Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, qua ngày nào hay ngày ấy.
Đến khi xuân về hoa nở, một đợt thanh niên trí thức mới lại xuống nông thôn, đội sản xuất mới dần khôi phục sự bình yên. Tuy đợt này số lượng không nhiều nhưng đủ loại dấu hiệu cho thấy những tin đồn trước đó quả thực là giả.
Tuy nhiên điểm thanh niên trí thức vẫn náo nhiệt như cũ. Trước kia có thể nói là hoàn toàn tuyệt vọng, giờ ít nhất có chút hy vọng, dù cơ hội mong manh họ cũng muốn đ.á.n.h cược một phen. Đặc biệt là nhóm mới đến này họ hoàn toàn không qua lại với xã viên, ngay từ đầu đã tỏ ra xa cách.
Xã viên cũng chẳng phải hạng người thích xun xoe ai thèm chủ động làm quen. Chẳng bao lâu sau trong đội hình thành ranh giới rõ ràng, xã viên và thanh niên trí thức nước sông không phạm nước giếng.
Hiện tượng này còn lan cả vào trường học.
Hỉ Bảo và các bạn khối lớn thì còn đỡ, trong lớp không có con cái của thanh niên trí thức. Nhưng khối 1, 2 thì có không ít, có đứa cả ba lẫn mẹ đều là thanh niên trí thức, có đứa thì một trong hai là thanh niên trí thức. Bất kể loại nào cũng đều bị những đứa trẻ khác âm thầm cô lập.
Chiều hôm nay Hỉ Bảo vô tình nhìn thấy cảnh Tiểu Tĩnh bị bạn cùng lớp bắt nạt.
Triệu Tiểu Tĩnh là con gái lớn của Diêu Yến Hồng, sang năm mới là 6 tuổi. Vì trường tiểu học miễn học phí nên không ít gia đình trong đội cho con đi học sớm. Đặc biệt nhà Triệu Kiến Khiêu đang rối ren, ba mẹ anh ta tuy còn sống nhưng tuổi đã cao, chăm cháu trai nhỏ đã đủ mệt nên đầu năm nay nhờ Triệu Kiến Thiết nhét Tiểu Tĩnh vào lớp 1.
Học sinh chen ngang lại là con thanh niên trí thức, tuổi lại nhỏ nên vừa đi học đã bị bạn bè trong lớp cô lập. Lúc Hỉ Bảo nhìn thấy, cô bé đang bị mấy bạn nữ xô đẩy về phía góc tường.
Nếu là người khác thì cùng lắm Hỉ Bảo chỉ đi mách thầy cô nhưng vừa khéo người nhìn thấy là Hỉ Bảo. Cô bé với Triệu Tiểu Tĩnh nghiêm túc mà nói còn được coi là chị em họ. Trong lòng sốt ruột, cô bé lao thẳng tới:
“Tiểu Tĩnh, bà nội em bảo tan học về nhà ngay.”
Mấy đứa con gái lớp 1 lập tức giải tán. Vốn dĩ chỉ là đám nhóc con thì làm nên trò trống gì được. Trong chớp mắt chỉ còn lại Triệu Tiểu Tĩnh đang quệt nước mắt với cái mũi đỏ hoe.
Hỉ Bảo không dám để em đi một mình lại sợ Mao Đầu không tìm thấy mình sẽ lo lắng, vội kéo Tiểu Tĩnh ra khỏi góc tường:
“Đi, chị tìm anh của chị rồi cùng đưa em về.”
“Em làm gì còn nhà nữa?” Triệu Tiểu Tĩnh khóc nấc lên, “Bác cả bảo không thể về thành phố, tại sao mẹ em không tin? Sao mẹ cứ không chịu về nhà thế?”
Bác cả trong miệng Triệu Tiểu Tĩnh chính là Triệu Kiến Thiết. Thực ra Hỉ Bảo cũng tin lời chú Kiến Thiết hơn, bất đắc dĩ Diêu Yến Hồng cứ chui đầu vào ngõ cụt nói gì cũng không chịu về, còn vin vào cớ không về thì may ra còn cơ hội, về rồi là hết hy vọng thật sự.
Lời này Hỉ Bảo không thể nói ra chỉ đành cố gắng an ủi cô em họ nhỏ:
“Thế em không phải còn có ba sao? Còn có ông bà nội còn có em trai nữa. Nhà vẫn còn đó mà.”
“Nhưng em không có mẹ!”
“Chị cũng không có mà.” Hỉ Bảo vẻ mặt vô tội, “Em quên chị bị làm con thừa tự cho ba chị rồi à? Chị cũng không có mẹ nhưng chị có bà nội, có anh Mao Đầu…… Anh ơi, anh cùng em đưa Tiểu Tĩnh về nhà đi.”
