Sau khi chạy nạn vào kinh thành, ta bán mình vào vương phủ.
Trong phủ ba đời đều là độc đinh, nay chỉ trông cậy vào vị tiểu thế tử vừa tròn tháng này.
Tiểu thế tử khóc từ sáng đến tối, sáu vị nhũ mẫu cũng bó tay không có cách nào.
Ba đại phu được mời tới chỉ biết thở dài lắc đầu, nói e rằng thần hồn của đứa trẻ không yên, phải mời cao tăng đến làm pháp sự.
Cả phủ bận đến người ngã ngựa nghiêng, bỗng trong đầu ta vang lên một giọng trẻ con khàn khàn.
“Bản thế tử khỏe mạnh, có bệnh tật gì đâu, ai muốn nghe lão hòa thượng thối kia tụng kinh chứ!”
“Đầu ngứa chết mất!”
“Có ai tới gãi cho bản thế tử một cái không!”