Giống hệt như 6 năm trước.
Tạ Ngọc Trần từng nói với ta:
“Đi theo ta.”
Khi An Ninh run rẩy đưa tay.
Nắm lấy lòng bàn tay ta.
Ta mới nhận ra.
Cuối cùng...
Ta cũng có thể cứu một người khỏi khổ đau.
Giống như năm ấy.
Tạ Ngọc Trần đã cứu ta.
Chỉ cần ta đưa An Ninh về điện Thê Ngô.
Từ nay.
Nàng sẽ là người của ta.
Dù sau này có xảy ra chuyện gì.
Ta cũng có thể bảo vệ nàng.
Đứng bên cạnh.
Tần Viêm chắp tay thi lễ với ta.
“Đại ân của công chúa. Tần Viêm suốt đời không dám quên.”
“Nếu có một ngày công chúa cần đến ta. Dẫu phải lên núi đao xuống biển lửa. Tần Viêm cũng quyết không từ chối.”
Ta nghĩ ngợi một lát.
Rồi nhìn về phía chàng.
“Quả thật...Ta đang có một việc cần ngươi giúp.”
33
Nửa tháng sau.
Loạn đảng của Vinh Vương cuối cùng cũng hoàn toàn bị dẹp yên.
An Tùng cấu kết với nghịch đảng, lại hãm hại trung lương.
Đã bị Nhiếp Chính Vương xử quyết ngay tại chỗ.
Phu nhân Lý thị cùng nữ nhi An Oánh bị liên lụy bởi An Tùng.
Trong ngày bị sung vào Như Ý quán làm kỹ nữ.
Những triều thần khác có dính líu đến vụ án của Vinh Vương.
Kẻ thì bị bãi chức.
Người thì bị x.ử t.ử.
Mây đen bao phủ Thượng Kinh bấy lâu.
Cuối cùng cũng dần tan đi.
Trong buổi thiết triều hôm ấy.
Nguyên Chiêu trước mặt bá quan văn võ phong Tạ Ngọc Trần làm Kiêu Kỵ Đại tướng quân.
Lệnh chàng dẫn binh trấn thủ Nam Cảnh.
“Nhiếp Chính Vương trung thành với quốc gia. Văn võ song toàn. Trẫm chỉ có thể tin tưởng ngươi.”
Từng câu từng chữ Nguyên Chiêu nói.
Đều là do chính ta dạy hắn.
Chỉ vì ta từng nói:
“Giờ đây Vinh Vương đã bị diệt trừ. Giữ Tạ Ngọc Trần ở kinh thành cũng chẳng còn tác dụng.”
“Đợi chàng trở về Nam Cảnh. Ra tay sẽ dễ dàng hơn.”
...
Khi xuân qua hạ đến.
Tạ Ngọc Trần chuẩn bị lên đường.
Ta lặng lẽ đi theo phía sau.
Theo chàng vượt ngàn dặm.
Từ Thượng Kinh trở lại Nam Cảnh.
Ngoài dự liệu.
Lúc nhìn thấy ta.
Tạ Ngọc Trần cũng không tỏ ra quá kinh ngạc.
Chàng chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Sao nàng lại đến đây?”
Trước ánh mắt của mọi người.
Ta khẽ nâng cằm chàng.
Mỉm cười đáp:
“Không nỡ rời xa chàng. Nên ta đến.”
Đám nam nhân trong quân doanh đều là những người thẳng tính.
Bọn họ không biết thân phận công chúa của ta.
Chỉ thấy ngày nào ta cũng ở bên cạnh Tạ Ngọc Trần.
Liền tưởng ta là phu nhân của chàng.
“Phu nhân.”
“Tướng quân lại nổi giận rồi. Người mau dỗ ngài ấy đi.”
“Phu nhân.”
“Tướng quân lại phạt ta vác bao cát. Người cứu ta với.”
“Phu nhân.”
“Tướng quân với Thẩm phó tướng lại đ.á.n.h nhau rồi. Người mau đi xem đi.”
“Phu nhân...”
Trong mắt bọn họ.
Ta là dòng nước duy nhất trên đời có thể dập tắt ngọn lửa mang tên Tạ Ngọc Trần.
Còn ta.
Lại vô cùng thích thú.
Một hôm.
Ta hỏi Tạ Ngọc Trần:
“Chàng có nghe thấy nửa tháng nay bọn họ gọi ta là gì không?”
Tạ Ngọc Trần vẫn nhìn binh thư trong tay.
Không ngẩng đầu.
“Có nghe.”
Ta bĩu môi:
“Hết tiếng này đến tiếng khác gọi ta là Tạ phu nhân. Nghe thật êm tai.”
“Nếu sau này chàng cưới thê t.ử. Bọn họ cũng sẽ gọi nàng ấy là Tạ phu nhân sao?”
Lúc ấy.
Tạ Ngọc Trần mới ngẩng đầu lên.
Khi nhìn ta.
Khóe mày chàng khẽ nhướng.
“Dù sao...Họ cũng gọi nàng thôi.”
“Nếu nàng thích. Sau này cứ để bọn họ. Từ lúc nàng vừa mở mắt đã gọi nàng là ‘Tạ phu nhân’.”
34
Ở trong quân doanh.
Ta và Tạ Ngọc Trần.
Dường như lại trở về 6 năm trước.
Nếu không phải Thượng Kinh thỉnh thoảng vẫn lén gửi thư đến.
Có lẽ...
Ta thật sự sẽ ngỡ rằng mình đã cùng chàng kết thành phu thê.
Một ngày đầu xuân.
Ta đích thân xuống bếp.
Nấu đầy một bàn thức ăn.
Đợi Tạ Ngọc Trần luyện binh trở về.
Nhìn thấy mâm cơm còn nghi ngút khói trong doanh trướng.
Chàng khẽ sững người.
Rồi ánh mắt dừng lại trên vò rượu đặt trên bàn.
“Lần này...Trong rượu không còn bỏ t.h.u.ố.c nữa chứ?”
Ta rót cho chàng một chén.
“Có.”
“Nhưng lần này...Là t.h.u.ố.c độc.”
Bàn tay đang cầm chén rượu của Tạ Ngọc Trần khựng lại.
Ta bật cười.
“Đùa chàng thôi.”
“Đây là rượu hoa diên vĩ do chính ta ủ. Đặc biệt mang từ Thượng Kinh đến cho chàng nếm thử.”
Tạ Ngọc Trần khẽ gật đầu.
Không chút do dự ngửa đầu uống cạn.
Rồi nói:
“Rượu vào miệng thơm ngọt. Tay nghề của nàng rất khá.”
Chàng liên tiếp uống mấy chén.
Dường như thật sự rất thích loại rượu hoa diên vĩ này.
Không bao lâu sau.
Ngoài doanh trướng đột nhiên vang lên tiếng động lạ.
Dường như có người đang giao chiến bằng đao kiếm.
Tạ Ngọc Trần đặt chén rượu xuống.
“Ta ra xem.”
Vừa vén rèm lều.
Chàng đã nhìn thấy Thẩm Yến bị trói c.h.ặ.t thành bánh chưng.
Đang quỳ ngay bên ngoài doanh trướng.
Những tướng sĩ khác.
Cũng đều nằm bất động trên mặt đất.
Không rõ sống c.h.ế.t.
Thấy vậy.
Tạ Ngọc Trần xoay người định lấy cây trường thương tua đỏ.
Chàng nói:
“Minh Nguyệt. Đừng sợ.”
Thế nhưng.
Ngay khi tay chàng sắp chạm vào thân thương.
Đột nhiên.
Hai đầu gối mềm nhũn.
Chàng quỳ sụp xuống đất.
Ta nhìn Tạ Ngọc Trần cố gắng đứng dậy.
Nhưng dù thế nào...
Cũng không thể đứng nổi.
Lúc ấy.
Tên tướng sĩ vẫn luôn đứng lặng trong góc bước lên một bước.
Hắn đưa tay lên mặt.
Chậm rãi xé bỏ lớp mặt nạ da người.
Để lộ gương mặt của Tào nội thị.
“Chúc mừng công chúa. Không phụ sự phó thác của bệ hạ.”
Ta tiện tay hất mạnh chén rượu hoa diên vĩ xuống đất.
“Choang…”
Chiếc chén lập tức vỡ thành từng mảnh.
“Trói Tạ Ngọc Trần lại. Canh giữ cẩn thận.”
“Ta muốn...Tự tay g.i.ế.t chàng.”
35 [Tạ Ngọc Trần, Nguyên Minh Nguyệt]
Tạ Ngọc Trần từng có một mái nhà.
Mỗi lần tan triều trở về.
Đều có Nguyên Minh Nguyệt nghiêng mình tựa trong sân, vừa uống rượu vừa đợi chàng.
Nàng rất thích uống rượu.