Ta về nhà mới lật hai trang, hai tai đã nóng ran.
Tranh vẽ vốn chẳng khó hiểu, nhưng ta thật sự không rõ vì sao hai người ôm nhau lại có thể ôm từ tối tới tận sáng.
Tối ấy Hạ Minh Xuyên tắm rửa xong trở về, ta đã chui sẵn vào chăn chờ chàng.
Chàng theo thói quen định ôm chăn đi ra sạp mềm.
Ta c.ắ.n răng, vươn tay kéo lấy tay áo chàng.
“Phu quân.”
Hạ Minh Xuyên dừng lại: “Sao vậy?”
“Bên ngoài mưa lớn.”
“Thiếp ngủ một mình sẽ sợ.”
Mưa ngoài cửa quả thật rất lớn, từng giọt đập lên mái hiên lộp bộp không ngừng.
Chàng đứng bên giường do dự một lúc, cuối cùng vẫn nằm xuống phía ngoài.
Giữa hai chúng ta chỉ cách một tấm chăn mỏng.
Ta nhìn đỉnh màn rất lâu, sau đó lén đưa tay về phía chàng.
Đầu ngón tay vừa chạm vào mu bàn tay Hạ Minh Xuyên, cả người chàng đã cứng lại.
Ta giả vờ như không có gì, men theo cổ tay tiếp tục sờ lên.
Hạ Minh Xuyên lập tức nắm tay ta lại.
“A Tiêu, nàng tìm gì vậy?”
Mặt ta nóng đến mức gần như bốc khói, nhưng vẫn cố nhớ lời con dâu thím Chu đã dạy.
“Vừa rồi thiếp thấy có một con sâu nhỏ chui vào tay áo chàng.”
Hạ Minh Xuyên nhìn sang ô cửa sổ đang đóng kín.
“Con sâu từ trong chăn chui vào tay áo ta?”
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Có lẽ nó rất thông minh.”
Ta lại định đưa tay lên, nhưng bàn tay chàng vẫn giữ c.h.ặ.t không buông.
Một lát sau, Hạ Minh Xuyên hạ giọng: “Đừng nghịch.”
Trong lòng ta lập tức chua xót.
Ta rút tay về, xoay người quay lưng lại với chàng.
Trong màn im lặng rất lâu, chỉ còn tiếng mưa gõ đều lên song cửa.
Cuối cùng Hạ Minh Xuyên ngồi dậy, thắp ngọn đèn nhỏ cạnh giường rồi nhẹ nhàng xoay ta lại, như sợ ta nhất quyết không chịu nhìn mình.
“Không phải ta không thích nàng.”
Ta mím môi, vẫn không nói.
Tai chàng hơi đỏ.
Người luôn điềm tĩnh như Hạ Minh Xuyên hiếm khi lộ ra vẻ lúng túng như vậy.
“Khi còn nhỏ, ta từng tận mắt thấy mẫu thân sinh nở.”
“Thân thể bà vốn đã yếu, sau lần ấy thì không bao giờ hồi phục hẳn.”
“Mỗi lần nhìn cánh tay cẳng chân nàng mảnh như vậy, ta lại không nhịn được muốn chờ thêm một thời gian.”
Ta không ngờ nguyên do lại là chuyện này, ngón tay bất giác siết mép chăn.
Chàng nói rất chậm, giữa chừng còn dừng lại mấy lần như đang cân nhắc từng chữ.
“Ta muốn nàng ở bên ta thật lâu.”
“Nếu trong lòng nàng còn chưa nghĩ kỹ, ta sẽ không chạm vào nàng.”
“Đợi đến khi nàng thật sự cảm thấy ổn thỏa rồi hãy nói với ta.”
Ta nhìn quầng xanh mờ dưới mắt chàng, đến lúc ấy mới hiểu những ngày qua chàng không hề cố ý lạnh nhạt hay tránh né ta.
Chút tủi thân nghẹn trong n.g.ự.c cũng chậm rãi tan đi.
Ta vốn rất muốn nói, sức ta còn kéo nổi cả thuyền, đâu yếu đến mức chỉ ôm một cái cũng chịu không nổi.
