Tôi xách chiếc vali dưới đất lên, thẳng bước đi ra ngoài mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Khi đi đến cửa, anh đột nhiên gọi giật tôi lại.
“Hứa Gia, cô chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này thì sau này đừng có mà cầu xin để được quay về.”
Tôi khựng bước, siết c.h.ặ.t lấy tay kéo của vali.
“Chu Hoài Nam, mười giờ sáng mai gặp nhau ở Cục Dân chính.”
“Còn nữa, nhớ kiểm tra lại hệ thống cảnh báo tài chính của công ty đi nhé.”
Tôi đẩy cửa bước đi, biến mất vào màn đêm tăm tối.
Phía sau lưng vang lên tiếng ly thủy tinh vỡ tan tành, kèm theo tiếng gầm rú giận dữ của Chu Hoài Nam.
“Cút! Tất cả cút hết đi cho tôi!”
2
Tôi ngồi trong xe, nhìn căn biệt thự kia ngày một lùi xa qua gương chiếu hậu.
“Hứa tổng, mọi việc đã được sắp xếp xong xuôi rồi ạ.”
Người tài xế ở hàng ghế trước khẽ lên tiếng.
Anh ấy là A Cường, một người lính giải ngũ được tôi âm thầm tài trợ từ ba năm trước.
Ngoại trừ tôi ra, không một ai biết được thân phận thật sự của anh ấy.
“Ừm, đến căn hộ ở phía nam thành phố đi.”
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên mồn một những ký ức của năm năm qua như một thước phim quay chậm.
Năm năm trước, Chu Hoài Nam vẫn còn là một kẻ khởi nghiệp có tài nhưng không gặp thời.
Tôi nhìn trúng tham vọng của anh, và cũng nhìn trúng cả nét dịu dàng được ngụy trang khéo léo trong ánh mắt anh hồi đó.
Tôi đã dùng hết tất cả các mối quan hệ của ông ngoại để kéo về cho anh khoản đầu tư 50 triệu tệ đầu tiên.
Ngày thành lập Chu Thị, anh ôm chầm lấy tôi và bảo rằng tôi chính là ngôi sao may mắn của cuộc đời anh.
Về sau, công ty ngày càng làm ăn phát đạt, anh cũng ngày một bận rộn hơn.
Bận đến mức quên cả sinh nhật của tôi, bận đến mức chạy đi đón A Kha xuất viện đúng vào ngày kỷ niệm ngày cưới của hai đứa.
A Kha là cô em gái hàng xóm năm xưa của anh.
Cái gọi là ân nhân cứu mạng chẳng qua chỉ là năm đó Chu Hoài Nam bị thủng dạ dày phải nằm viện, cô ta đến chăm sóc cho vài ngày.
Vậy mà qua miệng Chu Hoài Nam, chuyện đó lại trở thành ơn cứu mạng nặng tựa thái sơn.
Về đến căn hộ, tôi mở máy tính lên, đăng nhập vào hệ thống nội bộ của Chu Thị.
Với tư cách là kiến trúc sư trưởng của hệ thống, tôi có quyền hạn cao nhất.
Trên màn hình nhấp nháy dày đặc những dòng chữ đỏ, đó là cảnh báo thâm hụt tài chính.
Chu Hoài Nam dạo gần đây để lấy lòng A Kha nên đã đầu tư vào một dự án dưỡng lão phi thực tế ở phía bắc thành phố.
Đó là toàn bộ số vốn lưu động cuối cùng còn sót lại của Chu Thị hiện tại.
Tôi bình thản nhấn phím Enter, kích hoạt lệnh bảo trì định kỳ của mã nguồn gốc.
Đó là “chốt an toàn” mà tôi đã cài cắm từ năm năm trước khi viết nên cấu trúc hệ thống này.
