch một tiếng quỳ xuống đất.

Đũng quần cũng ướt một mảng lớn.

“Ta nói!”

“Ta nói!”

“Là… là Hầu phủ sai ta tới!”

“Người Thẩm gia nói không khuyên được Thẩm Miên quay về.”

“Hầu phu nhân liền bảo ta tới dọa nàng một trận.”

“Làm hỏng thanh danh của nàng.”

“Đến lúc trong cung hủy hôn, Tạ công t.ử sẽ tới nạp nàng làm thiếp…”

“Hầu phu nhân còn nói…”

“Thẩm Miên này lòng dạ cao ngạo.”

“Nhưng dù sao cũng từng có hôn ước với người khác, không thể làm chính thê được nữa.”

“Vậy thì để Thẩm Ương Ương làm thê còn Thẩm Miên làm thiếp.”

“Cả đời thay con trai bà ấy chắn tai họa…”

Tiêu Nhai Thanh theo bản năng quay đầu nhìn ta, ta lại bình tĩnh đến lạ.

Những chuyện này ta sớm đã đoán được, cho nên cũng chẳng còn đau lòng nữa.

Hắn lạnh giọng đe dọa:

“Tự mình tới nha môn đầu thú!”

“Ta sẽ luôn theo sau ngươi!”

Nhìn Tiêu Nhai Thanh đuổi tên trộm đi.

Màn đêm lại trở về yên tĩnh.

Nhưng ta lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được.

Cuối cùng dứt khoát mặc quần áo chỉnh tề.

Một mình đi về phía tây thành.

Nơi đó có một bãi tha ma.

Trước đây ta chưa từng đặt chân tới đó.

Nhưng đêm nay lại khác.

Vừa tới lối vào bãi tha ma.

Đám quỷ vật xung quanh quả nhiên đều rụt trở về.

Không một ai dám xuất hiện.

Ta khẽ thở dài.

Dịu giọng dỗ dành:

“Các ngươi giúp ta một việc.”

“Ta sẽ đốt cho các ngươi giấy tiền và quần áo.”

“Được không?”

Không gian yên tĩnh hồi lâu.

Cuối cùng có một tiểu quỷ ló nửa cái đầu ra khỏi đống đất.

Rụt rè nhìn ta.

“Ta… ta muốn một cái trống bỏi.”

“Được không?”

Ta gật đầu.

Vừa có một người mở miệng.

Bốn phương tám hướng lập tức vang lên tiếng xào xạc.

Từng bóng quỷ cẩn thận ló đầu ra.

“Ta… ta muốn một đôi giày.”

“Ta muốn một chiếc áo bông.”

“Sắp vào đông rồi.”

“Ta… ta không cần gì cả.”

“Chỉ muốn nhờ người nhắn với người nhà ta một câu…”

Ta ghi nhớ từng nguyện vọng của bọn họ.

Sau đó cũng kể lại tỉ mỉ điều mình muốn nhờ.

Xong xuôi mới xoay người rời đi.

Khi trở về viện, Tiêu Nhai Thanh cũng vừa mới trở lại.

Thấy ta đẩy cửa bước vào.

Hắn lập tức bay tới.

“Đi đâu vậy?”

Ta đáp: “Trong lòng khó chịu nên đi đòi lại công bằng cho bản thân.”

Ánh mắt hắn bỗng trở nên đau lòng.

“Có muốn dựa vào lòng ta không?”

Ta ngẩn người nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt.

Sống mũi bỗng cay cay.

“Giá như ngài thật sự ở đây thì tốt.”

“Chờ ta.”

Không bao lâu sau, bên ngoài tường viện bỗng truyền tới tiếng động.

Một hình nhân rơm loạng choạng trèo qua tường.

Vụng về đi tới trước mặt ta.

Rồi dang rộng hai tay.

Cất giọng ồm ồm:

“A Miên.”

“Tới dựa đi!”

Ta bật cười.

Không nhịn được mà dựa vào lòng hình nhân rơm ấy.

Đống rơm khô cọ lên má.

Hơi ngứa ngứa.

Hắn cứng ngắc vỗ vỗ lưng ta để dỗ ta vui, còn đứng đó vừa hát vừa nhảy.

Lan Tâm nghe thấy động tĩnh dụi mắt bước ra ngoài.

Vừa nhìn thấy một hình nhân rơm đang lộn nhào trong sân.

Nàng sợ đến trợn trắng mắt.

“Ma a——!”

Lan Tâm ngã phịch xuống đất.

Nằm đó hồi lâu mới hoàn hồn.

Rồi cẩn thận ngẩng đầu lên.

“Là… là Lục hoàng t.ử điện hạ sao?”

Ta gật đầu.

Chương 9 - Thẩm Miên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia