Nói xong, bà ta đưa tay chộp về phía hòm sổ.
Ta nhanh hơn một bước, cầm hòm đặt lên chiếc giá cao sau lưng.
Phương thị kiễng chân mấy lần vẫn không với tới, sắc mặt tức khắc sa xuống.
“Ngươi làm dâu mà dám đề phòng trưởng bối?”
Ta đứng bên giá gỗ, giọng vẫn nhẹ nhàng như trước.
“Cữu mẫu, ngay ngoài cửa chính là dịch trạm.”
“Nếu người cho rằng con thất lễ, cứ đợi phu quân về rồi để chàng phân xử.”
Rõ ràng Phương thị không muốn làm lớn chuyện trước mặt Hạ Minh Xuyên.
Bà ta quay đầu, nhìn thấy ngoài sân đang phơi một bó dây chão mới, liền giơ chân đá mạnh.
Đó là bó dây phụ thân vừa mang sang, vốn định dùng để gia cố lại cửa viện.
Bó dây lăn thẳng xuống vũng bùn.
Phương thị cười lạnh: “Khắp người toàn mùi tanh của bến thuyền.”
“Ta thật chẳng hiểu Minh Xuyên vì sao lại chịu cưới ngươi.”
Nụ cười trên môi ta chậm rãi biến mất.
Ta cúi xuống nhặt đầu dây dính bùn lên, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Cữu mẫu nói xong chưa?”
Có lẽ ánh mắt ta lúc ấy không còn giống vị tiểu nương t.ử mềm yếu mà bà ta tưởng tượng.
Phương thị sững lại, nhất thời không đáp được.
Ta nắm cả bó dây chão, một tay nhấc lên rồi treo thẳng lên xà ngang cao nhất trong sân.
Bó dây gai nặng mấy chục cân, vào tay ta lại nhẹ chẳng khác gì một tấm chăn.
Phương thị há miệng, ánh mắt hết nhìn ta lại nhìn bó dây trên xà.
Ta quay người kéo then gỗ phía sau cửa xuống, đặt ngang trước lối ra.
“Cữu mẫu hôm nay tới vay tiền, hay tới phá nhà của phu quân ta?”
Giọng ta không lớn, nhưng Phương thị vẫn theo bản năng lùi liền hai bước.
Bà ta nhìn bó dây ướt trên xà, dường như nhớ ra mỗi khi đám thuyền phu bến Bình nhắc tới phụ thân ta đều mang theo mấy phần kính nể.
Sắc mặt bà ta lúc xanh lúc trắng.
Cuối cùng Phương thị phất mạnh tay áo, quay người đi thẳng ra cửa.
“Ngươi cứ chờ đó.”
“Đợi Minh Xuyên về, xem hắn có còn bênh ngươi không.”
Ta dẹp then cửa sang một bên, rất khách khí mời bà ta ra ngoài.
Đến chiều tối Hạ Minh Xuyên trở về, Phương thị đã đứng trước dịch trạm khóc lóc một trận từ lâu.
Bà ta nói ta bất kính với trưởng bối, còn nói ta cậy nhà mẹ đẻ hung hăng, tự tiện đuổi cữu mẫu ra khỏi cửa.
Hạ Minh Xuyên bước vào sân, việc đầu tiên không phải hỏi tội ta mà là nhìn quanh xem đồ đạc trong viện có bị xáo trộn hay không.
Sau đó chàng mới nhìn sang sắc mặt ta.
Ta đang ngồi nhặt rau, thấy chàng liền ngẩng đầu cười.
“Phu quân về rồi à?”
“Ngoài kia mưa có lớn không?”
Hạ Minh Xuyên đặt túi công văn xuống rồi đi tới trước mặt ta.
“Hôm nay Phương thị tới, rốt cuộc đã nói những gì?”
Ta kể lại nguyên lời bà ta, từ đầu đến cuối không thêm cũng chẳng bớt.
Nghe xong, chàng im lặng nhận lấy giỏ rau trong tay ta, đặt sang bên rồi quay người vào thư phòng.
Một lúc sau, Hạ Minh Xuyên cầm ra một quyển sổ cũ.
“Ngày mai ta sẽ tự tới thành nam.”
“Sổ sách cũ cũng nên lật lại tính cho rõ.”
Chiều hôm sau chàng trở về, trong tay cầm một tờ biên nhận có in dấu tay đỏ.
Hóa ra năm Hạ Minh Xuyên mười lăm tuổi, Phương thị đã nhận một khoản bạc bán căn nhà cũ của Hạ gia, ngoài ra còn lấy đi hai chiếc vòng bạc do phụ thân chàng để lại.
Cái gọi là nuôi chàng suốt hai năm cũng chẳng phải ân tình không tính toán.
Mỗi khoản gạo khi ấy đều được ghi rõ trong sổ, sau này toàn bộ đã trừ vào số bạc kia.
Hạ Minh Xuyên đặt tờ biên nhận trước mặt ta.
“Sổ sách đã tính xong.”
“Sau này bà ấy sẽ không tới nữa.”
Ta nhìn thấy một vết đỏ nhỏ nơi lòng bàn tay chàng, hẳn bị mép giấy cứa phải, trong lòng bỗng hơi khó chịu.
“Bà ấy vô lý như vậy, chàng có cãi nhau với bà ấy không?”
“Không.”
“Ta chỉ đặt sổ sách cùng biên nhận trước mặt bà ấy.”
“Bà ấy có đi khắp nơi nói chàng không nhớ tình cũ không?”
Hạ Minh Xuyên rửa tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh ta.
“Bà ấy muốn nói gì cứ để bà ấy nói.”
“Nàng không cần nghe.”
“Nếu sau này bà ấy lại tới tìm nàng, cứ để Trần bá sang dịch trạm gọi ta.”
Chàng dừng một lát rồi mới nói tiếp: “Bà ấy tới tận nhà gây chuyện, khiến nàng chịu ấm ức rồi.”
Ta vốn định bảo bà ta chẳng chiếm được lợi gì, nhưng vừa nghĩ lại liền nhớ tới bó dây chão bị đá xuống bùn.
“Bà ấy làm bẩn sợi dây phụ thân đem sang.”
Hạ Minh Xuyên ngẩng mắt nhìn ta.
Ta c.ắ.n một lá rau non trong tay rồi bổ sung: “Thiếp đã giặt sạch rồi.”
Khóe môi chàng khẽ nhúc nhích, rõ ràng muốn cười nhưng lại sợ ta vẫn còn giận nên cố nhịn.
“Ngày mai ta đi cùng nàng mua dầu trẩu.”
“Quét lại một lượt cho sợi dây ấy.”
Đêm đó, Hạ Minh Xuyên vẫn nằm trên chiếc sạp mềm ngoài gian.
Ta nằm trên giường, nghe chàng nén một tiếng ho rồi trở mình mãi chưa ngủ, bỗng cảm thấy chiếc sạp ấy chướng mắt vô cùng.
Phương thị không còn dám tới cửa, nhưng chẳng bao lâu sau lại xuất hiện một tên vô lại tên Hà Thuận nhòm ngó dịch trạm.
Hà Thuận là cháu ngoại của chưởng quỹ một hàng buôn ở bến Bình, ngày thường sống bằng nghề thay người đòi nợ thuê.
Hắn nghe nói Hạ Minh Xuyên vừa cưới được một nương t.ử dung mạo đẹp, lại biết dịch trạm sắp tạm giữ một lô vải của thương đội qua đường, liền nảy ra ý xấu.
Hôm ấy Hạ Minh Xuyên phải lên thượng du đưa công văn hỏa tốc, Trần bá cũng được chàng dẫn theo để phụ giúp.
Sau giờ ngọ, trời bắt đầu lất phất mưa.
Ta ngồi dưới hiên vá một tấm buồm cũ thì cửa viện đột nhiên bị người đá bật.
Hà Thuận dẫn theo hai tráng hán xông vào, trên tay còn cầm một tờ giấy nợ.
“Hạ dịch thừa nợ hàng buôn chúng ta hai mươi lượng bạc.”
“Bảo tức phụ hắn lấy số vải trong dịch trạm ra bù nợ.”
Ta đặt kim xuống, không vội tranh cãi mà nhận tờ giấy kia xem trước.
Giấy còn mới, mực thậm chí chưa khô hẳn.
Hạ Minh Xuyên mỗi lần viết chữ “Xuyên” đều hơi hất nét cuối lên, còn chữ trên tờ giấy này xiêu xiêu vẹo vẹo.