Ngay trong đêm.

Lão Trấn Viễn tướng quân c.h.ế.t trong ngục.

Đổi lấy sự bình an cho thê t.ử, nữ nhi và An Ninh còn nhỏ.

Chỉ sau một đêm.

Vân Lan trở thành nhi nữ của tội thần.

Mang trên lưng vô vàn tiếng xấu.

Còn An Tùng...

Vì “đại nghĩa diệt thân” mà liên tiếp thăng ba cấp.

Cuối cùng trở thành Thượng thư Bộ Binh như hôm nay.

...

Tạ Ngọc Trần ngửa đầu uống cạn chén rượu.

Rồi nghiêng đầu nhìn về phía nam nhân đang ngồi ở vị trí cao nhất.

Lúc này.

Hắn đang cười vô cùng đắc ý.

Vinh Vương.

Bầu trời vốn quang đãng bỗng vang lên vài tiếng sấm.

Đúng lúc khúc hát của nhạc công giữa yến tiệc vừa kết thúc.

Quản gia Vinh Vương phủ bước nhanh đến sau lưng Vinh Vương.

Ngay sau đó.

Vinh Vương cười lớn mấy tiếng.

Đặt mạnh chén rượu xuống bàn.

Trong khoảnh khắc.

Vô số quan binh mặc giáp từ bốn phía ùa ra.

Mũi đao trong tay đồng loạt kề lên cổ từng vị khách.

30

“Chư vị không cần kinh hoảng.”

Vinh Vương đứng dậy.

Chậm rãi bước ra giữa yến tiệc.

Giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết.

“Bản vương có ba vạn binh mã đóng ở Tây Kinh.”

“Lúc này...Tất cả đều đã đến ngoài thành Thượng Kinh.”

“Trong số chư vị. Nếu ai nguyện tôn bản vương làm đế.”

“Sau khi bản vương đăng cơ. Ắt sẽ được trọng dụng.”

“Còn ai không muốn…Thì cũng đừng trách bản vương lòng dạ độc ác.”

Dứt lời.

Vinh Vương rút thanh đại đao.

Đâm thẳng vào n.g.ự.c một vị lão thần.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Ngọc Trần.

Máu tươi văng đầy gương mặt.

“Ngọc Trần.”

“Ngươi là một hài t.ử rất khá.”

“Chỉ tiếc...Ngươi cũng giống phụ thân ngươi.”

“Cuối cùng vẫn phải bại dưới tay bản vương.”

“Bản vương không trông mong ngươi quy phục.”

“Cho nên... Hôm nay ngươi nhất định phải c.h.ế.t.”

“Nhưng nể tình bản vương và phụ thân, mẫu thân ngươi đều từng quen biết. Bản vương sẽ cho ngươi một cơ hội.”

“Nói lời trăn trối đi.”

“Lời trăn trối?”

Tạ Ngọc Trần đặt chén rượu xuống.

“Quả thật có một câu.”

“Nói đi.”

Giữa ánh mắt của tất cả mọi người.

Tạ Ngọc Trần chậm rãi đứng dậy.

Chàng giơ tay chỉ về phía đại môn của Vinh Vương phủ.

“Chi bằng...Vinh Vương hãy nhìn xem…”

“Bên ngoài Vương phủ lúc này…Là quân của ai.”

Sắc mặt Vinh Vương lập tức thay đổi.

Theo cánh cổng lớn nặng nề từ từ mở ra.

Ngày càng nhiều binh sĩ xuất hiện trước mắt mọi người.

Tạ Ngọc Trần khẽ cười:

“Vinh Vương nói không sai. Quả thật có ba vạn binh mã từ Tây Kinh tiến về Thượng Kinh.”

“Nhưng…”

“Đội quân ấy. Giờ đã mang họ Tạ.”

Lời vừa dứt.

Người tướng sĩ dẫn đầu ngồi trên lưng ngựa.

Giơ cao lá quân kỳ thêu chữ “Tạ”.

Cùng lúc ấy.

Những quan binh vốn đang dùng kiếm khống chế các tân khách trong viện.

Đồng loạt quay sang bao vây Vinh Vương.

“Không thể nào?”

Vinh Vương gầm lên:

“Luận thu phục lòng người… Ngươi không thể hơn ta.”

Tạ Ngọc Trần bình thản đáp:

“Ân oán mới cũ...Hôm nay chúng ta tính một lượt.”

Thẩm Yến cùng những thị vệ khác.

Trói c.h.ặ.t Vinh Vương thành bánh chưng.

Rồi áp giải đến từ đường nhà họ Tạ.

Bước qua ngưỡng cửa.

Ta ngẩng đầu nhìn.

Trong từ đường rộng lớn.

Bày kín vô số linh vị.

Đều là của những tướng sĩ đã cùng Tạ Thận ra trận năm xưa.

Ở vị trí cao nhất.

Có hai linh vị.

Một tấm khắc:

“Tiên phụ Tạ Thận.”

Một tấm khắc:

“Tiên mẫu Thẩm Oanh.”

Cây trường thương buộc tua đỏ của Tạ Thận.

Cũng được dựng ngay bên cạnh.

Chùm tua đỏ vẫn đỏ như m.á.u.

Chỉ là...

Sẽ không còn ai cầm nó xung phong nơi chiến trường nữa.

Ở phía bên kia.

Thẩm Yến trói c.h.ặ.t Vinh Vương vào cây cột.

Hắn không còn cách nào nhúc nhích.

“A Trần. Đến lúc rồi.”

Nói xong.

Thẩm Yến bước đến bên Tạ Ngọc Trần.

Trao cho chàng một thanh đoản đao.

Vinh Vương lập tức biến sắc.

“Ngọc Trần...Lúc ngươi mới sinh ta còn…”

Phập…

Tạ Ngọc Trần đ.â.m mạnh đoản đao vào cánh tay Vinh Vương.

Rồi từng chút một.

Lóc từng mảng thịt trên người hắn xuống.

“A…”

“Nhát đao này...Là vì ngươi đ.á.n.h tráo binh khí. Khiến Tạ gia quân đại bại.”

Sau đó.

Chàng rút đao ra.

Lại đ.â.m mạnh vào bụng Vinh Vương.

“Nhát này...Là vì ngươi cố ý kéo dài thời gian. Khiến phụ thân ta cô lập không viện.”

“Nhát này...Là vì lòng tham của một mình ngươi. Khiến bốn vạn tướng sĩ bỏ mạng nơi đất khách.”

“Nhát này...Là vì ngươi khiến tổ phụ và ngoại tổ của ta vừa mất con. Lại mất luôn cả mạng.”

“Nhát này...Là vì ngươi cố ý kéo nhà họ Vân xuống nước. Vu cho Vân tướng quân tội thông đồng với địch. Khiến một trăm ba mươi tám mạng người của Vân gia c.h.ế.t oan.”

“Nhát này...Là vì ngươi khiến mẫu thân ta uất kết trong lòng. Cuối cùng t.ự v.ẫ.n trong biển lửa.”

Mỗi nói một câu.

Tạ Ngọc Trần lại đ.â.m một nhát.

Rồi từng lát từng lát lóc thịt trên người Vinh Vương.

Giữa màn đêm.

Tiếng kêu gào thê t.h.ả.m của Vinh Vương vang vọng khắp từ đường nhà họ Tạ.

Hắn thở dốc từng hơi:

“Những điều trước ngươi nói...Ta đều nhận.”

“Chỉ riêng điều cuối cùng...Ta không nhận.”

Nói xong.

Vinh Vương nhếch đôi môi trắng bệch:

“Ngươi thật sự cho rằng...Mẫu thân ngươi là t.ự s.á.t sao?”

Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng rợn người.

Dưới ánh m.á.u.

Trông quỷ dị đến cực điểm.

“Tạ Ngọc Trần.”

“Mẫu thân ngươi, Thẩm Oanh…”

“Đêm trước khi c.h.ế.t…Vẫn còn nằm trên long sàng của hoàng huynh ta.”

31

Tạ Ngọc Trần mím c.h.ặ.t môi.

Chàng rút đoản đao ra, rồi lại đ.â.m mạnh vào đùi Vinh Vương.

“Nếu còn dám bôi nhọ mẫu thân ta...Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t.”

Vinh Vương đau đến bật cười:

“Nếu không thì ngươi nghĩ vì sao lúc ngươi còn nhỏ, mẫu thân ngươi liên tục bị hoàng hậu triệu vào cung?”

“Lại vì sao lần nào cũng ở trong cung đến tận đêm khuya mới trở về?”

Dường như nghĩ đến điều gì đó.

Bàn tay đang nắm chuôi đao của Tạ Ngọc Trần bỗng buông lỏng.

“Hoàng huynh của ta...Từ thuở nhỏ đã đem lòng ái mộ Thẩm Oanh.”

Chương 13 - Trăng Sáng Phủ Bụi Trần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia