Thế nhưng tôi lại là một người phụ nữ trưởng thành bình thường, bị một gã đàn ông cao to hơn mét tám, thân hình vạm vỡ ôm suốt cả một đêm trời, đến khi trời sáng tôi cảm giác da mặt mình như đã bị hun nóng đến mức chín nhừ luôn rồi.
Việc sửa chữa nhà cửa tính tới tính lui mất hơn một tháng trời, ngôi nhà được tân trang lại trông rất ra ngô ra khoai, tường bao quanh sân cũng được xây mới, trong sân còn trồng thêm hai cây hoa quế. Ngày thanh toán tiền công, thanh niên tri thức họ Cố cứ nhìn tôi vài lần, có vẻ định nói gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng hé răng lời nào rồi rời đi. Những người khác cũng lục tục giải tán ra về. Chỉ có mình anh ta là vẫn ở lại không đi.
Tôi hỏi anh ta tại sao không nhận tiền công để về nhà đi, anh ta liền ngồi xổm bên cạnh cây hoa quế mới trồng ngoài sân, ngón tay cứ gẩy gẩy đất bùn.
“Tay chân chị hay bị lạnh.” Anh ta cúi đầu xuống nói, “Em muốn ngày nào cũng ủ ấm giường cho chị.”
Tôi há miệng định từ chối.
“Với cả,” Anh ta ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức không giống một người chỉ có trí tuệ của đứa trẻ lên tám chút nào, “Chị đừng tốn tiền thuê người giúp việc kia nữa, em có thể chăm sóc chị mà. Giặt giũ nấu cơm, gánh nước bổ củi em đều làm được hết, em lại còn ăn ít nữa, tiền chị tiết kiệm được có thể dùng để mua quần áo đẹp cho mình.”
Tôi nhẩm tính lại sổ sách, chút tiền tích cóp ở thành phố chẳng thể cầm cự được bao lâu, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Thế là tôi cho người giúp việc nghỉ hẳn, ngay chiều hôm đó cậu thanh niên kia đã nhận tiền toán xong rồi thu dọn tay nải ra về. Ngôi nhà rộng lớn như vậy, giờ đây chỉ còn lại trơ trọi tôi và anh ta hai người. Mấy ngày đầu tôi vẫn còn có thể giữ vững được lập trường và tôn nghiêm của mình.
Nhưng một gã đàn ông đang độ tuổi sức trai hừng hực, đêm nào tắm rửa xong cũng chỉ mặc độc một chiếc áo may ô mỏng dính chui tọt vào chăn của tôi, cơ thể nóng hầm hập cứ thế áp sát vào. Đôi cánh tay siết c.h.ặ.t lấy vòng eo tôi, hơi thở phả ngay sau gáy, tôi chỉ cần lật người một cái là có thể chạm mặt ngay với gương mặt có đường góc cạnh phân minh sắc nét kia của anh ta. Tôi tuy chưa từng trải qua chuyện phòng the bao giờ, nhưng dẫu sao cũng đã lăn lộn ở thành phố lớn nhiều năm như thế, chuyện gì mà chưa từng nghe qua, thấy qua chứ?
Qua vài ngày, vào một đêm nọ tôi thực sự không kìm nén được nữa, xoay người lại, ngón tay trượt dọc theo xương quai xanh của anh ta đi xuống. Cả người anh ta cứng đờ lại, yết hầu liên tục lăn lộn lên xuống, giọng điệu khàn đặc đến mức không ra hơi: “Chị... chị Mộc Hà...”
“Mỗi lần tôi vỗ vào chỗ này của anh thì anh nghĩ gì hả?” Tôi ghé sát vào tai anh ta, nói bằng giọng trầm thấp.
Anh ta cuống cuồng đỏ cả mặt, lắp ba lắp bắp không nói nên câu, cuối cùng chỉ rặn ra được vài chữ: “Thì... thấy khó chịu lắm ạ, cứ buồn đi tiểu, mà lại không tiểu ra được, bức bối khó chịu vô cùng.”
