Tịch Huyền

Chương 3: Tàn Cục

Trăng đêm nay tròn như chiếc chén úp ngược, ánh sáng đổ xuống mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng. Cố phủ đã chìm trong yên tĩnh, nhưng trong thư phòng nhị thiếu gia, ánh đèn vẫn chưa tắt.

Cố Ngôn ngồi một mình trước bàn cờ, tay cầm một quân đen đã mẻ góc. Trên bàn là một ván cờ đã đi gần hết, trắng và đen đan xen như mạng lưới sinh t.ử.

“Bày ván cờ cho một người không biết chơi, cuối cùng cũng chỉ là tự mình giăng bẫy mình.”

Hắn lẩm bẩm, khẽ đặt quân cờ xuống giữa ô, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, tựa như tiếng chốt khóa rơi xuống.

Hắn nhớ lại — ba năm trước, khi còn ở biên cảnh phía Nam, từng bị ám sát giữa đường. Một nữ sát thủ áo đen lao ra giữa đêm, nhanh như quỷ mị. Hắn chỉ kịp rút đoản kiếm, nhưng không kịp đỡ đòn thứ hai.

Máu trào ra nơi vai. Giữa hoảng loạn, có kẻ thứ hai xuất hiện — cũng áo đen, cũng mặt nạ bạc, nhưng lại ra tay với chính đồng bọn của mình.

Cố Ngôn khi ấy ngã xuống đất, m.á.u nhuộm cỏ dại. Hắn nhìn thấy nàng — người thứ hai — đ.â.m chủy thủ vào cổ kẻ vừa định g.i.ế.c hắn, rồi không nói lời nào, quay đi như gió cuốn.

Chỉ có một điều… hắn chưa bao giờ quên.

Đôi mắt dưới lớp mặt nạ — sâu hoắm, cô độc, mà trong đó có thứ gì đó rất giống… hối hận.

Giờ đây, khi đối diện với Tô Vân – tỳ nữ lặng lẽ bên cạnh hắn mỗi ngày — ánh mắt nàng đôi khi lại giống y hệt với ánh mắt năm đó.

“Ta phải xác nhận,” hắn thầm nghĩ. “Nếu nàng thật sự là người của Tán Ảnh Đường… vì sao lại cứu ta năm ấy?”

Sáng hôm sau, Cố Ngôn mời Tô Vân đến sắp xếp thư phòng như thường lệ. Nhưng lần này, hắn để sẵn một bàn cờ chưa khai cục.

“Ngươi biết chơi cờ?”

Giọng hắn nhàn nhạt.

Tô Vân cúi đầu: “Không giỏi.”

“Vậy để ta dạy.”

Hắn mỉm cười, nhưng ánh mắt không hề mang ý đùa.

Hắn cần một cái cớ để quan sát nàng thật kỹ.

Khi nàng ngồi xuống, tay khẽ đặt lên quân cờ, hắn chú ý — tay nàng không hề run, lực ngón tay vừa đủ, như đã quen vận nội lực. Một người thật sự không biết võ… không thể điều khiển sức lực tinh tế đến vậy.

Ván cờ đi được nửa, hắn đột nhiên hỏi:

“Nếu có người từng cứu mạng ngươi… nhưng sau này lại ép ngươi đi g.i.ế.c người vô tội, thì ân hay oán quan trọng hơn?”

Tô Vân ngẩng lên.

Trong khoảnh khắc, nàng không giữ được vẻ thản nhiên nữa.

“Nô tỳ… không biết.”

Một câu thật. Một câu đau.

Bởi vì chính nàng… cũng đang không biết.

Sau khi nàng lui xuống, Cố Ngôn ngồi lại một mình.

Hắn lật ra một trang sách cũ. Giữa đó là một mảnh giấy đã ngả vàng, từng dòng chữ nguệch ngoạc ghi lại — họ tên những kẻ từng cứu hắn trong trận ám sát năm đó, nhưng cuối cùng bị xóa bỏ vì không có chứng cứ.

Hàng cuối cùng là một cái tên… mờ nhòe vì nước:

“Ảnh…”

“Huyền Ảnh?”

Hắn lặp lại cái tên, lặng người.

Nếu nàng thật sự là Huyền Ảnh…

Vậy thì giữ nàng lại bên cạnh mình, chẳng khác nào đưa hổ vào nhà.

Nhưng nếu nàng từng cứu hắn…

Thì hắn nợ nàng một mạng.

Mà món nợ đó… hắn không muốn trả lại bằng cách giao nàng ra.

Chương 3: Tàn Cục - Tịch Huyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia