Tôi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, suốt ba ngày không dám ngủ yên.

Mãi đến khi anh hạ sốt, tôi mới dám thở ra.

Nhưng đó đã là chuyện của bảy, tám năm trước.

Khi đó, Vân Ninh vẫn tin rằng chỉ cần hai người yêu nhau, chuyện gì cũng có thể vượt qua.

Tôi khẽ nhếch môi, không đáp lại, cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Thẩm Tri Hoàn cho rằng tôi đã ngầm thừa nhận lời anh nói, tâm trạng dường như tốt hơn một chút.

Anh bắt đầu kể về các kế hoạch gần đây của công ty, trong đó tất nhiên không thiếu những sắp xếp dành cho Lý Thiến Thiến.

“… Thiến Thiến đỗ cao học là chuyện đáng mừng, nhưng hoàn cảnh gia đình cô ấy em cũng biết rồi, chẳng khác gì một đám ma cà rồng hút m.á.u.”

“Anh nghĩ mấy tháng trước khi nhập học, cho cô ấy chuyển chính thức, tăng lương một chút, coi như khích lệ sự cố gắng của cô ấy.”

“Dù sao cô ấy cũng theo dự án lâu như vậy, không có công thì cũng có khổ.”

Tôi nhàn nhạt đáp:

“Tùy anh. Anh là sếp, anh muốn quyết thế nào là chuyện của anh.”

Hình như anh ta không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Anh ngẩn ra một lúc, rồi nói thêm:

“Đợi cô ấy nhập học, nếu việc học không quá bận, cũng có thể tiếp tục làm thêm ở công ty. Sinh viên bây giờ cũng không dễ dàng…”

Tôi khẽ nhắm mắt lại.

Buông thìa xuống. Tiếng sứ chạm vào bàn vang lên khô lạnh.

Sắc mặt tôi đầy chán ghét.

“Anh nhất định phải khiến người ta mất hứng ăn uống như vậy sao?”

11

Thẩm Tri Hoàn hơi cau mày:

“Anh chỉ cảm thấy con bé có vài điểm giống em lúc mới bước ra xã hội thôi. Em đừng nghĩ nhiều.”

Nghe câu đó, tôi suýt buồn nôn.

Tôi khẽ cười khinh, trong lòng vừa ghê tởm vừa chán ghét.

Tôi không thấy bản thân có điểm nào giống cô ta.

Ba mươi mấy tuổi, lăn lộn ngoài xã hội gần mười năm, vậy mà pha cà phê còn đổ lên quần sếp, mười lần thì chín lần nhớ nhầm giờ họp.

Những trò cũ rích này từ hơn mười năm trước đã đầy rẫy rồi, Thẩm Tri Hoàn không thể nào không nhìn ra.

Chẳng qua anh ta tự bịt mắt bịt tai, dùng vài câu nghe có vẻ cao thượng để hợp thức hóa việc mình ngoại tình mà thôi.

Tâm trạng ăn sáng của tôi hoàn toàn biến mất.

Nhìn dáng vẻ che chở của anh ta, chút chua xót cuối cùng còn đọng lại trong lòng tôi cũng tan sạch.

Thay vào đó là sự tỉnh táo lạnh lẽo.

Ngày trước rốt cuộc tôi mù đến mức nào, mới có thể cùng loại người như vậy gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng?

Trở về phòng ngủ, tôi khóa trái cửa.

Mở điện thoại, cẩn thận đọc lại bản báo cáo thêm một lần.

Ung thư gan giai đoạn cuối, kèm huyết khối tĩnh mạch cửa, phẫu thuật không còn nhiều ý nghĩa, tiên lượng cực kỳ xấu.

Thời gian sống còn do chuyên gia ước tính, lâu nhất cũng chỉ khoảng sáu tháng.

Mười năm tình cảm, cùng anh ta nếm đủ đắng cay, cuối cùng đổi lại là sự chán ghét và phản bội sau khi anh ta công thành danh toại.

