Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 68.1: Xuân Lệ Vào Xưởng Dệt, Khôi Phục Kỳ Thi Đại Học (1)

So với đám bạn học đang xúc động bồi hồi thì Hỉ Bảo và Mao Đầu thật ra chẳng có gì phải lo lắng. Dù sao nhà lão Tống tám đời đổ lại đều là nông dân chân lấm tay bùn "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời". Cho dù có tính cả quan hệ thông gia thì cũng chỉ là hình thức, bất kể điều tra thế nào cũng tuyệt đối không bới ra được lỗi sai.

Đây mới đích thực là "căn chính miêu hồng" (lý lịch trong sạch, chuẩn chỉnh).

Rất nhanh dưới sự dẫn dắt của Mao Đầu, cán bộ lớp đã quét tước phòng học sạch bong kin kít. Học sinh ngoại trú đeo cặp sách lên là về thẳng nhà, học sinh nội trú thì phiền phức hơn một chút, ít nhất cũng phải thu dọn đồ đạc. Cũng may đồ của hai đứa nhỏ không nhiều, gom hai ba bộ quần áo mùa hè tiện thể mang theo bài tập hè, một cái túi vải bạt là giải quyết xong tất cả vấn đề. Tuy nhiên hai đứa lại không vội về ngay mà chạy sang khu cấp ba trước một chuyến.

Trường cấp ba nghỉ muộn hơn cấp hai, không phải do vấn đề thi cử gì mà là vì họ phải sắp xếp công tác phân phối sau tốt nghiệp. Đây không phải việc nhẹ nhàng, hồ sơ của tất cả học sinh tốt nghiệp cấp ba đều sẽ được các cơ quan đơn vị lấy đi để tuyển chọn. Có những đơn vị quan trọng còn phái người xuống tận nơi phỏng vấn thực tế. Hơn nữa dù ở thời đại nào thì cũng luôn có những quy tắc ngầm không thể nói ra...

Vì thế học sinh lớp 12 mấy ngày nay đều bận tối tăm mặt mũi. Dù sao thời buổi này không có chuyện đổi việc giữa chừng, một khi công việc đã được an bài thì có khả năng cả đời sẽ chôn chân ở đó, đương nhiên phải thận trọng càng thêm thận trọng.

Đây là lần đầu tiên Hỉ Bảo chạy sang khu cấp ba nên cô bé chỉ đi theo sau lưng Mao Đầu tò mò nhìn đông ngó tây.

Khu cấp ba lớn hơn khu cấp hai một chút, học sinh cũng đông hơn. Tuy nhiên đó là vì cả huyện không chỉ có một trường cấp hai nhưng lại chỉ có duy nhất trường Huyện Nhất Trung này là có cấp ba. Lại vì mười năm kia mà huyện bên cạnh mất không ít giáo viên, đến mức cả huyện đó tìm không ra một trường cấp ba nào nên trường Nhất Trung trở thành học phủ cao nhất duy nhất của cả hai huyện.

Nhưng mà có lớn cũng chẳng lớn đi đâu được. Hai tòa nhà ba tầng làm khu giảng đường đều là dáng vẻ nửa cũ nửa mới, nhìn ít nhất cũng đã xây được mười mấy hai mươi năm rồi. Lại vì khối 10 và khối 11 đều đã nghỉ, cả khu cấp ba trông có vẻ vắng lặng hơn nhiều, duy chỉ có mấy lớp 12 là ồn ào náo nhiệt.

Hỉ Bảo ngó đầu nhìn tới nhìn lui còn Mao Đầu vì đã tới rất nhiều lần nên quen cửa quen nẻo dẫn em gái đi về phía tòa nhà ba tầng bên trái, hơn nữa là đi thẳng lên tầng cao nhất.

"Hỉ Bảo, lát nữa anh lặng lẽ chỉ cho em xem đối tượng mà chị cả tìm nhé."

Mao Đầu hưng phấn lao lên trước, lòng hiếu kỳ của cậu bé vượt xa Hỉ Bảo. Hơn nữa từ khi biết chị Xuân Lệ tìm đối tượng, cậu bé đã không dưới một lần qua đây trinh sát địch tình nên đương nhiên cũng thuận tiện đem tình hình kể lại một năm một mười cho bà nội.

Nhưng Hỉ Bảo lại cho rằng không cần thiết phiền phức như vậy, vừa đi theo Mao Đầu lên tầng 3 vừa nói:

"Em nhất định có thể nhận ra được."

Chẳng phải bảo là Mao Đầu đẹp trai hơn người kia sao? Thế thì hiếm lạ thật, Hỉ Bảo tin chắc mình liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.

Mao Đầu lại không tin, người nọ trông quá đỗi bình thường, hơn nữa hai ngày nay học sinh mấy lớp 12 đều chạy loạn khắp nơi sao có thể từ trong biển người mà tìm được mục tiêu chứ?

Không trực tiếp dội gáo nước lạnh vào em gái, Mao Đầu rất nhanh đã dẫn Hỉ Bảo tới tầng 3 rồi đi thẳng đến lớp 12/3 ở trong cùng. Không đợi cậu bé gân cổ lên gọi chị Xuân Lệ thì đã có người giúp gọi vọng vào:

"Tống Xuân Lệ, em trai cậu đến tìm này!"

Chỉ chốc lát sau Xuân Lệ cầm tờ giấy chạy ra. Nhìn thấy Hỉ Bảo bên cạnh Mao Đầu, cô còn sửng sốt một chút sau đó nhanh ch.óng nói:

"Chị ở đây vẫn chưa xong việc, sáng sớm mai còn có việc phải làm. Đúng rồi Hỉ Bảo, người trong ký túc xá của em đã về chưa? Tối nay chị ngủ chen chúc với em nhé?"

"Được ạ!" Hỉ Bảo nhận lời ngay tắp lự, lại hỏi: "Bận qua ngày mai là xong ạ? Chị cả, chị định đi đâu làm việc thế?"

"Chị..." Xuân Lệ do dự một chút, "Thôi tối chị nói với em sau, hai đứa đi nhà ăn ăn cơm trước đi, lấy phần cho chị luôn, lát nữa chị sang ký túc xá tìm em."

Hỉ Bảo gật đầu nhưng ánh mắt lại trước sau quét nhìn khắp phòng học. Lớp học cấp ba nhìn lộn xộn hơn cấp hai của bọn họ nhiều, chủ yếu là hầu như chẳng ai chịu ngồi yên trên ghế mà cứ đi lại lung tung. Cô bé vóc dáng lại thấp rất khó nhìn rõ người bên trong.

"Bảo, em nhìn cái gì đấy?" Xuân Lệ vội vàng đẩy người ra ngoài còn không quên kéo tay Mao Đầu lôi xềnh xệch hai đứa đến cầu thang mới buông tay, nheo mắt uy h·iếp: "Mao Đầu, mày nếu dám nói hươu nói vượn trước mặt Hỉ Bảo thì chị nhất định mách bà nội!"

"Bà nội biết tỏng từ lâu rồi, đến người cũng gặp qua rồi." Mao Đầu vừa nãy cũng quét mắt một vòng biết người nọ không ở trong lớp nên cũng không nán lại, trực tiếp kéo Hỉ Bảo chạy xuống cầu thang, "Hôm nghỉ mùng 4 tháng trước, em cố ý đưa bà đến xem rồi."

Xuân Lệ mặt mũi nghệt ra, chờ cô hoàn hồn lại thì hai đứa nhỏ đã chạy mất dạng. Cô tức đến mức cô giậm chân bình bịch, vừa định lao xuống thì thấy cửa cầu thang có người đi lên:

"Lệ, em làm gì đấy?"

"Vừa nãy anh có gặp em trai em gái em không?"

Chẳng màng giữ gìn hình tượng, Xuân Lệ hỏi ngay vấn đề mấu chốt.

Người nọ mờ mịt gật đầu:

"Thằng nhóc đen thui đúng không? Anh đương nhiên biết nó, gặp mấy lần rồi. Cô bé bên cạnh nó thì anh không biết, là em gái em à?"

Thầm nghĩ, trong đám em này chắc chắn có một đứa không phải ruột thịt rồi?

"Em!!"

Xuân Lệ vừa nghe giọng điệu này là biết Mao Đầu lại lén lút sau lưng cô làm trò gì đó nhưng lúc này so đo cũng vô dụng, cô vội vàng ngắt lời uể oải gọi người về lớp.

Thôi thì làm chính sự trước đã, bao giờ thu thập thằng nhóc con kia sau cũng được.

Chờ Xuân Lệ bận xong một chặng, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi chạy nhanh sang khu cấp hai. Lúc đó mặt trời đã xuống núi nhưng vì là giữa hè nên trời trông vẫn còn khá sáng.

Vào ký túc xá, Xuân Lệ gõ cửa rồi nhìn biểu cảm của Hỉ Bảo trước tiên.

Hỉ Bảo vốn đang cười tủm tỉm, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng tột độ của chị cả thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

"Chị cả, chị cũng không biết Mao Đầu nói gì với em đâu."

"Chị một chút cũng không muốn biết!" Nếu không phải không vào được ký túc xá nam, hôm nay Xuân Lệ nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng ranh con kia. Nhưng chờ ngồi xuống mép giường, cô vẫn không nhịn được hỏi: "Mao Đầu nó nói gì?"

"Anh ấy lôi tổ tông tám đời nhà người ta ra kể, lật tẩy sạch sành sanh không nói còn bảo với em là người chị tìm trông còn chẳng đẹp trai bằng anh ấy."

Hỉ Bảo nói câu này, trong đầu hiện lên hình ảnh người gặp lúc chạng vạng. Nói một cách công tâm thì anh rể tương lai của cô bé trông quả thực không xuất chúng, dáng người rất cao, cao hơn cô bé gần hai cái đầu nhưng dung mạo quá bình thường, thuộc loại ném vào đám đông là tìm không ra nhưng người ta không hề xấu, ngược lại còn mang chút phong thái trí thức.

