Phụ thân ta, Nguyễn Thiết Sinh, là thợ bện dây chão có tiếng nhất vùng Lâm Giang.
Đám thuyền phu ngoài bến Bình gặp ông, ít nhiều đều phải nể vài phần.
Thế nhưng nữ nhi duy nhất của ông là ta lại sinh giống mẫu thân, da trắng người mảnh, nhìn qua yếu ớt đến mức xách nửa thùng nước cũng phải chống eo nghỉ một phen.
Đêm thành thân, phu quân mới cưới của ta lục trong hòm hồi môn thấy một thanh sắt nạy dây, còn tưởng phụ thân sợ ta đi đường đêm nên cho mang theo phòng thân.
Mãi về sau, thủy phỉ cướp quan thuyền, khiến chàng suốt ba ngày ba đêm không thể trở về.
Ta bèn chống một chiếc thuyền nhỏ, men theo đầm lau sậy đuổi tới tận hang ổ của chúng, dùng lưới chão lần lượt khóa chặt thuyền phỉ rồi kéo cả đám về phía bến đò.
Hạ Minh Xuyên đứng trên bờ nhìn sợi dây to trong tay ta, im lặng hồi lâu mới hỏi: “Phu nhân, chẳng phải nàng từng nói đến nửa thùng nước cũng xách không nổi sao?”