Vinh Vương nhìn chằm chằm vào Tạ Ngọc Trần.
Tựa như vẻ chấn động trên gương mặt chàng có thể giúp hắn vơi bớt đau đớn.
“Huynh ấy từng nhiều lần cầu thân Thẩm Oanh. Nhưng lần nào cũng bị nàng từ chối.”
“Bởi trong lòng nàng...Từ lâu đã có Tạ Thận.”
“Hai người là thanh mai trúc mã. Lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ.”
Nhắc đến cố nhân.
Vinh Vương ngẩng đầu nhìn lên mái điện.
Khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn sương mỏng.
“Tạ Thận…”
“Chỉ vì một trận đại thắng mà danh chấn thiên hạ. Đến cả phụ hoàng ta cũng hết lời khen ngợi.”
“Hoàng huynh của ta hận hắn đến tận xương tủy. Nhưng lại không thể làm gì được hắn.”
“Sau này.”
“Để đoạt được ngôi vị hoàng đế. Hoàng huynh đã hạ độc vào thức ăn của phụ hoàng.”
“Đúng ngày huynh ấy giành được ngôi thái t.ử. Thẩm Oanh và Tạ Thận thành thân.”
“Bởi vậy…”
“Khi địch quốc xâm phạm Nam Cảnh năm ấy. Hoàng huynh thậm chí còn cho rằng ông trời đang giúp mình.”
“Huynh ấy sai ta đ.á.n.h tráo binh khí. Lại lén tiết lộ đường hành quân của Tạ Thận cho quân địch. Rồi tìm cớ không đem quân tiếp viện.”
Vinh Vương cười nhạt:
“Ngày ngươi chào đời. Ngươi suýt nữa đã bị người ta g.i.ế.t c.h.ế.t. Đó là người do hoàng huynh ta phái đi.”
“Hắn lấy ngươi uy h.i.ế.p. Ép Thẩm Oanh phải hiến thân cho hắn.”
“Chuyện sau đó… Chắc ngươi cũng đoán được rồi chứ?”
Vinh Vương ho sặc sụa mấy tiếng.
“6 năm sau. Thẩm Oanh không muốn tiếp tục dây dưa với hoàng huynh nữa. Nàng định đưa ngươi rời khỏi nơi đó, trở về Nam Cảnh.”
“Nhưng lại bị hoàng huynh phát hiện.”
“Hắn bóp c.h.ế.t Thẩm Oanh. Treo t.h.i t.h.ể nàng lên xà nhà.”
“Sau đó… Phóng hỏa.”
Dứt lời.
Vinh Vương thất thần nhìn hàng mày đôi mắt của Tạ Ngọc Trần.
“Dung mạo của ngươi...Quả thật giống hệt phụ thân ngươi.”
“Chỉ không biết...Ngươi có c.h.ế.t t.h.ả.m như hắn hay không?”
“Ta chỉ biết...”
Tạ Ngọc Trần một lần nữa siết c.h.ặ.t chuôi đao.
Đâm thẳng vào n.g.ự.c Vinh Vương.
“Ta sẽ giống phụ thân ta. Danh chấn thiên hạ. Oai danh hiển hách.”
Sau hàng trăm nhát đao.
Thân thể Vinh Vương đã bê bết m.á.u thịt.
Có vài chỗ thậm chí lộ cả xương trắng.
Tạ Ngọc Trần giơ cao cánh tay cầm đao.
Ngay lúc mũi đao sắp đ.â.m vào tim Vinh Vương.
Một giọng nữ chợt vang lên.
“Xin hãy khoan.”
Là An quận chúa.
“Để ta...Nói với ông ấy một câu cuối cùng.”
32
An quận chúa dáng vẻ đoan trang, chậm rãi bước vào từ đường.
Việc đầu tiên nàng làm.
Là thắp một nén hương cho Tạ Thận và Thẩm Oanh.
“Ta đấu với muội suốt bao nhiêu năm.”
“Từng nghĩ... Chỉ cần gả cho Vinh Vương là ta đã thắng.”
“Nhưng giờ nhìn lại...Người thua t.h.ả.m hại nhất. Vẫn là ta.”
Nàng nghiêng đầu nhìn Tạ Ngọc Trần.
“Tiểu oa nhi năm ấy muội liều mạng sinh ra...Giờ cũng đã trưởng thành rồi.”
“Nó lớn lên rất tốt.”
“Thẩm Oanh.”
“Muội có thể yên lòng.”
Nói xong.
