Vì thế.

Tạ Ngọc Trần cùng nàng ủ rất nhiều rượu hoa diên vĩ.

Từng vò từng vò đều được chôn dưới gốc cây.

Chàng ngắm nàng vui đùa.

Nghe nàng kể những chuyện kỳ lạ mình từng gặp.

Rồi tự tay đút cho nàng một quả nho.

Sau đó.

Ôm nàng.

Hôn nàng.

Cùng nàng cầm sắt hòa hợp.

Cùng nhau chìm vào những tháng ngày hạnh phúc nhất.

Thế nhưng.

Khi Tạ Ngọc Trần mở mắt lần nữa.

Tất cả những hình ảnh tươi đẹp ấy đều tan biến trong chớp mắt.

Trước mắt chàng.

Chỉ còn lại ngục thất tối tăm lạnh lẽo.

Lúc ấy Tạ Ngọc Trần mới hiểu.

Hóa ra...

Đó chỉ là một giấc mộng.

Giờ phút này.

Nữ nhân duy nhất chàng từng yêu trong đời.

Đang cầm đao chậm rãi bước về phía chàng.

...

Nguyên Minh Nguyệt từng nói.

Nàng đã bỏ t.h.u.ố.c vào rượu hoa diên vĩ.

Khi ấy.

Không phải Tạ Ngọc Trần chưa từng nghi ngờ.

Nhưng chàng muốn đ.á.n.h cược một lần.

Đánh cược vào chân tình của Nguyên Minh Nguyệt.

Đánh cược vào tình yêu của nàng.

Rõ ràng.

Chàng đã thua.

Được làm vua, thua làm giặc.

Chàng chấp nhận.

Nhưng hơn hết.

Tạ Ngọc Trần cảm thấy...

Người khiến chàng bại trận.

Chính là Nguyên Minh Nguyệt.

Là cô nương năm ấy xông vào cuộc đời chàng trong đêm tuyết.

Rồi dây dưa cùng chàng suốt nửa đời người.

Dược lực của mê hồn tán trong người Tạ Ngọc Trần vẫn chưa tan hết.

Chàng yếu đến mức chỉ có thể khẽ ngẩng mắt nhìn Nguyên Minh Nguyệt.

Đôi tay thon dài của nàng siết c.h.ặ.t chuôi đao.

Đúng như năm xưa.

Chính tay chàng đã dạy nàng cầm kiếm.

“Tạ Ngọc Trần.”

“Chỉ khi chàng c.h.ế..t… Ta mới có thể sống.”

Nàng khẽ nói.

Rồi đưa lưỡi đao sáng loáng hướng thẳng về tim Tạ Ngọc Trần.

Thật ra.

Tạ Ngọc Trần không hiểu lời ấy của nàng có ý gì.

Nhưng...

Chàng nguyện ý đón nhận tất cả những gì nàng dành cho mình.

Kể cả sự trừng phạt.

Nguyên Minh Nguyệt khẽ nhíu mày.

Đao vung lên.

Rồi c.h.é.m xuống.

Thế nhưng.

Ngay vào thời khắc quyết định.

Lưỡi đao lại chệch hướng.

Chỉ rạch một đường trên cánh tay Tạ Ngọc Trần.

Tạ Ngọc Trần khẽ cười.

“Nàng...Chưa từng g.i.ế.t người.”

Chàng dốc hết sức lực.

Muốn nâng tay lên.

Theo động tác ấy.

Trong ngục thất chật hẹp vang lên tiếng xiềng xích va chạm ch.ói tai.

“Nguyên Minh Nguyệt.”

Tạ Ngọc Trần gọi tên nàng lần cuối.

Rồi nắm lấy tay nàng.

Giống như ngày trước.

Khi chàng dạy nàng đọc sách viết chữ.

Từng chút.

Từng chút một.

Chính tay chàng.

Đưa mũi đao trở lại.

Hướng về trái tim mình.

36

Không hiểu vì sao.

Đúng vào lúc này.