"Trên đời này có người xấu hơn Mao Đầu sao? Thế thì còn là người à?"

Xuân Lệ tức điên, cô lại muốn xông sang ký túc xá nam.

"Vâng vâng, em biết thừa anh ấy lại lừa người mà." Hỉ Bảo vội an ủi chị mình, thuận tay đưa liễn cơm đã lấy từ trước qua, "Mau ăn đi chị, nguội hết rồi."

Trời nóng bức ăn nguội cũng chẳng sao, Xuân Lệ cũng chẳng phải kiểu người kiêu ngạo, nhận lấy cà mên và đũa liền và cơm, ăn một lúc lại chỉ vào cái túi vải bạt của mình:

"Em xem giúp chị xem nên đi đường nào."

"Cái này còn có thể tự mình chọn sao?"

Hỉ Bảo rất kinh ngạc nhưng vẫn nghe lời mở túi, rút ra tờ giấy bên trong.

Giấy đều là loại giấy bản tự cắt. Để tiết kiệm tiền, Xuân Lệ từ nhỏ chẳng mấy khi dùng vở, đa phần đều mua loại giấy khổ lớn, tự dùng d.a.o rọc giấy cắt nhỏ rồi lấy kim chỉ đóng lại. Trên tờ giấy này viết không ít thứ, nhìn chữ là biết Xuân Lệ tự tay viết. Khác với kiểu chữ gà bới của các anh chị khác thì chữ Xuân Lệ khá đẹp nhưng có vẻ đặc biệt phóng khoáng, nhìn lướt qua còn tưởng con trai viết.

Hỉ Bảo nghiêm túc lật xem rất nhanh phát hiện ra, thực ra Xuân Lệ đã sớm có quyết định.

"Chị cả muốn đi huyện bên cạnh? Là vì bọn chị hai sao?"

Xưởng dệt ở huyện bên cạnh được khoanh tròn mấy vòng đậm, mà nhắc tới xưởng dệt ý nghĩ đầu tiên của Hỉ Bảo chính là hai chị Xuân Mai và Xuân Phương.

"Xưởng dệt là nhà máy cũ, phúc lợi đãi ngộ đặc biệt tốt, học sinh cấp ba qua đó trực tiếp được đề bạt làm thợ bậc hai, nếu là vợ chồng công nhân viên chức mà cả hai đều là học sinh cấp ba thì đủ ba năm tuổi nghề là có thể tham gia phân nhà."

Xuân Lệ vội vàng và cơm lơ đễnh nói ra lý do. Đương nhiên cô không phủ nhận việc chọn xưởng dệt có chút quan hệ với Xuân Mai và Xuân Phương, nhưng nếu nhà máy đó không tốt thì cô sẽ không vì các em gái ở đó mà đưa ra lựa chọn thiếu lý trí.

Hỉ Bảo: "......" Chị cả, hình như chị lộ tẩy cái gì rồi.

Hỉ Bảo mở to mắt nhìn chằm chằm Xuân Lệ một hồi lâu nhưng Xuân Lệ - người vốn luôn nhe nanh múa vuốt trước mặt Mao Đầu khi ở trước mặt Hỉ Bảo lại như hoàn toàn tháo bỏ phòng bị, căn bản không chú ý tới mình vừa lỡ miệng.

May mắn là Hỉ Bảo không phải Mao Đầu. Sau khi nhìn chằm chằm một lúc, cô bé buông tha cho Xuân Lệ rồi tiếp tục cúi đầu xem tiếp:

"Thế còn cái này? Huyện ủy? Là vì dượng út sao?"

"Đúng vậy, cô út không muốn chị vào nhà máy, cô ấy cảm thấy chỗ nào cũng không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Nhưng mà ổn thì có ổn, cơ quan trước giờ đâu có thiếu học sinh cấp ba, em xem dượng út cũng là học sinh cấp ba thập niên 60 đấy, thế mà cũng phải lăn lộn bao nhiêu năm mới thăng một bậc, mười năm mới được phân cái nhà nhỏ."

Tuy trên giấy viết chi chít rất nhiều nhưng đa phần chỉ là sơ lược. Hỉ Bảo xem nửa ngày, đại khái cũng hiểu Xuân Lệ hẳn là chỉ vừa ý hai chỗ này.

Xưởng dệt phúc lợi tốt, lương cao, thăng tiến cũng tương đối dễ dàng, hơn nữa Xuân Mai và Xuân Phương cũng ở đó, lợi ích đúng là sờ sờ trước mắt. Ngược lại cơ quan nhà nước vì có quá nhiều người muốn vào, học sinh tốt nghiệp cấp ba lại không quá nổi bật. Hơn nữa thời buổi này chú trọng lao động là vinh quang nhất, lương cán bộ cơ quan thực ra không bằng công nhân. Đương nhiên đây là so sánh ở cùng cấp bậc.

"Nếu là em, em sẽ đi đâu?"

Xuân Lệ ăn xong cơm chưa vội đi rửa, đặt cà mên lên đầu gối rồi quay đầu tò mò hỏi Hỉ Bảo.