Tiếp đó là giọng nói lạnh nhạt của Tạ Ngọc Trần:

“An Oánh vô lễ với Minh Nguyệt công chúa. Người đâu?”

“Vớt nàng ta lên.”

“Lấy đinh côn đến. Mỗi tay đ.á.n.h ba mươi gậy.”

Ta quay người lại.

Cố ý hỏi bằng giọng đủ để An Oánh nghe thấy:

“Nhiếp Chính Vương nói đinh côn...

“Có phải là loại hình cụ trên thân gậy gắn đầy đinh sắt không?”

Tạ Ngọc Trần khẽ gật đầu.

“Đúng vậy.”

Chàng bình thản nói tiếp:

“Có điều An cô nương cứ yên tâm. Đinh côn cùng lắm cũng chỉ lột mất một lớp da.”

“Về dưỡng thương vài tháng là khỏi.”

An Oánh trong hồ lập tức run rẩy dữ dội hơn.

28

Cách đó không xa.

Một nam nhân trung niên đang vội vã đi về phía này.

Ta nhận ra ông ta.

Là Thượng thư Bộ Binh An Tùng.

Ông ta chắp tay thi lễ với ta và Tạ Ngọc Trần.

“Không biết tiểu nữ đã mạo phạm công chúa và Vương gia điều gì?”

Tạ Ngọc Trần thản nhiên đáp:

“Không ngờ An đại nhân học rộng tài cao. Lại dạy dỗ ra được một nữ nhi vô lễ, mắt không có ai như An Oánh.”

An Tùng khựng lại:

“Tiểu nữ ngày thường ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại biết lễ nghĩa. Trong chuyện này chắc hẳn có hiểu lầm.”

Nhưng dù sao.

Ông ta vẫn kiêng dè hung danh của Tạ Ngọc Trần.

An Tùng nhìn sắc mặt chàng.

Rồi quay sang An Oánh dưới hồ.

“Dù thế nào. Oánh Nhi…”

“Mau xin lỗi công chúa.”

“Con không.”

An Oánh vừa khóc vừa đập nước.

“Con có nói sai đâu?”

“Nếu đã vậy.”

Tạ Ngọc Trần khẽ giơ tay.

Hai thị vệ lực lưỡng lập tức bước lên chờ lệnh.

“Đánh…Đánh đến khi An cô nương chịu nhận lỗi với công chúa mới thôi.”

Nghe vậy.

An Tùng không còn bận tâm điều gì nữa.

Ông ta chắn trước bờ hồ, cao giọng nói:

“Vương gia.”

“Hạ quan biết người quyền cao chức trọng. Nhưng cũng không thể tùy tiện dùng tư hình.”

“Cho dù tiểu nữ thật sự có sai. Thì cũng nên để ta, người làm cha này, dạy dỗ. Chưa đến lượt người khác xen vào.”

Nghe xong.

Tạ Ngọc Trần nghiêng đầu nhìn An Tùng.

“Chỉ với những chuyện bẩn thỉu mà ngươi đã làm...Ngươi còn dạy dỗ được ai?”

Sắc mặt An Tùng lập tức thay đổi.

Ánh mắt cũng bắt đầu lảng tránh:

“Hạ quan...Không hiểu Vương gia đang nói gì.”

Tạ Ngọc Trần chậm rãi bước về phía ông ta.

“Ngươi vốn xuất thân bần hàn. May mắn trở thành tế t.ử của Trấn Viễn tướng quân phủ.”

“Thế nhưng…”

“Sau khi tướng quân phủ gặp nạn. Ngươi vong ân phụ nghĩa. Hạ chính thất họ Vân xuống làm thiếp. Lại dung túng ngoại thất ép chính thất đến c.h.ế.t.”

“Loại người như ngươi. Không biết dạy con cũng là điều dễ hiểu.”

“Bản vương...Không ngại thay ngươi làm tròn bổn phận của một người cha. Dạy dỗ thật tốt nhi nữ này.”

“Để nó biết...Cái miệng nên giữ như thế nào.”

Thị vệ dưới trướng Tạ Ngọc Trần đều xuất thân từ quân ngũ.

Ai nấy thân cường lực tráng.

An Tùng gầy yếu.

Đương nhiên không phải đối thủ của bọn họ.

Ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn An Oánh bị lôi lên khỏi hồ.

Đinh côn liên tiếp giáng xuống.

Lòng bàn tay nàng ta nhanh ch.óng nứt toác, m.á.u thịt be bét.

Khắp người đều nhuốm đầy m.á.u.

60 gậy đ.á.n.h xong.

An Oánh đã khóc đến cạn kiệt sức lực.

Nàng ta ngã vào lòng An Tùng.

Thoi thóp nói:

“Con sai rồi…””

“Con sai rồi...

“Con không nên vô lễ với công chúa.”

“Sau này...Con không dám nữa.”

...

Một mình An Oánh rời khỏi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tiệc Bách Hoa.

Đến giờ.

Yến tiệc trong Vinh Vương phủ vẫn đúng lúc bắt đầu.

Hơn mười vũ cơ thân hình uyển chuyển bước từng bước nhỏ vào giữa đại điện.

Múa hát giúp vui cho yến tiệc.

Chỗ ngồi của ta sát ngay bên cạnh Tạ Ngọc Trần.

Dưới màn trời đang dần tối.

Chàng khẽ cúi đầu.

Không biết đang nghĩ điều gì.

Tiếng nâng chén đổi cốc của các tân khách.

Với chàng như thuộc về hai thế giới khác nhau.

Ta khẽ kéo tay áo chàng.

“Tạ Ngọc Trần.”

“Vừa rồi...Vì sao chàng lại giúp vị An cô nương ấy?”

Dường như chàng đang cân nhắc nên mở lời thế nào.

Rất lâu sau.

Tạ Ngọc Trần mới khẽ thở dài.

“Ta và mẫu thân của nàng ấy...Từng quen biết.”

“Chính thất của An Tùng. Là độc nữ của Trấn Viễn tướng quân.”

“Nàng ấy múa trường thương xuất thần nhập hóa. 12 tuổi đã theo lão tướng quân ra trận g.i.ế.t địch.”

“Sau này...”

29

Qua lời kể của Tạ Ngọc Trần.

Trong đầu ta dần hiện lên cả một đời của nữ t.ử tên Vân Lan.

Nữ nhi nhà tướng.

Khí phách hiên ngang.

Cây trường thương trong tay nàng tựa như có linh hồn.

12 tuổi.

Nàng lần đầu ra chiến trường.

14 tuổi.

Nàng bắt sống chủ tướng quân địch, dùng trường thương c.h.é.m lấy đầu hắn.

Tạ Ngọc Trần nói:

“Phụ thân ta mất sớm.”

“Thương pháp của ta...Là do Vân Lan dạy.”

“Nàng từng nói. Nàng muốn trở thành nữ tướng quân khai quốc đầu tiên của Đại Chu.”

Một người như vậy.

Vốn dĩ không bao giờ nên có bất kỳ liên quan nào đến An Tùng.

Một ngày nọ.

Khi ấy Vinh Vương vẫn còn là Tứ hoàng t.ử, mở tiệc trong phủ.

Hắn lừa Vân Lan uống rượu có pha m.ị d.ư.ợ.c.

Rồi đưa An Tùng vào căn phòng nàng đang nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau.

Khắp thành đều truyền nhau chuyện...

Đích nữ của Trấn Viễn tướng quân phủ cùng An Tùng đã trải qua một đêm xuân.

Bất đắc dĩ.

Trấn Viễn tướng quân chỉ còn cách đồng ý gả Vân Lan cho An Tùng.

Người nữ t.ử quanh năm chỉ mặc chiến giáp.

Cuối cùng cũng khoác lên mình phượng quan hỷ phục.

Gả cho An Tùng làm thê t.ử.

Sau khi thành thân.

Vân Lan vẫn luôn biết An Tùng nuôi ngoại thất bên ngoài.

Nhưng nàng chưa từng hỏi đến.

Cho đến năm ấy.

Tạ Thận vì binh khí bị đ.á.n.h tráo mà bỏ mạng nơi Nam Cảnh.

Vinh Vương dẫn quân xông vào Trấn Viễn tướng quân phủ.

Rồi tìm thấy ở một nơi bí mật hàng chục bức thư qua lại giữa lão Trấn Viễn tướng quân và tướng lĩnh địch quốc.

Cuối mỗi bức thư.

Đều đóng tư ấn của Trấn Viễn tướng quân.

Đêm hôm ấy.

Hình bộ và Đại Lý tự cùng nhau thẩm tra vụ án.

Kết luận rằng...

Chính Trấn Viễn tướng quân đã đ.á.n.h tráo binh khí.

Thông đồng với địch, phản bội quốc gia.

Đó là trọng tội phải xử t.ử.

Chương 12 - Trăng Sáng Phủ Bụi Trần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia