Tôi không dám tiếp tục trị liệu nữa.
Vào ngày cuối cùng ấy, tôi dừng hẳn việc trị liệu, bảo với anh ta rằng: “Anh về nhà thăm bố mẹ anh đi, ngày nào anh cũng chỉ về ngó một chút rồi lại đi như thế là không được đâu, ở lại đó chơi thêm vài ngày rồi hẵng quay lại đây.”
Anh ta nghe lời gật gật đầu, ngoan ngoãn bước chân ra khỏi cửa.
Tôi đứng nhìn bóng lưng anh ta khuất dần nơi cuối con đường đất đỏ, liền quay người bước vào trong nhà, nhanh thoăn thoắt thu dọn toàn bộ hành lý sạch sẽ. Quần áo, trang sức, chút tiền mặt còn sót lại, thảy đều được nhét gọn gàng vào trong hai chiếc vali lớn. Tôi ngoảnh lại nhìn cái sân nhỏ vừa mới được sửa sang xong xuôi này lần cuối cùng, những tán lá của cây hoa quế đang xào xạc reo vang trong gió. Sau đó, tôi quay người dứt khoát bước đi, tuyệt nhiên không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Cuộc sống ở thành phố vẫn cứ tiếp diễn theo guồng quay cũ kỹ của nó. Tôi tiếp tục đi lại giao thiệp qua lại giữa những khách hàng quen thuộc, dựa vào cái miệng khéo ăn khéo nói cùng với bản lĩnh nửa mùa của mình để kiếm miếng cơm manh áo, cuộc sống trôi qua tính ra cũng không đến mức bị c.h.ế.t đói. Chỉ là thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc vào lúc nửa đêm, tôi luôn có cảm giác bên vòng eo của mình dường như đang trống vắng, thiếu mất thứ gì đó.
Thấm thoát đã lại trôi qua năm năm, tôi sớm đã đem những chuyện cũ với tên ngốc thô kệch ở làng quê năm ấy quăng ra sau đầu, quên đi gần hết. Ngày ngày vẫn ăn uống chơi bời, cuộc sống nhìn qua vô cùng tiêu diêu tự tại. Thế nhưng trong thâm tâm, tôi luôn có cảm giác như trái tim mình đang bị khuyết thiếu một mảnh nào đó.
Cho đến một ngày kia, tôi nhận được một đơn hàng của một vị khách mới, địa chỉ nằm ở một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây khá sang trọng và bề thế ở phía đông thành phố. Tôi xách túi bước vào trong, người giúp việc dẫn đường cho tôi đi xuyên qua một dãy hành lang dài, đẩy cánh cửa phòng khách ra. Tôi bỗng đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Trên ghế sofa đang có một người đàn ông ngồi ở đó. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi sạch sẽ, ống tay áo được xắn lên tới khuỷu tay, lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc và mượt mà. Mái tóc được cắt tỉa vô cùng gọn gàng, góc cạnh xương hàm sắc nét rõ ràng, ánh mắt thâm trầm đầy chuyên chú, đang cúi đầu lật xem tập tài liệu trong tay.
Anh ngẩng đầu lên nhìn. Gương mặt này giờ đây đã hoàn toàn rũ bỏ nét đẹp trai chất phác mộc mạc thời còn ở quê, thay vào đó là một vẻ ngoài đầy nam tính và đầy tính áp đảo dữ dội.
Tôi lập tức quay người định bỏ chạy, nhưng cánh cửa ngay sau lưng đã bị người ta đóng sập lại từ bên ngoài.
“Mộc Hà.” Anh đứng dậy, giọng nói so với trước đây đã trầm và vững vàng hơn rất nhiều, “Hay là, tôi nên gọi em là Mộc Thiều Hoa nhỉ?”
Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, lưng áp c.h.ặ.t vào tấm ván cửa. Anh từng bước một tiến lại gần, mỗi một bước chân như đang giẫm thẳng lên nhịp đập trái tim tôi. Cuối cùng, anh dừng lại ngay trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi chăm chú, trong ánh mắt chứa đựng những cảm xúc phức tạp đến mức tôi không thể nào đọc hiểu nổi, có oán hận, có căm ghét, và cả một thứ gì đó đậm đặc nồng nàn đến mức chẳng thể hòa tan.
“Năm đó em...” Giọng anh có phần khàn đặc, “Tại sao lại bỏ đi?”
Tôi há miệng định nói lời biện bạch, nhưng lại bị anh vươn tay ra chặn đứng lại. Lòng bàn tay anh áp lên má tôi, những đầu ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn qua xương gò má của tôi, lực đạo vô cùng nhẹ nhàng.
“Tôi về nhà chăm sóc bố mẹ có mấy ngày, lúc quay lại thì phát hiện em không còn ở đó nữa.” Anh nói, “Trong sân trống rỗng, cây hoa quế vẫn còn đó, nhưng em thì biến mất rồi.” Vành mắt anh có chút đỏ lên nhưng vẫn gượng gạo chống cự không để nước mắt rơi xuống.
“Lúc đó đầu óc tôi nóng ran lên, toàn bộ đại não giống như bị một dòng điện cực mạnh đ.á.n.h trúng, sau đó ngất lịm đi. Đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện bỗng nhiên đều thông suốt hết cả.” Giọng anh trầm xuống, “Em đã chiếm đoạt tôi xong rồi lại nhẫn tâm vứt bỏ tôi lại, em đúng là đồ phụ nữ tồi tệ vô trách nhiệm.”
Tôi tựa sát vào lòng bàn tay anh, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi như trống trận. Vậy mà anh lại đột nhiên bật cười, nụ cười ấy thấp thoáng mang theo cái bóng dáng của nhiều năm về trước, vừa có chút ngốc nghếch lại vừa ấm áp lạ kỳ.
“Nhưng hiện tại tôi đã có tiền rồi, nhà lầu xe hơi đều có đủ, bệnh tình của bố mẹ cũng đã được chữa khỏi, tôi còn đón cả hai người lên thành phố này rồi.” Anh cúi thấp người xuống, trán tựa vào trán tôi, ch.óp mũi khẽ chạm vào ch.óp mũi tôi.
“Em không cần phải tiếp tục làm cái công việc này nữa đâu,” Anh khẽ nói, “Tôi nuôi em, tôi từng nói rồi mà.”
Đầu óc tôi xoay chuyển nhanh như chớp, anh ta vừa bảo anh ta có tiền rồi kìa.
“Được thôi.” Tôi không một chút do dự gật đầu cái rụp, vươn tay lên ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, “Tôi đồng ý.”
Anh ngẩn ra một lát, rồi lập tức bế thốc cả người tôi lên. Tiếng cười trầm thấp phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c của anh làm màng nhĩ của tôi ngứa ngáy.
“Lần này,” Anh đặt tôi ngồi xuống ghế sofa, còn bản thân thì ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ngửa đầu lên nhìn tôi chăm chú: “Vỗ vào n.g.ự.c tôi thì nhớ nhẹ tay chút nhé, nếu không tôi cũng sẽ trừng trị em y như thế đấy.”
Tôi nhìn anh, vươn tay ra nhéo nhéo cái má của anh: “Cứ thích thế đấy.”