Càng nói.
Giọng người càng lớn.
Đến cuối cùng đã khàn đặc:
“Tạ Ngọc Trần lòng lang dạ sói. Sau này rất có thể sẽ mưu phản.”
“Trẫm muốn con tìm mọi cách g.i.ế.t hắn. Bảo vệ giang sơn của họ Tạ.”
“Nguyên Chiêu sống. Con sẽ được sống.”
“Nguyên Chiêu c.h.ế.t… Con cũng phải c.h.ô.n theo.”
Ta khẽ mấp máy môi.
Nhẹ giọng hỏi:
“Vì sao... lại là con?”
“Bởi vì…”
“Trẫm từng sai người bí mật quan sát con và Tạ Ngọc Trần ở Nam Cảnh.”
“Hắn đối với con...Không giống người khác.”
Phụ hoàng khẽ thở dài.
Rồi ngẩng đầu.
Dường như nhớ lại chuyện cũ nào đó.
“Họ Tạ...Đời nào cũng chỉ sinh ra những kẻ si tình.”
...
Khung cảnh trong mộng bỗng thay đổi.
Ta nhìn thấy chính mình của 6 năm trước.
Cùng mẫu thân đang cười rạng rỡ.
“Mẫu thân.”
“Vì sao người vẫn mãi không quên được kẻ phụ tình ấy?”
Ta hỏi.
Mẫu thân mỉm cười dịu dàng.
Khẽ véo má ta.
“Tiểu Minh Nguyệt của mẫu thân.”
“Rồi sẽ có một ngày. Con cũng gặp được một người như thế.”
“Con sẽ vì người ấy mà cười. Vì người ấy mà buồn.”
“Cam lòng vì người ấy mà sống. Cũng cam lòng vì người ấy mà c.h.ế.t.”
Khi ấy.
Ta chỉ cười nhạo mẫu thân quá ngây thơ.
Còn giờ đây...
Cuối cùng ta cũng hiểu.
26
Mùa xuân năm ấy.
An quận chúa vẫn như mọi năm, mở một bữa tiệc Bách Hoa.
Thân phận của nàng rất đặc biệt.
Thuở nhỏ được Thái hoàng thái hậu nhận làm nghĩa nữ.
Lớn lên trong cung từ bé.
Sau khi cập kê.
Nàng gả cho Vinh Vương làm chính phi.
Địa vị càng thêm tôn quý.
Bởi vậy.
Mỗi lần nàng mở tiệc.
Đều có không ít triều thần đến dự.
Chỉ có điều.
Tiệc Bách Hoa năm nay dường như long trọng hơn hẳn mọi năm.
Phóng mắt nhìn khắp.
Hầu như toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều nhận được thiệp mời.
Ai nấy đều đưa theo gia quyến đến dự.
Trong chốc lát.
Vương phủ của Vinh Vương đông nghịt người.
Vô cùng náo nhiệt.
“Thu Họa.”
“Nhân lúc tiệc còn chưa bắt đầu. Chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh trốn một lát.”
Ta vừa dứt lời.
Không ngờ.
Vừa ngồi xuống trong đình Dưỡng Tâm.
Từ sau bụi cây thấp bên cạnh đã vọng tới mấy giọng nữ ch.ói tai:
“An Ninh.”
“Ngươi chỉ là nữ nhi của một tiểu thiếp. Lại dám lén mặc y phục của đích nữ sao?”
“Tiệc Bách Hoa của Quận chúa. Một nhi nữ của tội thần như ngươi cũng còn mặt mũi xuất hiện?”
“Lột y phục của nó ra. Để xem nó còn mặt mũi nào đứng trước mặt Quận chúa nương nương.”
...
Xưa nay.
Ta vốn rất thích xem náo nhiệt.
Thật sự không nhịn được.
Ta khẽ nghiêng người, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy.
Mấy vị tiểu thư mặc hoa phục đang đứng vây quanh.
Thiếu nữ tên An Ninh bị bọn họ chặn ở giữa.
Một mình lẻ loi, không người giúp đỡ.
Từ khoảng cách không xa.
Ta khẽ nheo mắt.
Nhìn kỹ gương mặt An Ninh.
Bỗng nhiên.
Ta nhớ tới đêm giao thừa.
Thiếu niên cầm xâu kẹo hồ lô.
Cùng tiểu nữ t.ử nhỏ lao vào lòng chàng.
Hóa ra...
Chính là nàng.
“Đây là y phục mẫu thân tự tay may cho ta. Ta không hề ăn trộm của ngươi.”
An Ninh ngẩng đầu.
Run giọng cãi lại.
“Mẫu thân ngươi?”
Vị tiểu thư kia lập tức làm ra vẻ như vừa nhớ ra điều gì.
“À…”
“Ta nhớ rồi. Chính là nữ nhi của vị tội thần bị biếm làm thiếp.”
“Dung mạo tầm thường. Ngày ngày chỉ biết múa đao múa kiếm ấy sao?”
An Ninh nghẹn ngào hét lớn:
“An Oánh.”
“Ngươi nói bậy.”
“Mẫu thân ta không phải thiếp. Ta cũng không hề trộm y phục của ngươi.”
Lời vừa dứt.
“Chát.”
Một cái tát dồn hết sức của An Oánh giáng mạnh lên má An Ninh.
Để lại một dấu tay đỏ ch.ói.
“Chỉ là một đứa con thứ. Cũng dám lớn tiếng với ta?”
“Nếu ngươi ngoan ngoãn nhận mình đã ăn trộm y phục của ta. Rồi quỳ xuống xin lỗi. Ta có thể không nói chuyện này với phụ thân.
“Nếu không...Thì cứ chờ phụ thân phạt ngươi quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm đi.”
“An Ninh.”
“Đêm giao thừa ngươi lén trốn ra ngoài bị phụ thân phát hiện. Mẫu thân ngươi đã liều mạng cầu xin thay ngươi.”
“Giờ thì bà ta cũng lạnh xác rồi. Ta muốn xem còn ai có thể cầu xin cho ngươi nữa.”
An Ninh từ đầu đến cuối vẫn không chịu cúi đầu nhận sai.
Mấy vị tiểu thư kia liền cùng nhau xông lên.
Ra sức xé y phục của nàng.
Ta bước xuyên qua bụi cây.
Đi thẳng đến phía sau An Oánh.
Giơ tay túm lấy b.úi tóc của nàng.
An Oánh đau đến kêu lên:
“Kẻ nào không có mắt vậy?”
Nàng không thể giãy ra.
Chỉ biết ôm đầu.
Để mặc ta lôi thẳng đến bên hồ.
Ngay sau đó.
Ta dùng sức hất mạnh.
“Ùm…”
An Oánh bị ta quẳng thẳng xuống hồ sen cạnh đình Dưỡng Tâm.
27
“Ùm…”
An Oánh nhắm c.h.ặ.t mắt, vùng vẫy loạn xạ dưới hồ.
Ta khẽ kêu lên một tiếng.
Rồi cười nói:
“Xin lỗi nhé, ta nhận nhầm người rồi.”
“Ta còn tưởng có mụ lắm mồm nào lẻn được vào Vinh Vương phủ cơ.”
An Oánh bị sặc liền mấy ngụm nước.
Nước hồ đầu xuân lạnh thấu xương.
Nàng ta run lẩy bẩy, loạng choạng đứng dậy giữa hồ.
Ta giả vờ kinh ngạc:
“An Oánh, y phục của ngươi...”
Nghe vậy, An Oánh hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ thấy trên bộ váy lộng lẫy ban đầu giờ vương đầy rong rêu xanh biếc.
Vài chỗ còn dính cả bùn dưới đáy hồ.
Trông vô cùng nhếch nhác.
“Cả người ngươi ướt sũng rồi.”
Vừa nói, ta vừa bịt mũi.
“Ừm...Hình như còn có mùi nữa.”
“Nếu để Quận chúa nương nương nhìn thấy thì biết làm sao đây?”
“Nhân lúc tiệc còn chưa bắt đầu. An Oánh, ngươi mau đi thay bộ y phục khác đi.”
An Oánh giật đám rong trên người xuống, cười lạnh:
“Ta còn tưởng là ai. Hóa ra là Minh Nguyệt công chúa suốt ngày ra vào chốn yên hoa.”
Dường như càng nói càng thấy buồn cười.
Nét cười chế giễu trên mặt nàng ta càng sâu hơn.
“Khắp Thượng Kinh này ai mà chẳng biết.”
“12 tuổi ngươi mới được đón về hoàng cung. Đến mẫu thân ruột là ai cũng chẳng ai biết.”
“Biết đâu chỉ là một thứ nghiệt chủng mạo danh công chúa.”
Đúng lúc ấy.
Sau lưng ta vang lên tiếng bước chân đang tiến lại gần.