Bây giờ, tôi chỉ cần đợi thêm sáu tháng nữa.

Tất cả sẽ kết thúc.

Công ty của chúng tôi, tài sản chung của chúng tôi, đều sẽ danh chính ngôn thuận rơi vào tay tôi.

Có lẽ đây là món quà mà ông trời dành cho tôi, sau khi cũng không nhìn nổi nữa.

12

Tôi thay một bộ quần áo, xách túi ra ngoài.

Thẩm Tri Hoàn nhìn tôi:

“Đi mua sắm à? Có cần anh đi cùng không?”

“Không cần.”

Tôi đi thẳng đến văn phòng luật sư.

Hỏi rõ những vấn đề liên quan.

Buổi trưa.

Thẩm Tri Hoàn gửi tin nhắn cho tôi:

“A Ninh, mấy ngày nữa anh phải đi công tác xa. Em ở nhà nhớ chăm sóc bản thân, đừng nghĩ lung tung.”

Tôi không trả lời anh ta, mà nhắn hỏi trợ lý của anh.

Quả nhiên, người đi cùng anh là Lý Thiến Thiến.

Buổi tối, tôi mở một ứng dụng.

Bài đầu tiên hiện ra chính là của cô ta.

Cô ta là một blogger chuyên review quán ăn, có vài nghìn người theo dõi.

Thỉnh thoảng đăng một vài mẩu chuyện thường ngày.

Tài khoản này là tôi vô tình phát hiện khi dùng điện thoại của Thẩm Tri Hoàn.

Hai người họ rất ít trò chuyện trên WeChat, nhưng ở nền tảng này lại tương tác qua lại vô cùng thân mật.

Ban đầu chỉ là bàn luận về đồ ăn, Thẩm Tri Hoàn thỉnh thoảng trả lời vài câu.

Sau đó biến thành Thẩm Tri Hoàn chủ động hỏi cô ta quán nào ngon, nói muốn dẫn tôi đi ăn thử.

Điều đó cũng trở thành một phần trong “trò chơi” giữa bọn họ.

13

Bài đăng mới nhất của Lý Thiến Thiến gồm chín bức ảnh.

Định vị tại một khách sạn nghỉ dưỡng nổi tiếng ở tỉnh khác.

Trong ảnh, cô ta cười tươi như hoa nở.

Phía sau là bữa trà chiều tinh tế, hồ bơi vô cực và cảnh đêm mờ ảo.

Tuy Thẩm Tri Hoàn không trực tiếp xuất hiện trong ảnh.

Nhưng ở một tấm, cổ tay người đang cắt miếng bít tết đeo chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn giống hệt của Thẩm Tri Hoàn.

Trong một bức phong cảnh khác, bóng phản chiếu mờ mờ trên tấm kính lộ ra dáng một người đàn ông, vóc người gần như không khác gì Thẩm Tri Hoàn.

Chú thích: “Cảm ơn cuộc sống đã mang đến những bất ngờ và chỉ dẫn, mỗi lần tiến về phía trước đều có thêm sức mạnh. PS: Bít tết tomahawk ở đây ngon cực!”

Phần bình luận đã có đồng nghiệp trêu chọc:

“Wow, Tổng giám đốc Thẩm đích thân dẫn đường kìa!”

“Thiến Thiến đúng là có phúc, đi theo Tổng giám đốc Thẩm thì có thịt ăn.”

Lý Thiến Thiến đồng loạt trả lời bằng một biểu tượng ngại ngùng.

Tôi mặt không biểu cảm chụp màn hình, lưu lại.

Những ngày sau đó, Lý Thiến Thiến gần như ngày nào cũng đăng bài.

Có lúc là ảnh phong cảnh, chú thích: “Ở bên người hiểu mình, ngay cả gió cũng ngọt.”

Chương 5 - Thời Gian Còn Lại Của Tra Nam - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia