Ta nghiêng người tránh lưỡi đao, dùng cán rìu nện mạnh vào xương cổ tay hắn.
Thanh đao leng keng rơi xuống đất.
Mã Khôi là kẻ xông tới nhanh nhất.
Ta không đối đầu với hắn mà lập tức quay người chạy về phía cửa kho muối.
Hắn tưởng ta hoảng sợ, dẫn theo mấy tên khác đuổi sát phía sau.
Đợi Mã Khôi vừa bước qua ngưỡng cửa, ta đá mạnh vào mấy thùng muối rỗng xếp bên cạnh.
Thùng lăn tán loạn dưới chân khiến hắn loạng choạng.
Trên xà nhà vốn có một tấm lưới dây thô dùng để giữ bao lương.
Ta đã âm thầm nới sẵn nút.
Chỉ một cú giật, cả tấm lưới lập tức chụp xuống, trùm Mã Khôi cùng hai tên đồng bọn vào bên trong.
Mã Khôi nổi điên dùng đao c.h.é.m loạn.
Nhưng loại lưới chão này càng c.h.é.m bừa càng siết c.h.ặ.t.
Ta giữ đầu dây, vòng qua cột cửa rồi thắt một nút c.h.ế.t.
Mấy thuyền công bị trói bên ngoài nhìn thấy, lập tức giãy giụa dữ dội.
Ta chạy tới, dùng thanh sắt nạy lần lượt những nút dây bị nước siết cứng trên cổ tay họ, sau đó đá mấy thanh đao rơi gần đó sang một bên.
Người thuyền công lớn tuổi nhất khàn giọng nói: “Cô nương, mau chạy đi.”
“Bọn chúng đông lắm.”
Ta nhét chiếc rìu ngắn vào tay ông.
“Các vị biết chống thuyền chứ?”
Ông sững ra một chút rồi gật đầu.
“Biết.”
“Vậy hãy đưa quan thuyền ra ngoài.”
“Đừng để bọn chúng mang lương chạy.”
Thủy phỉ thấy con tin đã được tháo trói, liên tiếp nhảy từ trên thuyền xuống bờ.
Diêm trường cũ lập tức hỗn loạn.
Ta không ham đ.á.n.h, chỉ dẫn đám thuyền công lùi về phía chiếc tời, chia phần dây chão còn lại cho từng người.
“Nghe ta hô rồi cùng kéo.”
Bọn họ không biết ta định làm gì, nhưng thấy một tiểu nương t.ử như ta cũng nghiến răng kéo dây thì chẳng ai chần chừ.
Mọi người đồng loạt dồn sức.
Trục tời xoay rền rĩ.
Ba chiếc khoái thuyền nằm ngang trong thủy đạo bị kéo sát vào nhau hơn nữa, đến khe hở giữa các thuyền cũng bị khóa kín.
Người của Mã Khôi định chống thuyền nhỏ vòng ra ngoài.
Vừa đi được nửa đường, mũi thuyền đã mắc vào lưới dây ta thả sẵn trong nước.
Mấy chiếc thuyền con bị dòng nước xô dồn thành một cụm, người trên thuyền va vào nhau ngã nghiêng tán loạn.
Một tên cầm đao từ bờ đê lao tới.
Ta nhặt chiếc móc thuyền dưới đất, mượn đà hắn xông đến móc thẳng vào thắt lưng rồi hất người xuống vùng bùn ngập tới eo.
Hắn vừa bò dậy, ta đã quấn dây vào hai chân rồi quay sang gọi một thuyền công.
“Phiền bá trông người này giúp ta.”
Người thuyền công nhìn ta một cái, lập tức gật đầu thật mạnh.
Trong kho, Mã Khôi cuối cùng cũng giãy được một tay ra khỏi lưới.
Hắn chộp một viên đá dưới đất, nghiến răng ném về phía ta.
Ta nghiêng đầu tránh, nhưng viên đá vẫn sượt qua vai rồi đập vỡ vò muối phía sau.
Cơn đau chạy dọc bả vai, nóng rát tức thì.
Ta còn chưa kịp đưa tay sờ thì từ xa trong thủy đạo đã vang lên tiếng mái chèo dồn dập.
Ngay sau đó, giọng Hạ Minh Xuyên xuyên qua đám lau sậy vọng tới.
“Quan phủ làm án.”
“Bỏ binh khí xuống!”
Nghe thấy giọng chàng, bờ vai căng cứng của ta từ lúc rời nhà cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Hạ Minh Xuyên dẫn nha sai tuần sông từ đầu kia thủy đạo tới.
Rõ ràng tiểu lại đã kịp chuyển lời của phụ thân cho chàng.
Chàng nhảy xuống khỏi thuyền, ánh mắt lướt qua ba chiếc thuyền phỉ đang bị dây chão kéo dồn thành một cụm, sau đó nhìn tới những kẻ nằm la liệt trước kho muối.
Đến khi ánh mắt chạm vào vết m.á.u trên vai ta, bước chân chàng đột ngột dừng lại.
Sắc mặt Hạ Minh Xuyên thay đổi chỉ trong chớp mắt.
Ta theo bản năng lùi một bước, còn định xách gấu váy vòng ra sau diêm trường tránh đi.
Ai ngờ đế giày giẫm trúng bùn ướt.
Chân ta trượt một cái, cả người ngồi thẳng xuống vũng nước cạn.
Hạ Minh Xuyên đã lao tới trước mặt, cúi xuống bế ta lên.
Ta ướt sũng từ đầu đến chân, trong tay vẫn còn nắm sợi dây chão đầy bùn.
Đến lúc này dù muốn giả yếu đuối cũng không còn chỗ nào để giả.
Hạ Minh Xuyên cúi nhìn ta, hơi thở nặng nề.
“A Tiêu.”
Ta vội lau bùn trên mặt, tranh thủ giải thích trước.
“Thiếp chỉ thay mọi người nhận đường thôi.”
“Chiếc tời là đồ cũ, dây chão cũng có sẵn.”
Hạ Minh Xuyên nhìn ba chiếc thuyền phỉ bị kéo mắc cứng, lại nhìn Mã Khôi đang bị trói trong lưới.
Chàng im lặng rất lâu rồi mới nói: “Con đường nàng chỉ, động tĩnh quả thật không nhỏ.”
Toàn bộ thủy phỉ sau đó bị áp giải về huyện nha.
Chiếc quan thuyền mất tích cùng hơn mười thuyền công cũng đều được cứu an toàn.
Vai ta bị thương, Hạ Minh Xuyên không cho tự đi, trực tiếp bế ta lên quan thuyền.
Suốt đường về chàng vẫn không chịu buông.
Mấy nha sai ngồi chèo thuyền bên cạnh ai nấy đều cúi đầu nhìn mái chèo, không một người nào dám liếc nhiều.
Khi quan thuyền cập lại dịch trạm, phụ thân đã đứng chờ sẵn trong sân.
Vừa nhìn thấy vết m.á.u trên y phục ta, sắc mặt ông lập tức tối sầm.
Ông chộp cây sào trúc dựng cạnh cửa, quay người định lao ra ngoài.
“Thằng khốn nào làm con gái ta bị thương?”
Hạ Minh Xuyên vội giữ ông lại.
“Nhạc phụ, Mã Khôi đã bị bắt rồi.”
Nghe vậy, vành mắt phụ thân đỏ lên tức thì, nhưng miệng vẫn cứng như cũ.
“Ta biết ngay con bé này cứ ra khỏi nhà là nhất định gây chuyện.”
Ông quay sang trừng ta.
Ta lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn ngồi im.
Hạ Minh Xuyên đặt ta xuống chiếc ghế dưới hiên rồi tự mình đi mời lang trung.
Lang trung xem qua vết thương, bảo viên đá chỉ sượt rách da, không động tới gân cốt, dưỡng vài ngày là ổn.
Hạ Minh Xuyên ngồi bên cạnh bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Đầu ngón tay chàng chạm lên bả vai nhẹ đến mức gần như không có lực.
Ta nghiêng đầu nhìn gương mặt chàng, do dự hồi lâu mới hỏi: “Phu quân, chàng giận sao?”
“Ừ.”
Chàng đáp thẳng thắn đến mức ta càng chột dạ.
Ta đang định giải thích thì Hạ Minh Xuyên đã nói trước.
“Ta giận mình không sớm nghĩ tới diêm trường cũ.”
“Cũng giận mình để nàng một mình đi vào chỗ nguy hiểm ấy.”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, nhất thời quên cả cảm giác rát nơi vai.
“Chàng không trách thiếp vẫn luôn giấu chàng sao?”
Hạ Minh Xuyên dừng tay rồi nhìn ta thật lâu.
“Nàng giấu ta vì sợ ta không chấp nhận được.”