An quận chúa xoay người bước đến trước mặt Vinh Vương.
“Trước khi gả cho chàng. Ta đã biết. Trong lòng chàng luôn có Thẩm Oanh.”
“Ta từng nghĩ. Chỉ cần thành thân với chàng. Ngày ngày ở bên nhau.”
“Biết đâu... Ta sẽ thay thế được Thẩm Oanh trong tim chàng.”
“Nhưng bao nhiêu năm đã trôi qua. Người chàng nghĩ đến... Vẫn chỉ là nàng ấy.”
Nói rồi.
An quận chúa tiến lên một bước.
Tháo khối ngọc bội bên hông Vinh Vương xuống.
Rồi ném mạnh xuống đất.
“Choang…”
Ngọc bội vỡ tan.
Một mảnh giấy nhỏ rơi ra.
Trên mảnh giấy.
Có người dùng nét chữ thanh tú viết hai chữ:
“Thẩm Oanh.”
Đã hơn 10 năm trôi qua.
Mực vẫn còn mới nguyên.
Đủ để thấy...
Chủ nhân của nó đã gìn giữ cẩn thận đến nhường nào.
“Giờ đây.”
“Chàng khởi binh tạo phản. Là đại nghịch bất đạo.”
“Hôm nay. Ta và chàng hòa ly.”
“Từ nay về sau.”
“Nguyên An và chàng... Không còn bất kỳ liên quan nào nữa.”
Đúng lúc ấy.
Ngoài từ đường bỗng vang lên tiếng người hỗn loạn.
“An Tùng.”
“Năm đó chính ngươi cùng Vinh Vương hãm hại Vân Lan tướng quân.”
“Lại còn làm giả thư từ. Vu hãm Vân lão tướng quân thông đồng với địch.”
Thẩm Yến đứng trên bậc cao.
Nhìn xuống An Tùng đang bị trói c.h.ặ.t bằng dây thừng.
Trong tay chàng cầm một cây đuốc đang cháy rực.
“Hôm nay. Ta sẽ thay A Lan lấy mạng ngươi.”
“Xuống địa phủ rồi...Nhớ quỳ trước mặt A Lan mà nhận tội.”
Lời vừa dứt.
Chàng buông tay.
Cây đuốc từ trên cao rơi xuống.
Đáp thẳng lên người An Tùng.
Trong chớp mắt.
Lửa cháy ngút trời.
An Tùng đau đớn quằn quại trên mặt đất.
Gào khóc t.h.ả.m thiết.
“Tha mạng…Xin tha cho ta một mạng.”
“Tha mạng?”
Người vốn luôn cợt nhả như Thẩm Yến.
Lúc này lại lạnh lùng đến đáng sợ.
“Đêm giao thừa hôm đó. Ngươi và ả ngoại thất của ngươi… Chẳng phải cũng đối xử với A Lan như thế sao?”
“Thế nào? Mới vậy đã chịu không nổi rồi?”
Ở một góc.
An Ninh ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối ngồi dưới đất.
Ngơ ngác nhìn tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.
Ta bước nhanh đến bên nàng.
Nửa quỳ xuống.
Đưa tay che kín đôi mắt nàng.
“Đừng nhìn.”
Dường như đến lúc này An Ninh mới hoàn hồn.
Bờ vai nàng khẽ run lên.
Tiếng nấc nghẹn ngào như một con thú nhỏ bị thương.
Không bao lâu sau.
Một thiếu niên mặc giáp chạy vội vào sân từ đường.
Trông chàng bụi bặm phong trần.
Tựa như đã vượt đường rất dài mới kịp đến đây.
“A Ninh.”
“Ta đến muộn rồi.”
Chàng vừa nhìn thấy An Ninh.
Liền sải bước chạy tới.
“A Viêm.”
An Ninh giống hệt như đêm giao thừa ấy.
Lao thẳng vào lòng chàng.
“Tần Viêm...Ta không còn nhà nữa rồi...”
Câu nói ấy.
Khiến ký ức của ta bỗng quay ngược về 6 năm trước.
Đêm đông năm ấy.
Khi mẫu thân trút hơi thở cuối cùng.
Ta quỳ giữa bãi tha ma.
Cũng từng nói một câu như vậy.
“Mẫu thân...Con không còn nhà nữa rồi...”
Nhưng sau đó.
Tạ Ngọc Trần đã xuất hiện.
Chàng như một sợi dây.
Kéo ta ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
Lúc này.
Ta đứng dậy.
Đưa tay về phía An Ninh.
“Đi theo ta.”