Nhưng nỗi lo trong mắt chàng chân thật đến vậy, ta bỗng chẳng nỡ đem ra trêu.
Ta nhỏ giọng hỏi: “Nếu thiếp vốn chẳng yếu ớt thì sao?”
Hạ Minh Xuyên đưa tay sửa mấy sợi tóc rối trước trán ta.
“Như vậy cũng rất tốt.”
Bấc đèn nổ tách một tiếng nhỏ.
Chàng không truy hỏi thêm, chỉ thổi tắt đèn rồi kéo chăn lên ngang vai ta.
Đêm ấy ta ngủ một mạch đến sáng, trong lòng bình yên lạ thường.
Sau khi vào hạ, thượng du liên tiếp mưa hơn mười ngày.
Mực nước Lâm Giang dâng lên từng ngày, thuyền bè ở bến Bình đều nhận lệnh chuyển vào vùng nước kín để tránh gió lớn.
Hạ Minh Xuyên gần như ngày nào trời chưa sáng đã tới dịch trạm kiểm đếm công văn hỏa tốc, sau đó còn phải dẫn người lên đê xem tình hình nước.
Mỗi khi trở về, thường đến cơm tối chàng cũng chưa kịp ăn.
Ta hầm một nồi canh cá, xách hộp thức ăn mang lên đê cho chàng.
Hạ Minh Xuyên đang đứng dưới mái che mưa nói chuyện với mấy thuyền phu.
Vạt áo chàng đã ướt hơn nửa, trong tay còn cầm một tấm thủy lộ đồ.
Vừa thấy ta, chàng lập tức bước nhanh tới nhận hộp thức ăn.
“Mưa lớn thế này, sao nàng còn tự mình tới?”
“Chàng bận đến quên ăn, đêm xuống dạ dày lại đau.”
Hạ Minh Xuyên định nói gì đó, cuối cùng chỉ cởi áo tơi trên người phủ lên đầu ta.
Qua màn mưa, ta nhìn thấy rất nhiều thân cây gãy từ thượng du trôi xuống theo dòng nước.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
Mấy ngày nay phụ thân cũng ở cửa hàng gấp rút bện những sợi dây chão to hơn bình thường.
Ông từng nói, trong mùa nước lũ, đáng sợ nhất không hẳn là nước lớn mà là những vật bị nước cuốn theo.
Một thân gỗ lớn chỉ cần va đúng chỗ cũng đủ đập thủng mạn thuyền.
Đêm ngày thứ ba, trong thành truyền tới tin một chiếc quan thuyền chở lương cứu tế đã mất tích gần vịnh Lô Vĩ.
Trên thuyền có hơn mười thuyền công cùng hai lại viên áp vận.
Gió trên sông quá lớn, người tuần sông chỉ tìm được ở hạ du một đoạn dây chão bị c.h.é.m đứt.
Vừa nghe tin, Hạ Minh Xuyên khoác áo định ra ngoài ngay.
Ta nắm lấy tay chàng.
“Chàng đi đâu?”
“Vịnh Lô Vĩ.”
“Nước xiết như vậy, ban đêm không thể đi thuyền.”
Hạ Minh Xuyên nhìn ta, giọng hạ xuống rất thấp.
“Trên quan thuyền còn người.”
Ta chậm rãi buông tay.
Sau đó quay người lấy thanh sắt phụ thân cho từ tủ cạnh giường, lại tìm ra một cuộn dây chão nhỏ.
Hạ Minh Xuyên nhìn thấy động tác ấy, lập tức nói: “A Tiêu, nàng ở nhà.”
Ta im lặng cất cuộn dây trở vào tủ rồi gật đầu.
Trước khi đi, chàng bỗng ôm ta vào lòng.
Đó là lần đầu tiên Hạ Minh Xuyên chủ động ôm ta như vậy.
Cằm chàng chạm nhẹ lên đỉnh tóc, dừng một lúc rồi mới buông.
“Khóa kỹ cửa.”
“Chờ ta trở về.”
Ta đứng dưới hiên nhìn bóng chàng tan vào màn mưa đêm, đến khi Đại Hoàng bất an đi vòng quanh chân mới quay trở vào phòng.
Hạ Minh Xuyên cả đêm không về.