Cô ta ngẩng phắt đầu lên, khóa c.h.ặ.t ánh mắt oán độc, hoảng loạn tột cùng về phía Khương Tuệ đang ngồi lộng lẫy ở hàng ghế danh dự phía trên.
Khương Tuệ thản nhiên nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một con kiến hôi tự đào hố chôn mình vì tham lam vô độ.
Lâm Tiểu Hồng u uất công tâm, hai mắt tối sầm lại, lập tức đổ rầm xuống nền đất hội trường, ngất xỉu ngay tại chỗ trước vạn người.
Mấy người dân phòng vội vã đỡ Lâm Tiểu Hồng dậy, dìu cô ta ra khỏi phòng họp, nhưng hội nghị của tỉnh vẫn tiếp tục tiến hành trang nghiêm.
Thế giới vĩ mô này tuyệt đối không bao giờ dừng lại hay thương hại một kẻ đầu cơ ngu muội, thất bại như cô ta.
Bên ngoài hành lang hội trường lạnh lẽo, Tần Trình cầm xấp giấy cọc đất rác thải trong tay, đứng c.h.ế.t lặng như một bóng ma độc thoại.
Anh nhìn tờ giấy đặt cọc, nhớ tới chiếc xe tải – cần câu cơm cuối cùng – đã bị vợ trộm đi cầm cố cho tiệm cầm đồ nặng lãi ở huyện.
Anh nhớ tới căn nhà gạch ba gian cũng đã bị cô ta gán nợ, nhớ tới lời hứa hẹn điên khùng rằng sau này anh sẽ phải quỳ xuống cảm ơn cô ta.
Giờ đây, tất cả đổi lại chỉ là một bãi chôn lấp rác thải hôi thối, nợ nần chồng chất đè c.h.ế.t cả ba đời nhà họ Tần.
Một vài tiểu thương quen biết đi ngang qua hành lang, ném về phía anh những cái nhìn nửa thương hại nửa châm chọc, mỉa mai.
Tần Trình không còn một chút sức lực nào để phản ứng, anh quay đầu nhìn gã đàn bà đang nằm mê man trên ghế băng hành lang. Trong đôi mắt đỏ ngầu của cựu quân nhân lần đầu tiên không còn một chút tình nghĩa vợ chồng nào nữa, chỉ còn lại sự căm hận và cái lạnh thấu xương. Anh hiểu ra người phá nát cuộc đời anh không phải Khương Tuệ, mà chính là Lâm Tiểu Hồng và sự dung túng mù quáng của chính bản thân anh.
Đúng lúc đó, từ bên trong hội trường lớn vang lên một tràng pháo tay giòn giã, nhiệt liệt như muốn nổ tung trần nhà.
Giọng nói dõng dạc của vị lãnh đạo tỉnh vang lên qua hệ thống loa phóng thanh công cộng truyền ra tận ngoài hành lang: "Sau đây, xin trân trọng kính mời đồng chí Khương Tuệ, đại diện mô hình sản xuất công nghiệp sinh học tiêu biểu bước lên sân khấu để nhận bằng khen của Ủy ban nhân dân tỉnh!"
Lãnh đạo tỉnh lớn tiếng ca ngợi xưởng phía Tây của Khương Tuệ có công lớn trong việc tạo việc làm, xử lý phế phẩm và kích thích lưu lượng vận tải vùng.
Khương Tuệ sửa lại vạt áo, phong thái đường hoàng, tự tin sải từng bước chân vững chãi bước lên bục vinh quang cao nhất trước vạn người chứng kiến.
Cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng, Cố Hàn ngồi ở hàng ghế dưới, ánh mắt ngập tràn sự tự hào kín đáo và thâm tình sâu sắc nhìn theo bóng hình cô.
Khương Tuệ đứng dưới ánh đèn lưỡng rực rỡ của hội trường, phía sau lưng cô chính là tấm bản đồ quy hoạch mới của thời đại đang mở ra rộng lớn.
Tần Trình từ ngoài hành lang tối tăm nhìn qua khe cửa kính, nhìn thấy Khương Tuệ lộng lẫy, tỏa hào quang rực rỡ trên bục danh dự của tỉnh.
Anh cay đắng thấu suốt, khoảng cách địa vị và đẳng cấp giữa cô và anh giờ đây đã xa đến mức cả đời này anh có dùng hết sức lực cũng không bao giờ đuổi kịp nữa rồi.
Lâm Tiểu Hồng dùng cả đời trước để đặt cược vào một bản đồ cũ hỏng. Còn tôi, chỉ dùng một năm để thay đổi toàn bộ ván cờ thời đại.
Kẻ ôm quá khứ nghẹn ngào ngất xỉu nhục nhã ngoài hành lang bẩn thỉu, còn người dám thay đổi hiện tại bằng thực lực đang được thời đại vàng son gọi tên nâng bước.
10.
Căn nhà họ Tần sau hội nghị quy hoạch.
Sân vắng lạnh tanh, đồ đạc trong nhà bị dọn bớt để trả nợ.
Căn nhà từng có chút nền tảng tích lũy giờ đây lạnh lẽo, trống trải vô cùng.
Tần Trình ngồi im bên bàn, trước mặt bày ra giấy nợ, giấy đặt cọc đất phía Đông và giấy cầm cố chiếc xe tải.
Lâm Tiểu Hồng ngồi thụt vào một góc, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
"Không thể nào... rõ ràng không phải như thế này..." Miệng cô ta vẫn liên tục lẩm bẩm điên cuồng.
Chủ nợ hung hăng dẫn người bước vào nhà thúc trả tiền mặt ngay lập tức.
Lão ta chỉ tay vào hòm xiết nợ, tuyên bố nếu không trả đủ sẽ kéo nốt xe và tịch thu toàn bộ đồ đạc.
Tần Trình cúi đầu, giọng khàn đặc xin khất nợ thêm vài ngày nhưng chủ nợ dứt khoát không nghe.
Lâm Tiểu Hồng bỗng nhiên như lên cơn điên gào lên: "Các người cứ chờ mà xem! Phía Đông nhất định vẫn sẽ tăng giá!"
Chủ nợ phá lên cười nhạo báng: "Đầu óc cô hỏng rồi à? Cái bãi rác thải chôn lấp của thành phố thì tăng giá kiểu gì?"
Tần Trình nhắm c.h.ặ.t mắt, cảm giác chút thể diện, tôn nghiêm cuối cùng của một cựu quân nhân đã bị giẫm nát hoàn toàn.
Lão chủ nợ hầm hầm bỏ đi, để lại căn nhà họ Tần trống hoác, lạnh lẽo không khác gì một hầm băng.
Tần Trình nhìn chằm chằm vào đống giấy nợ nần trước mặt, trong đầu lần đầu tiên nảy sinh định kiến dứt khoát về hai chữ ly hôn.
Chủ nợ dẫn theo ba gã đàn ông lực lưỡng tiến thẳng ra góc sân nhà họ Tần.
Chiếc xe tải cũ của Tần Trình đậu ở đó, bám đầy bụi bặm và một lớp tuyết bẩn chưa tan hết.
Đây từng là chiếc xe tải độc nhất, là công cụ kiếm cơm và là đường sống cuối cùng của Tần Trình.
Tần Trình hốt hoảng lao ra chặn trước đầu xe, gân xanh nổi đầy cổ: "Buông ra! Chiếc xe này là cái cần câu cơm duy nhất của tôi!"
Chủ nợ lạnh lùng giơ tờ giấy cầm cố ra trước mặt anh, trên đó có con dấu cá nhân và chữ ký do Lâm Tiểu Hồng lén lút đem đến cắm cọc.
Tần Trình quay phắt đầu lại, ánh mắt tràn ngập sự u uất dữ dội nhìn chằm chằm vào vợ mình.
Lâm Tiểu Hồng lắp bắp giải thích trong sợ hãi: "Anh... anh nghe em nói, đây chỉ là tạm thời thôi, sau này đất tăng giá em sẽ chuộc xe về cho anh ngay!"
Chủ nợ khinh bỉ cười lạnh, ra lệnh cho đàn em nổ máy kéo chiếc xe tải đi dứt khoát.
Bánh xe tải lăn qua sân gạch, để lại một vệt bùn sâu hoắm và hôi thối dọc lối đi.
