Sau này ta mới nghe mấy tiểu thái giám truyền tai nhau. Tiên hoàng hậu Chu thị lúc sinh thời thích nhất là hoa ngọc lan, lại thêm tính tình tiết kiệm nên trang phục khi xuất hành lúc nào cũng mộc mạc thanh đạm. Thánh thượng nhìn hoa nhớ người, chạm đến nỗi lòng trắc ẩn.

Vậy mà ta lại vì chuyện này mà bị Bùi Chiêu mắng cho một trận lôi đình.

“Trang Mãn, ngươi làm sao mà chỉ lớn xác chứ chẳng có chút đầu óc nào thế.”

“Mẫu hậu là kế hậu, vậy mà ngươi lại cứ khăng khăng trồng thứ hoa ngọc lan quỷ quái gì đó để tưởng nhớ Tiên hoàng hậu, có phải tính đường cố ý gây hấn với ta không.”

“Phủ Thừa tướng không có cô cô chuyên dạy quy củ hay sao, mà lại nuôi dạy ra một kẻ không biết nhìn sắc mặt người khác như ngươi chứ.”

Ta bị hắn quát mắng đến mức câm nín. Ta không hiểu nổi, Thánh thượng nhớ nhung Tiên hoàng hậu thì dẫu có nhìn thấy một ngọn cỏ dại cũng sẽ đau lòng. Hoa ngọc lan có tội tình gì mà phải chịu tai bay vạ gió này chứ.

Thế nhưng Trang Mãn có làm sai hay không rốt cuộc chẳng ai màng tới. Mọi người chỉ biết rằng, Khương Hoàng hậu đã sa sầm mặt, Ngũ hoàng t.ử đã nổi trận lôi đình. Vậy thì Trang Mãn chính là người làm sai.

Sau khi trở về phủ, phụ thân phạt ta đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm mười ngày. Từ đó về sau ta không thèm qua lại giao du với các quý nữ Biện Kinh nữa. Hễ có thời gian rảnh rỗi là ta lại vùi mình trong hoa phòng. Xới đất, tưới nước, tỉa cành.

Hoa cỏ cây cối không biết nói chuyện, chúng chỉ lặng yên đón nhận sự chăm sóc của ta, rồi đơm hoa kết trái. Con người đúng là chẳng bằng cây cỏ. Ta học quy củ, rèn luyện tài nghệ, Bùi Chiêu chưa từng cho ta một sắc mặt tốt bao giờ, hắn chỉ biết bới lông tìm vết.

“Chỉ biết bấy nhiêu thôi thì không đủ tư cách làm chính phi của ta đâu.”

Ai mà thèm làm chính phi của hắn cơ chứ!

Nghĩ đến Bùi Chiêu, tay ta bỗng nặng thêm một chút, làm gãy một đóa tường vi.

“Á!”

Ta xót xa thốt lên thành tiếng. Tiết cuối xuân, se se lạnh. Mấy khóm tường vi này ta đã dốc lòng chăm sóc bấy lâu nay, ra được hoa vô cùng không dễ dàng gì.

Đang lúc thẫn thờ, một bàn tay thon dài mạnh mẽ đón lấy đóa hoa, khẽ cài lên mái tóc bên mai của ta.

Là A Doanh.

“Hoa nở đáng bẻ cứ tự nhiên bẻ, cành tường vi này cài trên tóc mai của nàng, ngược lại càng thêm đẹp.”

Ta vừa ngẩng đầu liền chạm phải đôi mắt đen sâu thẫm như đầm nước. Thiếu niên khôi ngô tuấn tú khoác trên mình bộ quan phục màu đỏ thắm, trên người tỏa ra làn hương hoa dành dành thoang thoảng.

Hoa phòng ấm áp lạ thường, cái đầu nhỏ của ta bỗng chốc choáng váng. Cái gì càng đẹp cơ? Là hoa đẹp hơn sao? Chắc chắn hắn đang nói đóa hoa đẹp hơn rồi.

“Không... Không dám, ta lỡ tay.”

Ta lắp bắp nhận lỗi, lặng lẽ lùi lại một bước, không dám ngẩng đầu lên nữa.

Hắn có lẽ đã nhìn ra sự lúng túng qua rặng mây hồng trên mặt ta, bèn cầm chiếc kéo nhỏ, cúi người xuống cắt tỉa cành hoa.

“Trong cung đồn đại rằng Trang cô nương sắp gả cho Ngũ hoàng t.ử làm thê t.ử, chúc mừng nàng.”

Đây lại là lời đồn từ đâu tới chứ? 

Chốn cung đình tường cao cửa sâu này xưa nay vốn hay đón gió bắt bóng, có lẽ vì ngày hôm qua Khương Hoàng hậu giữ một mình ta ở lại, khiến người bên ngoài nảy sinh suy đoán.

Ta ngập ngừng mãi mà nửa ngày trời không thốt nổi một chữ. Chẳng lẽ ta lại bảo với hắn rằng Khương Hoàng hậu chê bai xuất thân của ta, hận không thể gói ghém ta ném thẳng vào Đông Cung hay sao.

“Chuyện còn chưa đâu vào đâu, ngươi chớ có tin mấy lời đồn nhảm đó.”

A Doanh thu hồi tầm mắt, bê một chậu tường vi lên.

“Khắp kinh thành đều truyền tai nhau Trang cô nương nặng tình với Ngũ hoàng t.ử, nhưng hạ quan lại nghĩ, nếu đã thành thân thì đôi bên lưỡng tình tương duyệt mới là điều quan trọng hơn.”

Hắn nói y hệt như những lời tỷ tỷ đã nói.

“Hoa ở Đông Cung đã tàn rồi, Trang cô nương có thể cùng ta mang chậu tường vi này sang đó được không?”

Ta gật đầu, dùng ống tay áo quẹt đi vệt đất cát trên mặt rồi rảo bước đi theo hắn. Những cung nga hoạn quan đi ngang qua thấy chúng ta, không một ai là không cung kính cúi đầu hành lễ. Phẩm cấp quan chức của A Doanh định bụng là không hề thấp.

Theo lý mà nói, ta quanh năm sống trong cung cấm phủ sâu, không thể nào quen biết quan viên trong cung được. Đầu đuôi câu chuyện bắt đầu từ hai năm trước, Bùi Chiêu vì chuyện hoa ngọc lan mà giận lây sang ta, suốt một tháng trời không thèm đoái hoài tới ta. Khắp Biện Kinh ai nấy đều biết ta đắc tội với Hoàng hậu, chẳng ai muốn dây dưa dính dáng gì đến ta, đến cả nha hoàn bà t.ử trong Trang phủ cũng chẳng chịu vào viện của ta hầu hạ.

Hoa phòng ít người lại yên tĩnh, ta bèn trốn ở chỗ này để chăm bón hoa cỏ. A Doanh đã xuất hiện vào chính lúc đó.

Khắp người hắn khi ấy khoác một chiếc trường bào bằng lụa tím thêu hoa văn bảo tướng, tựa lưng vào một chiếc vại nước trồng đầy hoa s.ú.n.g, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc:

“Có người bẩm báo với ta rằng trong hoa phòng có một con sóc nhỏ đang lén lút khóc nhè, ta đặc biệt đến xem thử xem sao.”

Ta vội vàng nén nước mắt, gương mặt đỏ ửng đón lấy chiếc khăn gấm mà hắn đưa tới.

Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ chỉnh sửa mấy cành hoa trong nhà kính, ra vẻ giống như hắn chỉ tình cờ đi ngang qua đây mà thôi. Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Ta không kìm được mà he hé mắt qua kẽ hở của chiếc khăn, lén nhìn hắn.

Hắn thật sự rất đẹp, đôi mắt đen lay láy, mái tóc đen nhánh, đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ, nếu không vì vệt sẹo mờ nơi khóe mắt phải thì tướng mạo của hắn so với Bùi Chiêu cũng một chín một mười.

“Vị... vị đại nhân này.” Ta lau sạch mặt mũi, vốn định trả chiếc khăn gấm lại cho hắn, nhưng lại phát hiện bên trên đã dính đầy nước mắt nước mũi, tức thì càng thêm thẹn thùng, vội vã rụt tay về, ấp úng nhận lỗi: “Thật sự vô cùng xin lỗi, ta đã làm bẩn khăn của ngươi rồi, ta... Ta sẽ mua một chiếc mới để đền cho ngươi.”

Đôi mày sắc sảo như đỉnh núi của hắn nhướng lên.

“Trang cô nương xuất thân từ phủ Thừa tướng, sống những ngày tháng cành vàng lá ngọc, việc gì phải bận tâm về một chiếc khăn gấm nhỏ nhoi này chứ.”

Đôi mắt đen tràn ngập ý cười, hắn bỗng chuyển hướng câu chuyện:

“Nếu như thật lòng muốn bày tỏ lòng biết ơn, chi bằng tự tay thêu một chiếc tặng cho tại hạ thì thế nào?”

4 - Thứ Nữ Thu Hồi Chân Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia