Trời vẫn chưa tối hẳn, Winnie đi cùng mọi người tới quán bar mà họ vẫn thường lui tới.
Thực ra mấy trò tỏ tình hay cầu hôn rất khó để làm ra nét gì đó mới mẻ. Winnie tuy chưa từng trải qua nhưng cũng đã thấy không ít; hồi còn ở trường, cô đã chứng kiến biết bao màn tỏ tình lãng mạn, bị nhồi không ít "cơm ch.ó".
Nào là dưới lầu ký túc xá hay giữa sân bóng, nến được xếp thành hình trái tim, người tỏ tình cầm bó hoa đứng ở giữa nói lời yêu thương với đối phương. Trong tiếng hò reo cổ vũ của đám đông, chỉ cần hai bên đều có ý với nhau thì thường sẽ thành công. Có một chút lễ nghi, dù sao trông cũng có tâm hơn hẳn một câu hỏi bâng quơ.
Nhưng điều này còn tùy vào hoàn cảnh, nếu người ta căn bản không thích thì dù có làm hoành tráng đến đâu cũng chỉ làm tăng thêm phần khó xử.
Vậy nên trên đường đi, Winnie đã thầm đoán xem Reid chuẩn bị những gì. Dù biết trước quy trình, cô vẫn không khỏi cảm thấy mong chờ.
Đến quán bar, nơi đây vẫn náo nhiệt như thường lệ. Có lẽ muốn tạo cho cô một bất ngờ, nhóm Emily vẫn tìm chỗ ngồi xuống như mọi khi rồi đi gọi đồ uống. Morgan ngồi chưa được bao lâu đã chạy tót vào sàn nhảy, xung quanh anh chàng nhanh ch.óng tụ tập vài cô nàng xinh đẹp.
Reid vẫn không mấy thích nghi với khung cảnh ồn ào này, nhưng anh vẫn cố gắng vực dậy tinh thần để trò chuyện cùng Winnie. Có lẽ vì đang canh cánh chuyện cầu hôn lát nữa, anh cứ chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ. Winnie đoán họ chắc đã hẹn giờ từ trước, có thể là định đưa cô đi đâu đó.
Winnie thong thả nhấp một ngụm rượu, mỉm cười giả vờ như không biết gì.
Emily đang chụm đầu trò chuyện cùng Garcia, thỉnh thoảng cũng nhìn đồng hồ, nụ cười lộ rõ vẻ phấn khích. Ngay khi Winnie cũng nhìn giờ để đoán xem họ định chờ đến lúc nào, điện thoại của Emily bỗng reo vang. Winnie nghe thấy cô gọi một tiếng "mẹ", sau vài câu thì vẻ mặt trở nên khó xử rồi đáp lại rằng sẽ tới ngay.
Garcia khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Emily cất điện thoại vào túi, thấp giọng nói: "Mẹ tôi đột ngột ghé qua."
"Bây giờ cô phải về à?" Garcia vừa nói vừa kín đáo liếc nhìn về phía Reid, hạ quyết tâm: "Không sao, bọn tôi đã chuẩn bị xong cả rồi."
Emily ái ngại gật đầu, cô tiến lại gần chào tạm biệt nhóm Winnie: "Xin lỗi nhé, tôi có việc gấp phải đi trước đây." Cô trao cho Reid một ánh mắt đầy hối lỗi, định nói gì đó nhưng vì Winnie ngồi ngay cạnh nên không thể thốt ra lời.
"Không sao đâu." Reid mỉm cười đáp: "Cô cứ đi lo việc đi."
Emily lại mỉm cười với họ một lần nữa, trông cô thực sự thấy áy náy vì dù sao "đội ngũ khuấy động không khí" đã mất đi một thành viên.
Sau khi Emily rời đi, Garcia ngồi xuống cạnh Winnie, an ủi vỗ vai Reid một cái rồi dùng điện thoại quay cảnh Morgan đang nhảy trong sàn nhảy. Winnie cũng ghé đầu vào xem, Morgan đang nhảy đằng kia nhận ra Garcia đang quay mình liền nhướng mày đầy vẻ đắc ý.
Garcia cười lớn: "Nhìn kìa, anh chàng sô-cô-la điển trai của chúng ta." Đang quay thì màn hình bỗng nhảy ra thông báo cuộc gọi, là sếp của họ — Erin Strauss.
Nhìn thấy tên người gọi, Garcia vội vàng tắt quay phim, chạy sang một góc yên tĩnh hơn để nghe máy. Nhìn từ xa, động tác hình thể của cô có vẻ rất hốt hoảng, một lúc sau cô quay lại với khuôn mặt xám xịt.
Reid lo lắng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Garcia trông như người mất hồn, cứ như sắp "thăng thiên" ngay tại chỗ.
"Tôi đúng là đồ ngốc." Cô đỏ hoe mắt nhìn Reid: "Xin lỗi nhé Reid, bây giờ chị phải quay lại văn phòng ngay, chị..." Cô liếc nhìn thời gian trên điện thoại, "Đợi chị một tiếng, không, không, đừng đợi nữa, việc của cậu quan trọng hơn."
Reid luống cuống nhìn Garcia đang áy náy đến phát khóc. Cô vốn dĩ đã hơi sợ Strauss, nay lại phải lỗi hẹn với buổi cầu hôn của Reid, vừa vội vừa hối lỗi. Anh vội an ủi: "Không sao đâu, chị mau về đi, còn Morgan ở đây mà."
Về chuyện này Winnie rất thấu hiểu, là thân phận làm thuê thì khó tránh khỏi việc bị sếp gọi giật ngược về văn phòng bất cứ lúc nào. Cô cũng lên tiếng: "Chị đi đi, hôm khác chúng ta lại hẹn."
"Thực sự xin lỗi nhé, hôm khác chị mời hai đứa ăn cơm." Garcia thực sự đang rất vội, cô cuống cuồng lấy túi xách, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn đầy nuối tiếc.
Khi Garcia đi rồi, Winnie nhìn sang Reid, rõ ràng cảm xúc của anh đã chùng xuống thấy rõ. Đội ngũ ba người giúp vui nay đã đi mất hai, chỉ còn lại mỗi Morgan.
Quả nhiên, Morgan thấy thiếu mất hai người liền từ sàn nhảy quay về, ngạc nhiên hỏi: "Hai bà kia đâu rồi?"
Reid vẻ mặt đáng thương nói: "Mẹ Emily tới, còn Garcia bị gọi về tăng ca rồi."
Morgan: "..." Anh im lặng một lát, vỗ vai Reid bảo: "Không sao, còn có anh ở đây."
Sau đó hai người họ cùng đưa tay lên nhìn đồng hồ. Thời gian dần trôi qua, Winnie đi vệ sinh một lát, lúc quay lại thì thấy hai người họ đang nói chuyện với quản lý quán bar, cô tình cờ nghe được vài câu.
Chỉ nghe tay quản lý ái ngại nói: "Là lỗi của chúng tôi, tại các anh đã hủy hai lần trước đó nên nhân viên mới nhầm lẫn thời gian. Hay là các anh đợi một chút, chúng tôi đi trang trí ngay bây giờ? Đồ đạc đều có sẵn cả, loáng cái là xong thôi."
Thấy Winnie đi tới, Morgan đột nhiên ho mạnh một tiếng: "Cũng không còn sớm nữa, chúng tôi về đây, lần sau lại đến." Anh liếc nhìn quản lý, tay quản lý cũng thấy Winnie, liền nở nụ cười niềm nở: "Vâng vâng, hoan nghênh lần sau quý khách lại tới."
Reid gượng cười với Winnie, một bàn tay anh đang đặt trong túi quần, nhìn hình dáng bên ngoài thì chắc chắn là hộp nhẫn.
Nụ cười ấy khiến Winnie thấy xót xa vô cùng, nhưng cô càng không nỡ vạch trần. Thực ra không có lễ nghi gì cũng chẳng sao, nếu sáng hôm sau mở mắt ra thấy chiếc nhẫn ở đầu giường, cô cũng sẽ đồng ý thôi.
"Đi thôi, tôi đưa hai người về." Morgan nói.
Morgan lái xe đi làm, sau khi ra ngoài hai người ngồi lên xe của anh. Trên suốt quãng đường Reid khá im lặng, thỉnh thoảng lại sờ nắn chiếc hộp trong túi.
Đến dưới lầu căn hộ của Winnie, Morgan ngồi trong xe không xuống, anh hạ kính cửa sổ, tì tay lên đó bảo Reid: "Đợi hôm nào mọi người đông đủ, chúng ta lại ra quán bar nhé, gọi cả nhóm Hotch nữa."
Reid mím môi cười: "Được."
Sau đó Morgan lái xe đi, hai người im lặng đi lên lầu, đi thang máy đến tầng nhà mình. Trong hành lang đèn vẫn sáng, Reid mở ba lô lấy chìa khóa, tra vào ổ rồi vặn mở.
Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Winnie đã cảm nhận được sự khác lạ. Trong gian phòng tối om bỗng chốc bừng sáng bởi những dải đèn trắng liên tiếp. Theo thói quen, Reid nhấn nút công tắc trên tường, cả căn phòng rực rỡ hẳn lên.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Winnie là những chùm bóng bay trắng và hồng rải rác dưới sàn và trên trần nhà. Trên cửa sổ phòng khách treo những dải đèn hình ngôi sao lấp lánh, sàn nhà rải đầy những cánh hoa hồng phấn, và tiếng nhạc du dương vang lên từ bộ loa.
Winnie quay đầu nhìn Reid, nhưng thấy anh cũng mang vẻ mặt đầy kinh ngạc. Cửa phòng ngủ chậm rãi mở ra, Emily và Garcia — những người đáng lẽ đã về nhà hoặc đi tăng ca — cùng bước ra. Ở phía bên kia, cả Rossi và Hotch, những người vốn hiếm khi tham gia mấy hoạt động kiểu này, cũng có mặt.
Reid trợn tròn mắt: "Mọi người!"
William, chồng của JJ, đỡ người vợ đang mang bụng bầu vượt mặt từ trong bếp ngó đầu ra cười, JJ nháy mắt với Reid: "Đứng đực ra đấy làm gì thế?"
Lúc này Reid mới sực tỉnh, anh quỳ một gối xuống, cuống quýt móc từ trong túi quần chiếc hộp nhẫn đã được ủ ấm bởi nhiệt độ cơ thể rồi mở ra. Đôi mắt anh hơi đỏ lên: "Winnie, em đồng ý lấy anh chứ?" Bàn tay cầm hộp nhẫn của anh khẽ run rẩy.
Vốn tưởng rằng đã quá quen với những chiêu trò tỏ tình nhưng Winnie vẫn cảm động đến mức không biết nói gì. Cô đâu ngờ rằng màn kịch này ngay cả "chủ xị" cầu hôn cũng bị đưa vào tròng. Cô đưa tay ra, nghiêm túc nói: "Em đồng ý."
Reid vừa đỏ mắt vừa mỉm cười rạng rỡ, tháo chiếc nhẫn ra đeo vào ngón tay Winnie. Đúng lúc này, phía sau họ vang lên một tiếng "Đoàng" lớn, những mảnh giấy màu tung bay lấp lánh, Morgan — người vừa lái xe rời đi — đã xuất hiện ở cửa với ống pháo giấy trên tay. Những người khác trong phòng khách đồng loạt vỗ tay râm ran.
"Mọi người đến từ lúc nào vậy?" Reid nắm tay Winnie đi vào trong, vừa vui mừng vừa xúc động nhìn họ.
JJ cười nói: "Vừa tan làm là bọn tôi qua đây ngay."
Rossi lấy ly rót rượu, ngước nhìn những quả bóng hồng trắng rồi nói: "Lần đầu tiên được chơi trò thổi bóng đấy." Hotch đứng cạnh cũng mỉm cười đắc ý.
Lúc tan làm, William đến đón JJ, trong xe họ đã để sẵn những thứ chuẩn bị từ trước. Sau đó họ cùng Hotch, Rossi và bạn trai của Garcia là Kevin hội quân tại đây. Năm người họ vào nhà là bắt đầu dọn dẹp phòng khách, thổi bóng, chăng đèn, trang trí mọi thứ. Sau đó Emily và Garcia lần lượt mang thức ăn và rượu tới, còn Morgan thì chịu trách nhiệm báo tin.
Winnie: "Em cứ tưởng thật..."
Morgan nhướng mày: "Tưởng là hôm nay sẽ cầu hôn ở quán bar à?"
Reid đầy kinh ngạc, anh nhìn Winnie: "Em biết sao?" Anh cứ ngỡ mình giấu kỹ lắm.
Rossi tựa vào sofa lắc đầu: "Biểu hiện của cậu cứ như muốn thông cáo cho cả thiên hạ biết vậy, quá lộ liễu."
Cách đó không xa, Garcia làm điệu bộ: "Cầu hôn mà, phải mang theo chút bất ngờ chứ." Dù biết Winnie sẽ không từ chối và cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng họ thấy Winnie đã thấu rõ mọi chuyện nên quyết định tạo một bất ngờ lớn cho cả hai. Hơn nữa, làm đại khái ở quán bar sao có thể bằng sự chuẩn bị tinh tế của họ ở đây được.
Reid: "Vậy còn Strauss thì sao?" Nói xong anh liền phản ứng lại, chắc là chỉ đổi tên danh bạ thôi.
Garcia cười lớn: "Là Emily gọi đấy."
Đồ ăn mua sẵn ở nhà hàng được bày ra đĩa lần lượt bưng lên, rượu được rót đầy, mọi người cùng nâng ly chúc mừng. Garcia tựa vào vai bạn trai nói: "Cầu hôn xong rồi, hai người định bao giờ thì kết hôn đây?"
Winnie và Reid nhìn nhau, đạt được sự đồng thuận. Winnie: "Đợi em tốt nghiệp đã."
Nói về đám cưới, Winnie đã nghĩ sẵn từ lâu, cô nói: "Về đám cưới, em định tổ chức ở trang viên của mình. Nơi đó tuy hơi hẻo lánh nhưng phong cảnh rất đẹp, không gian lại đủ rộng để mọi người ở lại qua đêm..."
Hiếm khi có cơ hội được thư giãn thế này, căn phòng ngập tràn tiếng cười nói, Garcia và bạn trai ôm nhau nhảy theo điệu nhạc. Hotch và Rossi cầm ly rượu đứng ngoài ban công hóng gió đêm, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn vào trong.
JJ đang ngồi trên sofa nhìn nhóm Garcia mỉm cười thì đột nhiên bụng thắt lại, sắc mặt biến đổi hẳn. William ngồi bên cạnh thấy biểu cảm của vợ thay đổi liền vội hỏi: "Sao vậy em?" Những người xung quanh nghe thấy tiếng động đều nhìn sang, dù sao JJ cũng là bà bầu, không thể để xảy ra sơ suất.
JJ hít sâu một hơi, ôm bụng nhìn mọi người nói: "Hình như em sắp sinh rồi."
Lời vừa dứt, mọi người theo bản năng đồng loạt đặt đồ đạc trong tay xuống rồi nhảy dựng lên.
"Mau! Đến bệnh viện ngay!"
Quà cho con của JJ thì Winnie đã chuẩn bị từ lâu, thật đúng lúc để mang thẳng tới bệnh viện. Có kinh nghiệm mua quà cho bé con nhà Louisa, lần này cô chuẩn bị hẳn một chiếc va li nhỏ: quần áo, giày nhỏ, bình sữa... không thiếu thứ gì.
Cả nhóm vội vã lái xe tới bệnh viện. Dù trước đó đã dự tính thời gian nhưng em bé không thể nói ngày nào sinh là ngày đó sinh được. May mà JJ đã chuẩn bị sẵn đồ đạc từ trước.
Khi y tá đẩy JJ vào phòng sinh, cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống băng ghế dài bên ngoài. Thấy William ngồi đứng không yên, Winnie đứng dậy nói: "Em đi cửa hàng mẹ và bé gần đây mua sữa bột, em bé sinh ra là cần b.ú ngay." Dù có sữa mẹ nhưng JJ mới sinh có thể chưa đủ sữa ngay, nên chuẩn bị sữa bột thay thế.
"Không, để anh đi cho." William đứng bật dậy.
"Anh cứ ngồi đợi đi." Emily nói, "JJ đang ở trong sinh con, anh đi sao được, bọn em đông người thế này mà."
Lúc này đã rất muộn, đợi em bé chào đời chắc phải đến sáng mai. Sau khi Winnie và Reid mua sữa về, cô bảo mọi người cứ về nhà nghỉ ngơi trước vì mai còn phải đi làm, để mình cô ở lại đây chờ là được. Nhưng nhóm Emily đợi đến mười hai giờ, sau khi hỏi y tá và xác định em bé chưa ra ngay được thì mới đành đi về. Dù sao làm việc cả ngày, rồi lại trang trí phòng, ăn uống nhảy múa, ai nấy đều đã khá mệt.
William cũng thấy ái ngại, muốn bảo Winnie về nhưng bị cô từ chối. Bây giờ cô có đi làm hay không cũng chẳng quan trọng, để đôi vợ chồng trẻ này thui thủi ở đây sinh con sao cô yên tâm cho được. Cuối cùng Reid cũng ở lại cùng cô, anh lo lắng không biết có phải do lúc trang trí phòng JJ làm việc quá sức dẫn đến sinh sớm hay không.
Về chuyện này William cũng dở khóc dở cười, an ủi rằng: "Cũng tầm tuần này rồi, sớm muộn gì cũng sinh thôi, làm sao mà thổi mấy quả bóng đã mệt đến mức sinh sớm được, đừng suy nghĩ nhiều quá."
So với Winnie và Reid, William mới là người sốt ruột nhất, anh cứ chốc chốc lại đứng dậy đi đi lại lại ngoài hành lang.
Khoảng hơn bốn giờ sáng, JJ cuối cùng cũng hạ sinh một bé trai. Đồ đạc chuẩn bị trước đó của JJ đều để ở nhà, may mà đồ của Winnie mang theo khá đầy đủ, có cả quần áo nhỏ và chăn. Sau khi bé được tắm rửa và thay quần áo, bé đã được gặp mọi người trong phòng bệnh.
JJ được đẩy về giường bệnh, thấy Winnie và Reid vẫn còn đó, cô mỉm cười nói: "Hai người thức trắng đêm rồi phải không? Đừng trông tôi nữa, mau về ngủ đi."
"Không vội, để bọn em xem em bé đã." Winnie cười tiến lại gần nôi.
JJ cũng nghiêng đầu nhìn thiên thần nhỏ đang nhắm mắt ngủ ngon lành, cô quay sang Reid nói: "Spencer, cậu có nguyện ý làm cha đỡ đầu của thằng bé không?"
Đang mải nhìn bé con, Reid ngẩn người, không tin nổi hỏi lại: "Chị nói em sao?"
JJ mỉm cười gật đầu, William đứng cạnh cũng không có ý kiến gì. Tìm cho con một thiên tài làm cha đỡ đầu chẳng phải là một điều tuyệt vời sao?
Hôm qua Reid mới cầu hôn thành công, không ngờ hôm nay đã lên chức cha đỡ đầu rồi! Thấy bố mẹ đứa trẻ đều đồng ý, anh vội vàng vui vẻ nhận lời: "Được chứ!"
Winnie cũng không ngờ mình lại nghiễm nhiên trở thành mẹ đỡ đầu như vậy. Cô nhìn bé con mới chào đời được vài chục phút, ánh mắt lập tức trở nên khác hẳn. Cô không có ý định sinh con, nên em bé này cũng coi như con nhà mình rồi.
Winnie hỏi: "Thằng bé tên gì vậy?"
JJ nhìn biểu cảm của hai người mà bật cười: "Henry."
Con của JJ là một em bé còn chưa dứt sữa, trong khi đứa con của Bella và Edward — những người vừa kết hôn vào kỳ nghỉ hè — trông đã như vài tháng tuổi rồi. Hai người họ m.a.n.g t.h.a.i ngay trong tuần trăng mật, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, bụng của Bella đã phình to như thổi khí, cả người như bị hút cạn tinh khí, không chỉ sắc mặt cực kỳ kém mà còn gầy rộc chỉ còn da bọc xương.
Để sinh ra đứa con ma cà rồng, Bella đã chấp nhận đ.á.n.h đổi mạng sống, cuối cùng được Edward tiêm nọc độc vào người mới toại nguyện biến thành ma cà rồng. Vì việc con người m.a.n.g t.h.a.i con của ma cà rồng quá đỗi kỳ quái, lại còn ở trên địa bàn của người sói, nên để bảo vệ Bella và đứa trẻ, nhà Cullen đã rời khỏi Forks từ sớm. Bằng không, một khi Bella c.h.ế.t vì ma cà rồng, người sói sẽ phát động tấn công, trong hoàn cảnh đó nhà Cullen chưa chắc đã bảo vệ được đứa trẻ của Bella và Edward.
Con gái của Bella và Edward được sinh ra khi Bella còn là người, mang trong mình dòng m.á.u lai giữa người và ma cà rồng. Cô bé lớn nhanh như thổi, từ mùa hè đến mùa đông, trông đã như một bé gái khoảng 7 tuổi. Lúc này nhà Cullen mới đưa thành viên mới quay trở lại Forks. Không lâu sau, nhà Cullen gửi lời cầu cứu đến tất cả những ma cà rồng quen biết, hy vọng họ có thể làm chứng cho cuộc đàm phán giữa nhà Cullen và nhà Volturi.
Và ngay tại Washington, Winnie đã nhìn thấy Carlisle xuất hiện trước cửa nhà mình.