Các sản phẩm cốt lõi của Chu Thị từ trước đến nay đều phụ thuộc vào ba bằng sáng chế cá nhân đứng tên tôi, mà trong thỏa thuận cấp phép đã ghi rõ ràng rằng: Nếu tôi nghỉ việc hoặc không còn đảm nhận chức vụ kiến trúc sư trưởng nữa thì các dịch vụ kỹ thuật và việc bảo trì mã nguồn liên quan đến bằng sáng chế đó sẽ tự động chấm dứt.
Nếu không có khóa mật mã cập nhật của tôi, hệ thống của Chu Thị sẽ lâm vào tình trạng tê liệt trong vòng 48 giờ tới do xung đột khả năng tương thích.
Làm xong tất cả những việc này, tôi ngã lưng xuống giường, ngủ một giấc ngon lành không mộng mị.
9 giờ 50 phút sáng hôm sau, tôi đã có mặt ở cửa Cục Dân chính.
Chu Hoài Nam đến muộn mười phút.
Anh bước xuống từ chiếc xe Rolls-Royce phô trương kia, sắc mặt cực kỳ tệ hại, quầng thâm lộ rõ dưới mắt.
Xem ra, anh đã phát hiện ra vấn đề ở phía bộ phận kỹ thuật rồi.
“Hứa Gia, rốt cuộc cô đã giở trò gì hả?”
Anh sải bước đến trước mặt tôi, lớn tiếng chất vấn ngay lập tức.
“Bộ phận kỹ thuật bảo rằng giao thức gốc đã bị mất hiệu lực, hệ thống không thể tự động cập nhật được nữa, chuyện này là thế nào?”
Tôi giơ bản thỏa thuận ly hôn trong tay lên.
“Ký tên xong đi, tôi sẽ từ từ nói cho anh biết.”
Anh nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn tôi chằm chặp.
“Cô đang đe dọa tôi đấy à?”
“Không, đây là quy trình vận hành hợp pháp.”
Tôi nhìn vào cánh cửa Cục Dân chính, giọng điệu thản nhiên.
“Chu Hoài Nam, nếu anh không muốn ngày mai toàn bộ hệ thống của Chu Thị bị sụp đổ hoàn toàn thì bây giờ mau vào trong đi.”
Anh lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn tức tối hậm hực sải bước đi vào đại sảnh.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh ch.óng hơn tôi tưởng rất nhiều.
Khi cầm trên tay cuốn sổ chứng nhận màu đỏ tía kia, tôi lại có cảm giác nhẹ nhõm đến chưa từng có.
Vừa bước ra khỏi cửa lớn, Chu Hoài Nam đã túm phắt lấy cánh tay tôi.
“Bây giờ có thể nói được rồi chứ? Đưa khóa mật mã cho tôi, tôi có thể đền bù cho cô một khoản tiền.”
Tôi hất tay anh ra, bật cười.
“Chu Hoài Nam, anh mất trí nhớ rồi à?”
“Chu Thị từ trước đến nay đều chỉ được dùng 'quyền sử dụng' bằng sáng chế mà thôi, còn 'quyền sở hữu' thì từ đầu đến cuối vẫn nằm trong tay tôi.”
“Tôi không chỉ là vợ cũ của anh, mà còn là nhà cung cấp kỹ thuật duy nhất của anh đấy.”
“Một khi tôi đã nghỉ việc thì thỏa thuận chấm dứt, anh lấy tư cách gì mà nghĩ rằng tôi sẽ tiếp tục cung cấp dịch vụ hậu mãi cho anh hả?”
Sắc mặt anh lập tức cắt không còn giọt m.á.u, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Cô... cô đã tính kế tôi từ năm năm trước rồi sao?”
“Không phải tính kế, mà là phòng ngừa rủi ro.”
Tôi nhìn anh, gằn từng chữ một.
“Ông ngoại tôi từng dạy, không bao giờ được đặt cược hết ván bài vào một người đàn ông.”
“Đặc biệt là một kẻ ngay cả ơn nghĩa và tình yêu mà cũng không phân biệt rạch ròi được như anh.”