Đêm Thượng Nguyên, khắp thành treo đèn kết hoa, ta cùng Vân Hóa, thị nữ thân cận bên người Bùi Cánh, vừa khéo đều để mắt đến một ngọn hoa đăng.
Chủ quán đã định sẵn quy củ, chỉ cần giải đúng câu đố trên đèn, người nói ra đáp án trước sẽ được mang nó về.
Từ thuở nhỏ ta đã mất tiếng, cho nên mặc dù chính ta là người nghĩ ra lời giải trước tiên, ta vẫn chỉ có thể khẽ kéo ống tay áo Bùi Cánh, dùng thủ thế nhờ hắn thay mình nói đáp án.
Hắn vốn hiểu rất rõ từng động tác của ta.
Thế nhưng ngay trước mắt ta, hắn lại nghiêng người về phía Vân Hóa, đem lời giải khẽ nói bên tai nàng ta.
Nhờ đó, Vân Hóa thuận lợi giành được ngọn đèn mình muốn.
Ta đứng lặng giữa biển người đông đúc, nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào, chỉ cảm thấy một luồng ấm ức nghẹn nơi lồng ngực, khiến vành mắt bất giác đỏ lên.
Bùi Cánh nhìn thấy, trên mặt chẳng những không có chút áy náy nào, trái lại còn lộ vẻ phiền lòng:
“Quy củ của chủ quán đã nói rất rõ, ai cất lời trước thì người đó thắng.”
Ta vội vàng đưa hai tay lên giải thích:
【Người nghĩ ra đáp án trước rõ ràng là ta!】
Hắn nghe xong chỉ bật ra một tiếng cười hờ hững:
“Thì sao chứ? Vân Hóa từ bé đã không cha không mẹ, một mình sống nương nhờ người khác, còn nàng vừa chào đời đã chẳng thiếu thứ gì. Chỉ nhường cho nàng ấy một ngọn đèn thôi, có gì là không được?”