Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 67.3: Anh Chị Em Tống Gia (3)

Được ăn một bữa ngon hiếm có, lần này Mao Đầu cũng biết điều, ít nhất không chê bai đồ ăn dở trước mặt nhân viên phục vụ. Nhưng cậu không nói thì đối phương lại không nhịn được, lúc họ sắp đi lầm bầm một câu:

“Sao lần này không thấy chê đồ ăn dở nữa? Đầu bếp có đổi đâu.”

Mao Đầu ngây người. Cậu trí nhớ tốt, đương nhiên nhận ra cô phục vụ tết hai b.í.m tóc gặp mấy năm trước nhưng cậu tưởng đối phương không nhận ra cậu, rốt cuộc người lớn ít thay đổi, còn cậu là trẻ con đang tuổi lớn chỉ riêng chiều cao đã vọt lên đáng kể.

“Chị nhớ em là ai à?”

Mao Đầu cố ý hỏi lại.

“Chính là cậu! Tôi nhớ rõ cậu! Đúng rồi, còn có anh bộ đội lần trước đi cùng nữa.”

Cô phục vụ thầm nghĩ, nếu lần này người đó còn ở đây, chắc cô cũng không dám cãi tay đôi với thằng nhóc than đen này.

“Em biết ngay mà!”

Mao Đầu đắc ý vô cùng, cảm thấy mình không hổ là ngôi sao sân khấu bẩm sinh, cái này gọi là sức hút cá nhân quá lớn, bao nhiêu năm rồi người ta vẫn nhớ thương mình.

Vui trong lòng nên cậu hiếm khi không "đốp chát" lại còn không quên hẹn trước:

“Mấy tháng nữa em lại đến nhé!”

Cô phục vụ nhìn theo thằng nhóc than đen vẫy tay chạy ra cửa, thầm nghĩ: Ai thèm cậu đến chứ, đen như cục than tổ ong lại cứ thích ngồi cạnh cô bé trắng trẻo nhất đám, lần trước thế lần này cũng thế, cố tình làm người ta ngứa mắt đây mà!

……

Ăn uống no nê xong đã hơn một giờ chiều. Xuân Mai và Xuân Phương không vội, lần này được nghỉ hai ngày, chiều mai đi vẫn kịp. Mao Đầu và Hỉ Bảo ở nội trú, phải về trường trước 5 giờ chiều. Đương nhiên đến muộn vẫn vào được nhưng sẽ bị bác bảo vệ mắng cho một trận. Vì đôi tai của mình, hai đứa đã căn giờ rất chuẩn.

Tuy nhiên giờ vẫn còn sớm, mấy anh em bàn nhau quyết định đi thẳng đến ngân hàng.

Thời buổi này người có tiền gửi ngân hàng vẫn là số ít nhưng nếu bà Triệu đã dặn dò rõ ràng thì chắc chắn bà đã làm rồi. Mở tài khoản cũng không khó, Xuân Mai và Xuân Phương đều có thẻ công nhân, dùng thẻ đó là làm được ngay. Hai người điền mẫu đơn rất nhanh, bàn bạc một chút rồi quyết định mỗi người gửi 5 đồng.

19 đồng tiền lương, trả bà 5 đồng, đưa ba mẹ 5 đồng, gửi tiết kiệm 5 đồng, chớp mắt chỉ còn lại 4 đồng. Cũng may số tiền 5 đồng bà cho lúc trước mới tiêu một nửa, tính cả chi tiêu hôm nay vẫn còn thừa kha khá. Hai cô bé vui vẻ nhận lấy sổ tiết kiệm, nhìn con số 5 đồng đơn giản trên đó mà cười híp cả mắt.

Hỉ Bảo nhìn cũng thèm không nhịn được hỏi:

“Em mở tài khoản được không?”

Xuân Lệ biết Hỉ Bảo nhiều tiền tiêu vặt tiện thể hỏi nhân viên quầy giúp, được trả lời là được nhưng cần giấy giới thiệu hoặc sổ hộ khẩu.

Nghe thấy phiền phức, Hỉ Bảo bỏ ngay ý định. Cô bé khác Mao Đầu, từ bé đến giờ chưa làm mất thứ gì, dù mang theo số tiền lớn trong người cũng chẳng lo lắng.

Rời ngân hàng mấy anh em lại lang thang trên phố. Đi qua tiệm chụp ảnh từng đến mấy năm trước, Mao Đầu lại nhớ tới tấm ảnh mình từng chụp.

“Em đòi bà bao nhiêu lần mà bà cứ không chịu trả ảnh cho em.”

