“Đợi vụ án này kết thúc, con sẽ theo người sống.”
“Người không được bỏ con đâu.”
Bà sững lại.
Sau đó ngay trước mặt tất cả mọi người, bà kéo ta thật c.h.ặ.t vào lòng.
Lần này ta không giãy ra.
Mùi đàn hương trên người bà quả thật dễ ngửi hơn mùi ngân phiếu rất nhiều.
13
Một tháng sau, vụ án buôn lậu muối cuối cùng cũng được định tội.
An Quốc công lợi dụng quyền quản lý việc vận chuyển đường thủy để lén vận chuyển muối quan, bỏ túi riêng, lại làm giả ấn tín nhằm vu oan cho Vĩnh Ninh Hầu. Ông ta bị tước tước vị, tịch biên gia sản và xử trảm.
Quốc công phu nhân tham gia làm giả chứng cứ, giam giữ nhân chứng, bị phán lưu đày.
Phương ma ma cùng con trai phụ trách mua chuộc quản sự, chuyển giấu sổ sách, cũng lần lượt bị kết án.
Mấy thương nhân buôn muối bị nhốt dưới hầm khai ra toàn bộ tuyến đường vận chuyển muối, tội trạng của bọn họ được xử lý riêng.
Phụ thân được rửa sạch trọng tội lén vận chuyển muối quan, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô tội.
Sau khi phát hiện đội thuyền có bất thường, ông đã giấu giếm không báo, lại có lỗi dùng người không xét kỹ, vì vậy bị bãi khỏi chức vụ quản lý vận chuyển đường thủy, tước vị cũng bị giáng một bậc.
Hầu phủ được tháo niêm phong, những gia sản còn lại không liên quan đến vụ án cũng được trả về cho Tạ gia.
Khi phụ thân ra khỏi ngục, ông đã gầy đến mức gần như không còn hình người.
Trưởng tỷ nhào vào lòng ông khóc một trận.
Đích mẫu đứng cách đó vài bước, thần sắc vô cùng bình tĩnh.
Phụ thân nhìn vết thương nơi thái dương bà vẫn chưa hoàn toàn mờ đi.
“Chiếu Nguyệt, thời gian qua nàng vất vả rồi.”
Đích mẫu không đáp.
Ông lại quay sang ta.
“Bảo Châu cũng chịu khổ rồi. Nếu di nương con trên trời có linh…”
“Phụ thân.”
Ta cắt ngang lời ông.
“Thời gian qua, người tra sổ sách, cứu người, thay người rửa sạch tội danh là mẫu thân.”
Phụ thân im lặng.
Xe ngựa trở về Hầu phủ đã chuẩn bị sẵn, ông đưa tay định đỡ đích mẫu.
Đích mẫu lại lùi về sau một bước.
“Hầu gia cứ về trước đi, ta còn phải tới cửa hàng hương kiểm sổ sách.”
Phụ thân giống như vừa nghe thấy chuyện gì vô cùng hoang đường.
“Cửa hàng ấy đóng đi là được. Hầu phủ đã được tháo niêm phong, chẳng lẽ còn thiếu chút bạc ấy của nàng sao?”
Ta lập tức không vui.
Cái gì gọi là “chút bạc ấy”?
Hương Chiếu Ảnh bây giờ một hộp bán tám lượng, lợi nhuận ròng mỗi tháng hơn một trăm lượng đấy!
Đích mẫu không tranh cãi với ông.
“Hầu phủ là của chàng, cửa hàng hương là của ta và Bảo Châu.”
Bà lấy từ trong tay áo ra một lá thư hòa ly.
Sau thư hòa ly còn kèm theo hai tờ giấy.
Một tờ ghi trưởng tỷ sẽ theo mẫu thân sinh sống.
Một tờ ghi ta vẫn mang họ Tạ, nhưng từ nay do đích mẫu nuôi dưỡng và dạy bảo.
Nếu phụ thân đồng ý thì ký tên đóng dấu vào cả hai, sau đó đưa tới quan phủ lưu hồ sơ.
“Ta gả cho chàng hai mươi ba năm, thay chàng phụng dưỡng phụ mẫu, quán xuyến gia nghiệp, nuôi dạy con cái.”
“Chàng từng kính trọng ta, cũng từng phụ ta.”
“Trước đây ta không chịu rời đi, là vì sợ Giảo Giảo và Bảo Châu mất đi chỗ dựa.”
“Bây giờ ta mới biết, cho dù rời khỏi Hầu phủ, ta vẫn có thể tự nuôi sống mình, cũng có thể bảo vệ được chúng.”
Tay phụ thân khẽ run.
“Chiếu Nguyệt, ta đã biết mình sai rồi. Những thiếp thất kia, ta có thể thu xếp ổn thỏa. Từ nay về sau ta chỉ ở bên nàng.”
“Không cần.”
Đích mẫu nhìn ông.
“Chàng không phải kẻ đại gian đại ác.”
“Chỉ là kiểu phu thê chàng mong muốn không giống kiểu phu thê ta mong muốn.”
Phụ thân im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông vẫn đóng dấu lên thư hòa ly.
“Còn Giảo Giảo?”
Trưởng tỷ lau khô nước mắt, bước tới bên cạnh đích mẫu.
“Nữ nhi nguyện theo mẫu thân sinh sống.”
Phụ thân lại nhìn sang ta.
Ta khoác lấy cánh tay còn lại của đích mẫu.
“Phụ thân vẫn là phụ thân, còn mẫu thân thì con chỉ có một người này.”
“Huống hồ con giỏi nhất là xu nịnh kẻ có quyền có thế. Bây giờ mẫu thân giàu hơn người, đương nhiên con phải theo bà ấy rồi.”
Đích mẫu vỗ ta một cái, nhưng khóe môi lại cong lên.
Chúng ta không trở về Hầu phủ.
Vẫn quay về tiểu viện ở phía nam thành.
Tối hôm ấy, đích mẫu tự mình xuống bếp, làm cả một bàn thức ăn.
Trưởng tỷ nâng chén trà lên, lấy trà thay rượu.
“Kính mẫu thân cuối cùng cũng được như ý nguyện.”
Ta cũng nâng chén.
“Kính cửa hàng hương làm ăn phát đạt.”
Đích mẫu liếc ta một cái.
“Chỉ biết có bạc.”
Ta tựa đầu lên vai bà.
“Còn kính cả nhà chúng ta mãi mãi ở bên nhau.”
Ánh trăng phủ đầy tiểu viện.
Đích mẫu không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nắm lấy tay ta dưới bàn.
14
Nửa năm sau, hương Chiếu Ảnh đã mở ba chi nhánh trong kinh thành.
Đích mẫu trở thành Bùi đông gia nổi danh gần xa.
Những vị phu nhân trước kia từng cười nhạo bà ra ngoài lộ diện làm ăn, bây giờ muốn đặt được một hộp hương mới, có thể sai người tới xếp hàng trước cả nửa tháng.
Trưởng tỷ không tiếp tục nghị thân nữa.
Tỷ ấy theo đích mẫu học xem sổ sách, còn cải tiến hoa văn trên hộp hương.
Loại giấy thơm Bốn Mùa được ưa chuộng nhất trong cửa hàng hiện giờ chính là do tỷ ấy tự tay vẽ.
Tỷ ấy thậm chí còn tự đặt cho mình một nhã hiệu, gọi là Nhã Hương cư sĩ.
Ta cảm thấy cái tên này nghe giống một ni cô không đứng đắn.
Tỷ ấy phạt ta ba ngày không được ăn điểm tâm.
Còn ta, nhờ nắm ba phần lợi tức, mỗi tháng chẳng cần làm gì cũng có bạc tự chui vào túi.
Đây chính là cuộc sống ta mơ ước từ nhỏ.
Nhưng rõ ràng đích mẫu không chịu nổi cảnh ta nhàn rỗi.
Bà ném chi nhánh phía đông thành cho ta quản lý, còn quy định nếu sổ sách xảy ra sai sót thì sẽ trừ thẳng vào phần lợi tức của ta.
Ngày nào ta cũng dậy sớm về khuya, cười tươi đón khách, mệt đến mức lưng chẳng thẳng nổi.
“Mẫu thân, con là nữ nhi của người, không phải chưởng quầy người thuê về.”
“Dù là mẫu nữ ruột thịt thì tiền bạc cũng phải tính cho rõ.”
“Trước kia người đâu có như vậy.”
“Gần son thì đỏ.”
Bà còn lấy chính lời của ta ra chặn miệng ta.