Tần Trình đứng c.h.ế.t lặng giữa trời đông, trơ mắt nhìn đường sống và nửa cuộc đời còn lại của mình bị người ta kéo đi mất.
Khi tiếng động cơ xe khuất hẳn sau rặng cây đầu làng, Tần Trình lặng lẽ quay người đi vào nhà, tuyệt đối không thèm nhìn Lâm Tiểu Hồng thêm một lần nào nữa.
Trong căn nhà trống hoác, ngột ngạt không một tiếng người.
Bàn ghế thiếu hụt, hòm tủ gỗ bị cạy mở tung, những món đồ có chút giá trị đều đã bị đem đi gán nợ gán nần.
Lâm Tiểu Hồng nhìn bối cảnh hoang tàn xung quanh, đột nhiên bật khóc nức nở rồi chuyển dần sang gào thét điên cuồng.
Cô ta chỉ tay ra ngoài cửa, nghiến răng kèn kẹt: "Khương Tuệ! Tất cả là do con mụ Khương Tuệ đó cướp đi vận may của tôi!"
"Đời trước rõ ràng anh sẽ phát tài lớn! Đất phía Đông rõ ràng sẽ tăng giá trị trăm lần! Khương Tuệ cướp vận may, cướp hào quang của tôi!"
Tần Trình nghe thấy hai chữ "đời trước" phát ra từ miệng vợ, trong lòng càng thêm chán ghét, cảm thấy người đàn bà này đã hoàn toàn hóa điên.
Anh lạnh lùng hỏi: "Cô luôn mồm nói cô biết trước tương lai, vậy tại sao lần nào cô ra tay cũng khiến cái nhà này mất sạch đường sống?"
Lâm Tiểu Hồng cứng họng không trả lời được, khuôn mặt vặn vẹo đi vì ghen ghét, vẫn tiếp tục gào rú c.h.ử.i rủa tên Khương Tuệ.
Tần Trình nhìn cô ta, trong đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi tột cùng và một nỗi ghê sợ lạnh lùng.
Lâm Tiểu Hồng hoàn toàn rơi vào trạng thái hoang tưởng, cố chấp bám víu vào ký ức kiếp trước để che giấu sự ngu muội của mình.
Tần Trình tỉnh ngộ thấu suốt, anh hiểu người đàn bà tham lam này đã vô phương cứu chữa, có giữ lại cũng chỉ kéo anh xuống vực sâu.
Lập tức, anh im lặng tiến về phía bàn gỗ cũ, kéo ngăn kéo lấy ra một tờ giấy trắng và cây b.út mực.
Ngọn đèn dầu trên bàn gỗ cũ cháy leo lét, tỏa ra ánh sáng tù mù hắt bóng Tần Trình lên vách đất.
Ngoài sân trống vắng, im lìm đáng sợ sau khi chiếc xe tải bị người ta kéo đi xiết nợ. Trong phòng chỉ còn tiếng ngòi b.út chạm vào mặt giấy thô ráp kêu sột soạt.
Tần Trình vừa viết vừa nhớ lại ngày đầu tiên Lâm Tiểu Hồng mới cưới gả vào nhà họ Tần.
Cô ta từng đứng giữa sân, tự tin tuyên bố đầy thần bí rằng kiếp này cô ta sẽ giúp anh bước lên đỉnh cao giàu sang phú quý.
Anh nhớ lại vụ gom than đá tích trữ mùa đông, vụ vay nặng lãi lãi suất ba phần, và cái kết kho than bị chính quyền niêm phong nhục nhã.
Anh nhớ lại việc cô ta lén lút ăn trộm sổ đỏ căn nhà và giấy tờ xe tải của anh để đặt cược vào bãi đất hoang phía Đông.
Và anh nhớ rõ nhất câu nói sắc lẹm của Khương Tuệ bên bờ sông: Người bị đổi hôn ước là cô, còn người không chịu hỏi rõ trắng đen là anh.
Tần Trình cay đắng nhận ra, bản thân anh đã có rất nhiều cơ hội để dừng hành động điên rồ của Lâm Tiểu Hồng lại, nhưng sự yếu đuối của anh đã tiếp tay cho cô ta phá nát gia đình.