Mao Đầu tức tối. Hồi đó chụp tổng cộng hai tấm, Tống Vệ Quân mang tấm chụp với Hỉ Bảo đi, bà Triệu giữ tấm chụp với Mao Đầu, kết quả Mao Đầu chẳng được cái nào.

“Anh ơi, em mời anh chụp ảnh nhé, rửa xong ảnh cho anh hết, em không lấy đâu.”

Hỉ Bảo nói rồi kéo Mao Đầu vào, mấy người còn lại cười hì hì đi theo.

Không phải ngày lễ tết, tiệm chụp ảnh không đông khách lắm nhưng dù không đông cũng không thể lấy ảnh ngay được. Hỉ Bảo hỏi giá, lại hỏi các anh chị có muốn chụp không, cuối cùng theo gợi ý của bác thợ ảnh, cả nhóm quyết định chụp chung một tấm ảnh lớn.

Tống Cường xấu tính đẩy Hỉ Bảo và Mao Đầu lên đầu hàng, bắt hai đứa đứng cạnh nhau, sát sạt vào nhau coi như thỏa mãn ý tưởng chụp ảnh “sinh đôi”. Những người còn lại chia thành ba hàng, hàng đầu là hai đứa nhỏ, giữa là ba chị em Xuân Lệ, cuối cùng là hai chàng trai cao to Tống Cường và Tống Vĩ.

Tiếng màn trập vang lên, ảnh đã chụp xong chỉ còn chờ rửa ra là lấy được.

Tuy nhiên Mao Đầu quên mất một chuyện, cho dù ảnh rửa ra rồi cũng chưa chắc đã đến tay cậu.

Vì những người khác đều không tiện, nhiệm vụ lấy ảnh được giao cho Xuân Lệ. Mấy ngày sau cô bé tan học lấy ảnh về nhà, chưa kịp ngắm nghía kỹ đã bị bà Triệu tịch thu.

Đương nhiên đó là chuyện về sau.

Lúc này thấy huyện thành cũng đi dạo hết rồi, mấy anh chị lớn đưa hai đứa nhỏ về trường, sau đó đi bộ về nhà. Họ không biết rằng ở nhà đang có một đám họ hàng thân thích chờ sẵn, nào là cô bảy dì tám, chưa gặp chuyện này thì không bao giờ tưởng tượng nổi nhà mình lại có lực lượng họ hàng hùng hậu đến thế.

……

Hai đứa nhỏ cũng không biết các anh chị sắp đối mặt với “thảm kịch”, chúng chào bác bảo vệ rồi đi thẳng về ký túc xá.

Mao Đầu nghĩ ngay đến người anh em tốt Từ Hướng Đông, Hỉ Bảo thì ngó qua nhà ăn, thấy chưa đến giờ cơm liền yên tâm về phòng.

Trong ký túc xá mọi thứ nhìn như vẫn vậy nhưng Hỉ Bảo vừa bước vào đã cảm thấy có gì đó không đúng. Đứng ở cửa nhìn quanh vài lượt, cuối cùng cô bé cũng phát hiện ra điểm bất thường:

“Lớp trưởng đâu rồi?”

Vấn đề không phải lớp trưởng đi đâu mà là chăn đệm của lớp trưởng biến mất tiêu.

Lớp trưởng lớp Hỉ Bảo là một cô bạn thanh tú quanh năm tết tóc đuôi ngựa, hơn Hỉ Bảo một tuổi, tác phong làm việc rất chín chắn. Ngoài chức lớp trưởng, cô bạn còn là cán sự môn Văn của lớp.

Đừng nhìn Hỉ Bảo hồi tiểu học cũng làm cán bộ lớp nhưng học sinh tiểu học ngoan lắm, cô bé dù không có uy thì cũng có thầy Tằng chống lưng. Nhưng lên cấp 2 thành tích không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đ.á.n.h giá. Nói thật Hỉ Bảo không đủ năng lực trấn áp cả lớp, dù lần nào thi cũng đứng nhất nhưng chỉ làm một chức ủy viên học tập không có thực quyền.

Tuy không được làm lớp trưởng nhưng Hỉ Bảo không vì thế mà giận đối phương, ngược lại lớp trưởng rất tốt tính. Vì lớp chỉ có hai nữ sinh ở nội trú nên quan hệ giữa cô bé và lớp trưởng xưa nay rất tốt.

Kết quả cô bé vừa về nhà một chuyến, lớp trưởng cả người lẫn chăn đệm đều biến mất tăm. Lại nhìn kỹ, chậu rửa mặt, chậu ngâm chân, cái vali da dẹt và hai đôi giày thường để dưới gầm giường cũng không còn.

Hỉ Bảo lờ mờ có dự cảm chẳng lành.

Một bạn nữ cùng phòng bĩu môi:

“Nhà bạn ấy xảy ra chuyện nên thôi học rồi.”

“Tại sao?” Hỉ Bảo kinh ngạc. Cô bé nhớ rõ hôm qua rời trường mọi thứ vẫn yên ổn, sao gió đổi chiều nhanh thế? “Cậu biết người nhà bạn ấy à? Rốt cuộc có chuyện gì?”

“Tớ có ông chú họ làm ở Ủy ban Cách mạng.” Cô bạn kia thực ra không muốn nói nhiều nhưng cùng ở ký túc xá gần hai năm, dù không cùng lớp cũng có chút giao tình. Do dự một lát cô bạn hạ giọng nói với Hỉ Bảo, “Thực ra không phải nhà bạn ấy xảy ra chuyện, nghe nói có người chặn được một lô thư từ nước ngoài, có một bức thư hình như có chút liên quan đến nhà bạn ấy.”

Thư từ nước ngoài?!

Hỉ Bảo cau mày vẻ mặt không dám tin. Dù là cô bé nông thôn nhưng cô bé cũng biết có quan hệ với nước ngoài là chuyện tày trời, người thành phố chẳng lẽ không biết sao? Định hỏi kỹ thêm thì đối phương đã không nói gì nữa chỉ bảo cô bé đi hỏi giáo viên.

Do dự mãi Hỉ Bảo vẫn không đi tìm giáo viên. Nếu thật sự dính đến quan hệ nước ngoài thì đừng nói tìm giáo viên, tìm hiệu trưởng cũng vô dụng. Cô bé chỉ đành trở về giường mình, lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

Không ai ngờ rằng đây chỉ là sự khởi đầu.

Sau khi lớp trưởng lớp 8/1 thôi học, trong hai tháng tiếp theo, lục tục có vài học sinh chọn bảo lưu hoặc thôi học hẳn. Lý do đều không rõ ràng chỉ nói qua loa là “nhà có việc” hoặc “không đủ học phí”. Nhưng những học sinh này đều là con nhà giàu có, đâu phải ở nông thôn mất mùa một vụ là không đóng nổi học phí. Gia đình họ phần lớn là công chức nhà nước, ba mẹ lương tháng ít nhất 50 - 60 đồng, sao bỗng nhiên không đóng nổi học phí? Dù có thiếu tiền thật thì cũng không đến mức thôi học giữa chừng.

Trong nhất thời trường học lại rơi vào không khí căng thẳng.

Mãi đến khi kết thúc học kỳ, giáo viên chủ nhiệm lớp 8/1 thông báo với cả lớp, học kỳ sau sẽ có giáo viên mới tiếp quản, thầy bị điều chuyển công tác.

Đến giáo viên cũng bị liên lụy, lần này không chỉ Hỉ Bảo sợ hãi mà cả lớp đều hoang mang. Ngược lại thầy giáo an ủi họ:

“Các em, trước khi đi thầy dạy các em một câu: Bóng tối trước bình minh là đáng sợ nhất nhưng chỉ cần vượt qua khoảng thời gian này, chờ đợi chúng ta sẽ là ánh mặt trời rực rỡ.”

“Ngoài ra, lớp ta mãi chưa có thời gian bầu lớp trưởng mới, thầy tạm thời chỉ định trò Tống Xã Hội làm quyền lớp trưởng. Cụ thể chờ học kỳ sau xem giáo viên mới sắp xếp thế nào. Trò Tống Xã Hội, hy vọng em có thể giúp thầy chuyển lời về tình hình các bạn cho cô giáo mới. Đúng rồi, cô ấy họ Trình là giáo viên ưu tú ba năm liền, thầy tin cô ấy sẽ chăm sóc tốt cho các em.”

“Các em, có duyên gặp lại.”

Được nghỉ nhưng cả lớp không ai vui vẻ như mọi khi. Mãi đến khi thầy đi rồi, mọi người vẫn ngơ ngác ngồi trong lớp.

Vẫn là Mao Đầu thực hiện nghĩa vụ lớp trưởng. Cậu nhập vai cực nhanh, lập tức bước lên bục giảng:

“Còn chờ gì nữa? Mau về hết đi, chuyện của thầy thầy tự giải quyết, việc chúng ta cần làm là không gây thêm phiền phức cho thầy. Đi thôi đi thôi, về hết đi, cán bộ lớp ở lại tổng vệ sinh, những người khác về nhanh lên! Hẹn gặp lại vào học kỳ sau!”

--

Hết chương 67.