Tôi phì cười, ghé môi hôn nhẹ lên má anh ta một cái: “Có muốn dễ chịu hơn không?”
Nói xong liền dùng chút lực cấu vào đầu n.g.ự.c anh ta. Anh ta vừa cuống lại vừa đau, lập tức xoay người chống tay lên gối cúi xuống nhìn tôi, không ngừng thở dốc để điều chỉnh lại nhịp thở: “Muốn ạ.”
Chuyện gì đến cũng phải đến, mọi thứ cứ thế tự nhiên diễn ra. Anh ta vừa vụng về vừa hung hăng lao vào, nhưng đồng thời lại vô cùng cẩn thận dè dặt khống chế lực đạo của mình, chỉ sợ làm tôi đau. Sau cuộc mây mưa, anh ta ôm c.h.ặ.t lấy tôi, vùi đầu vào trước n.g.ự.c tôi, lý nhí nói: “Em thích chị Mộc Hà lắm, em muốn cưới chị Mộc Hà làm vợ.”
Tôi không đáp lời, chỉ ngước mắt nhìn lên chiếc xà ngang trên trần nhà, trong lòng bắt đầu thầm tính toán điều gì đó.
Những ngày tháng sau đó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Bởi vì thuê thợ thuyền sửa nhà, tiền trong tài khoản của tôi cứ vơi đi như nước chảy, nhìn qua là thấy sắp cạn kiệt đến nơi rồi. Tôi bắt đầu thu xếp hành lý, dự định quay trở lại thành phố để tiếp tục làm cái nghề trị liệu tâm lý nửa mùa của mình.
Trước khi đi, tôi đứng nhìn dáng vẻ anh ta đang ngồi xổm bổ củi ở ngoài sân, bờ lưng rộng lớn vạm vỡ, những giọt mồ hôi lăn dài dọc theo sống lưng, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Trong lòng tôi chợt có chút không nỡ bỏ mặc anh ta lại nơi này như thế.
Tôi chợt nhớ tới chút kiến thức vụn vặt mình học được ở thành phố năm xưa, nào là tư vấn tâm lý, tái cấu trúc nhận thức, tuy không tinh thông nhưng để đối phó với tình trạng của anh ta thì có lẽ cũng tạm đủ dùng. Tôi thầm nghĩ trong lòng, dạy cho anh ta một chút, để anh ta có thể tiến bộ hơn, ít nhất là sau này có thể tự chăm sóc bản thân trong cuộc sống, không đến mức bị người ta lừa gạt.
Thế là bắt đầu từ đó, mỗi ngày tôi đều dành ra một tiếng đồng hồ để làm “trị liệu” cho anh ta. Tôi bảo anh ta hồi tưởng lại một số chuyện quá khứ, giúp anh ta giải tỏa và sắp xếp lại cảm xúc, dùng những phương pháp nửa vời ấy thử chạm vào bức tường kiên cố sâu trong nhận thức của anh ta. Nào ngờ đâu, hiệu quả mang lại lại tốt đến mức không tưởng nổi.
Mới chỉ hơn nửa tháng trôi qua, anh ta đã bắt đầu có thể nói được một vài câu dài hoàn chỉnh, màn sương mù mờ mịt ngây ngô trong ánh mắt cũng đã tan đi ít nhiều, thỉnh thoảng thậm chí còn có thể đùa cợt với tôi vài câu bông đùa nhẹ nhàng. Thế nhưng trong lòng tôi lại ngày một hoảng loạn hơn.
Bởi vì tôi biết rất rõ, cứ theo đà tiến triển với tốc độ này thì anh ta sẽ thực sự “khỏi bệnh”. Một khi anh ta tỉnh táo lại hoàn toàn, anh ta sẽ hiểu rõ tất cả những việc tôi đã làm trong những ngày qua có ý nghĩa gì. Anh ta sẽ nhận ra tôi chỉ đang lợi dụng anh ta, hiểu ra tôi không thể nào ở lại đây, và biết rõ tôi căn bản chưa từng có ý định sẽ gả cho anh ta.