Anh không còn đổ lỗi hoàn toàn cho Lâm Tiểu Hồng nữa, chính anh cũng phải gánh chịu một nửa trách nhiệm cho bi kịch này.
Nhưng nếu kiếp này còn tiếp tục chung sống với người đàn bà hoang tưởng này, đường sống còn lại của anh sẽ bị cô ta bóp c.h.ế.t hoàn toàn.
Tần Trình dứt khoát hạ b.út, viết xuống ba chữ lớn góc giấy: Đơn ly hôn.
Tần Trình đứng dậy, dứt khoát ném thẳng tờ đơn ly hôn vừa viết xong xuống mặt bàn trước mặt Lâm Tiểu Hồng.
Lâm Tiểu Hồng nhìn chằm chằm vào ba chữ lớn trên giấy, cả người sững sờ, hoàn toàn không tin nổi người đàn ông này dám bỏ mình.
Cô ta nhảy dựng lên, chỉ mặt anh mắng nhiếc: "Tần Trình! Anh là đồ gã đàn ông vô lương tâm! Tôi điên cuồng làm tất cả mọi chuyện chẳng phải đều là vì cái nhà họ Tần này sao?!"
Tần Trình nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh tanh, gằn từng giọng: "Vì cái nhà này? Ngoài việc khiến nhà này nợ nần chồng chất, mất nhà mất xe, cô đã làm được cái trò trống gì chưa?"
Lâm Tiểu Hồng khóc lóc lu loa, tiếp tục đem chuyện đời trước ra để bảo vệ ảo tưởng: "Anh vốn sẽ thành người giàu nhất vùng! Anh phải tin tôi!"
Tần Trình thẳng thừng ngắt lời, bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay cô ta giữa không trung khi cô ta định giật lấy xé tờ đơn ly hôn.
Anh không còn bị thao túng bởi những giọt nước mắt hay sự ghen tuông độc địa của cô ta nữa, ánh mắt dứt khoát, dập tắt mọi đường lui.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt điên cuồng của Lâm Tiểu Hồng, buông câu thoại kết liễu toàn bộ mối quan hệ vợ chồng:
“Cô chưa từng nhìn thấy tương lai. Cô chỉ nhìn thấy lòng tham của mình.”
Lâm Tiểu Hồng c.h.ế.t lặng nhìn đơn ly hôn, lần đầu tiên cô ta cảm thấy người đàn ông là hào quang kiếp trước của cô ta, giờ đã thực sự vứt bỏ cô ta không thương tiếc.
Trời buổi chiều âm u, gió lạnh thổi qua khoảng sân hoang tàn của nhà họ Tần.
Một bọc quần áo cũ bằng vải thô bị Tần Trình thẳng tay ném từ trong nhà ra giữa nền đất bẩn bám đầy tuyết.
Lâm Tiểu Hồng không chịu ký tên vào đơn ly hôn, gào khóc t.h.ả.m thiết, ngồi bệt xuống sân ăn vạ làm náo loạn cả khu xóm.
Vài người dân làng nghe thấy tiếng cãi vã lớn liền tụ tập đứng từ đằng xa để chứng kiến cảnh tượng phản diện sụp đổ.
Lâm Tiểu Hồng nhìn thấy dân làng chỉ trỏ liền gào lên tố cáo Tần Trình là gã chồng bạc tình bạc nghĩa, đuổi vợ ra đường.
Tần Trình bước ra cửa, khuôn mặt lạnh lùng không một chút d.a.o động: "Tôi bạc tình? Nếu để cô còn ở lại trong cái nhà này, sớm muộn gì mẹ con tôi cũng không còn cái mái nhà mà che đầu!"
Dân làng đứng xem xung quanh xì xào bàn tán, nhắc lại chuyện cô ta hét giá bán than c.ắ.t c.ổ giữa thiên tai và vụ trộm sổ đỏ mua đất rác thải phía Đông. Không một ai trong làng đứng ra mở miệng khuyên can hay dành cho Lâm Tiểu Hồng một chút lòng thương hại nào.
Cô ta đã tự tay c.h.ặ.t đứt hoàn toàn chút thiện cảm cuối cùng của người làng bằng sự tham lam, tàn nhẫn của mình từ trước.