Ta đã có một giấc mơ.
Ta mơ thấy phu quân của mình, đương kim bệ hạ, trong thời gian ta rời cung dưỡng thương, đã yêu tỷ tỷ của ta.
Trong mơ, ta kéo lê thân thể bệnh tật trở về hoàng cung, vừa hay nhìn thấy chàng tự tay cài một cây trâm phượng lên tóc tỷ tỷ. Nữ nhi của ta ôm chân tỷ ấy gọi mẫu thân, còn phu quân ta nhìn tỷ ấy bằng ánh mắt dịu dàng như một hồ nước xuân.
Người trong cả hoàng cung đều nói Hoàng hậu nương nương sức khỏe không tốt, từ nay Đại tiểu thư Thẩm gia sẽ thay người chăm sóc công chúa, tạm thời chấp chưởng phượng ấn.
Dường như không một ai còn nhớ đến ta.
Trong mơ, ta nhìn những gương mặt tươi cười của họ, từng bước lùi ra ngoài điện, tháo nút đồng tâm năm xưa chàng tự tay buộc bên eo ta, treo dưới tấm biển Vị Ương Cung.
Đêm ấy, ta treo một dải lụa trắng lên xà nhà.
Sau đó, ta tỉnh lại.
Khi mở mắt, ta vẫn đang nằm trên nhuyễn tháp trong hành cung suối nước nóng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo trong, lồng ngực đau đớn như bị ai đó bóp chặt.
Ngoài cửa sổ, mưa xuân rơi tí tách. Chuông đồng dưới góc mái bị gió thổi, phát ra những tiếng leng keng không ngừng.
“Nương nương.”