Có lẽ bị sự thật phũ phàng của Hỉ Bảo làm cho kinh ngạc, Triệu Tiểu Tĩnh không phản đối nữa mà ngoan ngoãn để anh chị họ đưa về. Nghe Hỉ Bảo kể Tiểu Tĩnh bị bạn nữ cùng lớp bắt nạt, Mao Đầu còn bày mưu tính kế cho cô bé:
“Em cứ bảo bác cả em là Triệu Kiến Thiết xem chúng nó còn dám bắt nạt em không.”
Triệu Tiểu Tĩnh gật đầu:
“Vâng ạ.”
Đưa người về đến nơi, Hỉ Bảo và Mao Đầu mới quay về nhà, đương nhiên còn có cái đuôi Xú Đản bị lôi đi kéo lại từ đầu đến cuối.
Trên đường đi, Mao Đầu lầm bầm:
“Triệu Tiểu Tĩnh ấy à, anh thấy nó ngoại hình giống mẹ, tính cách giống ba thế mà còn bị con gái lớp 1 bắt nạt được.”
Hỉ Bảo nghiêm túc suy nghĩ:
“Còn hơn là ngược lại chứ ạ?”
Mao Đầu cân nhắc một chút rùng mình một cái:
“Đúng đúng, thế này là tốt lắm rồi.”
Chợt nhớ ra một chuyện,
“Hỉ Bảo em biết không? Hôm nọ bà nội nói chuyện với mẹ trong bếp, bảo em Đầu Bẹp ngoại hình giống ba tính cách giống mẹ đấy.”
Lúc ấy bà Triệu còn chốt một câu: Thằng bé này coi như hỏng rồi.
……
Sóng gió về thành cuối cùng cũng lắng xuống. Dù Diêu Yến Hồng thề thốt đảm bảo người nhà không lừa cô ta nhưng người khác rõ ràng tin tưởng Triệu Kiến Thiết hơn. Hơn nữa thanh niên trí thức mới lại đến, chuyện về thành phố xem ra càng thêm vô vọng.
Xuân qua thu tới chuyện này cũng như hòn đá nhỏ ném xuống mặt nước, ngoài những vòng sóng lăn tăn ban đầu cuối cùng chẳng để lại dấu vết gì, cuộc sống lại trở về bình lặng.
Cùng lúc đó Xuân Lệ của Tống gia đi trường cấp 3 huyện tham gia kỳ thi tuyển sinh thống nhất.
Tuy là tuyển sinh thống nhất nhưng không bắt buộc. Văn bản cấp trên gửi xuống nói chỉ cần là học sinh lớp 9 quanh huyện, ai muốn thi đều có thể điền đơn đến ngày sẽ do giáo viên cấp 2 sắp xếp cùng đi thi. Thi một ngày, ba ngày sau có kết quả.
Trường cấp 2 công xã Hồng Kỳ năm nay chỉ có chưa đến hai mươi học sinh đăng ký. Trường cử một phó hiệu trưởng dẫn đoàn, đến ngày thì cùng đi bộ lên huyện. Xét thấy phải thi cả ngày, nhà trường thông báo trước để thí sinh tự chuẩn bị nước và lương khô.
Vì thế Hỉ Bảo đặc biệt tranh thủ trước ngày thi kéo Mao Đầu nấu một nồi chè đậu xanh, ngâm nước giếng cho mát. Sang hôm sau mặc kệ tiếng kêu oai oái của Mao Đầu, Hỉ Bảo lấy chiếc bình tông quân dụng đã rửa sạch sẽ ra rót đầy chè đậu xanh, lại dùng hộp cơm nhôm đựng đầy bánh nướng nhân đường.
Bình tông quân dụng và hộp cơm nhôm đều là đồ tháng trước Tống Vệ Quân gửi từ đơn vị về. Bình tông màu xanh quân đội rất oách, đựng được nhiều nước lại có dây đeo dài đeo lên vai rất tiện. Hộp cơm hình chữ nhật màu trắng bạc, bên trên còn khắc hai bông hoa, đựng được khá nhiều thức ăn.
Xuân Lệ có cặp sách riêng, nhận lấy bình tông và hộp cơm từ tay em gái nhỏ, cô bé vỗ n.g.ự.c cam đoan:
“Chị nhất định sẽ thi đỗ!”
“Vâng, chị cả cố lên.”
Hỉ Bảo còn lưu luyến tiễn Xuân Lệ ra tận cổng. Quay đầu nhìn lại Mao Đầu đã tập thể d.ụ.c buổi sáng xong, đang ngồi xổm trước cửa bếp tu ừng ực bát chè đậu xanh. Thấy Hỉ Bảo lườm mình, cậu chàng còn bảo:
“Hỉ Bảo à, cái này ngon đấy, sau này ngày nào em cũng nấu một nồi nhé!”
Năm nay chính sách lại nới lỏng thêm chút nữa, trạm lương thực thậm chí cho phép xã viên dùng lương thực đổi lấy hạt giống cây trồng hiếm. Trong đó có lạc, đậu xanh, đậu tương..., bà Triệu đổi được kha khá, giảm bớt diện tích trồng khoai lang khoai tây nên thu hoạch được không ít các loại đậu.
Có đậu, xưởng đậu phụ trên công xã đóng cửa đã lâu nay lại mở cửa. Đương nhiên xưởng vẫn thuộc nhà nước, chỉ thuê mấy người có tay nghề làm đậu phụ đến giúp việc, làm việc ở xưởng cũng được tính công điểm. Tuy vất vả nhưng còn hơn bán mặt cho đất bán lưng cho trời mỗi ngày.
Hỉ Bảo nghe Mao Đầu nói vậy, đảo mắt:
“Nếu anh chạy lên xưởng đậu phụ mua được hai bìa đậu, em sẽ nấu chè đậu xanh cho anh.”
“Được thôi!” Mao Đầu đồng ý ngay tắp lự, sau đó sán lại gần Hỉ Bảo hỏi, “Em định nấu món gì ngon thế?”
“Hôm kia bà Hai bưng sang một bát cá chạch hầm đậu phụ vị tươi ngon lắm. Mình cũng mua hai bìa, tối chị cả về em làm cho chị ấy ăn.” Hỉ Bảo hớn hở nghĩ, chợt nhớ ra mấy đứa nhỏ bọn họ trong tay không có tiền vội quay đầu chạy vào buồng, “Bà nội ơi!”
Mua đậu phụ không cần phiếu nhưng phải tự mang đậu đi đổi và trả thêm phí gia công. Bà Triệu nghe Hỉ Bảo thèm đậu phụ, không nói hai lời múc một bát đậu tương lại sờ túi lấy ba xu:
“Mao Đầu, đi mua ba bìa đậu phụ về đây!”
Mao Đầu lập tức đồng ý, vừa ra đến cửa còn không quên dặn Hỉ Bảo:
“Em đừng đi đâu nhé, chờ anh về rồi mình cùng đi bắt cá chạch.”
“Em ở nhà chơi với Chậm Chạp thôi.”
Hỉ Bảo vẫy tay với Mao Đầu rồi đi ra sân sau.
Đám gà trống gà mái nuôi từ năm ngoái đều đã lớn. Tết năm ngoái bà Triệu nhìn đám gà choai choai mà không nỡ thịt nhưng năm nay thì chưa chắc. Dù không phải người nhà ăn thì cũng có thể thịt đem bán cho Cung Tiêu Xã đổi tiền và phiếu thịt. Nhiều nhà trong đội đều làm thịt gà đổi lấy tiền và phiếu, lúc thèm thì lên huyện mua hai lạng thịt, cảm giác hời hơn là ăn hết cả con gà một lúc.
Hỉ Bảo chỉ thấy may mắn là Chậm Chạp của cô bé là một cô gà mái nhỏ.
Nhưng cũng không tính là nhỏ nữa, từ mấy tháng trước Chậm Chạp đã bắt đầu đẻ trứng, đẻ rất đều, mỗi ngày một quả gần như không nghỉ ngày nào. Bạn hỏi sao Hỉ Bảo chắc chắn là Chậm Chạp đẻ ư? Vì mỗi lần Hỉ Bảo chui vào ổ gà, Chậm Chạp đều sẽ vỗ cánh chỉ chính xác quả nào trong ổ là của nó.
Trời còn sớm, lúc Hỉ Bảo ra thì mấy con gà lười vẫn đang co ro ngủ gật trong góc. Quen đường mò đến cái ổ gà đã được nới rộng mấy lần, Hỉ Bảo liếc mắt thấy ngay bé Chậm Chạp của mình.
“Chậm Chạp, chị đến rồi đây, hôm nay em đẻ trứng chưa?” Hỉ Bảo cúi người ngồi xổm xuống trước mặt Chậm Chạp lại thấy Chậm Chạp không vui vẻ đón mình như mọi khi mà cả thân hình mập mạp cứ nằm lì trong đống cỏ, “Em sao thế?”
Chậm Chạp “cục tác” vài tiếng nhưng không nhúc nhích. Hỉ Bảo càng nhìn càng thấy lạ, nghĩ ngợi một lát rồi chạy đi tìm bà nội.