Tạ Ngọc Trần lại nhớ đến mẫu thân của 6 năm trước.

Hôm ấy.

Trên cổ Thẩm Oanh đầy những vết xanh tím và đỏ ửng.

Tạ Ngọc Trần tưởng mẫu thân bị thương.

Liền hỏi:

“Ai bắt nạt người? Con đi đ.á.n.h hắn.”

Thẩm Oanh bật cười:

“Tiểu quỷ.”

Bà ôm Tạ Ngọc Trần vào lòng.

Dùng giọng nói dịu dàng kể về từng chuyện giữa mình và Tạ Thận.

“Có lần ta đùa rằng muốn ăn bánh điểm tâm ở Tây Kinh. Phụ thân con lập tức lên đường ngay trong đêm.”

“Ba ngày đến Tây Kinh. Mua bánh xong. Lại ba ngày trở về Thượng Kinh.”

“Nguyên An quận chúa tính tình ngang ngược. Từng bắt ta quỳ trước mặt mọi người.”

“Phụ thân con vốn luôn giữ lễ. Thế mà hôm ấy. Lại bất chấp sẽ bị tổ phụ con trách phạt. Mắng Nguyên An một trận té tát.”

“Kết quả thật sự bị tổ phụ đ.á.n.h ba mươi roi.”

“Ở Thượng Kinh có một câu đùa rằng. Họ Tạ đời đời đều sinh ra những kẻ si tình.”

“A Trần.”

“Sau này.”

“Nếu con gặp được cô nương mình yêu. Cũng phải đối xử với nàng ấy thật tốt.”

“Đừng để nàng chịu dù chỉ một chút tủi thân. Càng không được đi trước nàng.”

“Nếu không...Nàng sẽ bị người khác bắt nạt.”

Khi ấy.

Tạ Ngọc Trần vẫn chưa hiểu.

“Kẻ si tình” là gì.

Chàng chỉ nghĩ.

Đợi sau này mình lớn.

Có thể cưỡi ngựa rồi.

Nhất định cũng sẽ đến Tây Kinh mua bánh về cho mẫu thân.

Quãng thời gian Tạ Ngọc Trần được yêu thương.

Thật sự quá ngắn ngủi.

Chàng cũng chỉ từng nghe chữ “yêu” qua lời kể của mẫu thân.

Cho nên.

Chàng chưa bao giờ biết.

Rốt cuộc phải yêu một người như thế nào.

Lúc này.

Điều duy nhất chàng nghĩ đến khi nhắc về “yêu”.

Chỉ là một câu nói.

“Để ta giúp nàng. Kẻo làm đau tay nàng.”

Thế nhưng.

Ngay khi mũi đao vừa chạm đến n.g.ự.c Tạ Ngọc Trần.

Nguyên Minh Nguyệt bỗng hất mạnh tay chàng ra.

Rồi lùi về sau mấy bước.

Ánh mắt đầy vẻ chán ghét:

“Chỉ là một tù nhân. Cũng xứng chạm vào ta sao?”

Đúng lúc ấy.

Tào nội thị bước vào từ ngoài ngục thất.

“Công chúa. Đến giờ rồi.”

Hắn giơ bát t.h.u.ố.c trong tay lên.

“Bệ hạ phái Tiểu tướng quân Tần đến tiếp quản vị trí của Tạ Ngọc Trần. Không bao lâu nữa sẽ tới.”

Nguyên Minh Nguyệt khẽ đáp:

“Ừ. Đổ t.h.u.ố.c cho chàng ấy uống đi.”

37

Tạ Ngọc Trần cứ ngỡ mình đã c.h.ế.t.

Sau khi mở mắt.

Chàng còn thầm nghĩ.

Hóa ra âm phủ...

Cũng chẳng khác dương gian là bao.

Ngay sau đó.

Thẩm Yến lại xuất hiện trước mặt chàng.

Tạ Ngọc Trần khựng người.

“A Yến...Huynh...”

Lời còn chưa dứt.

Chàng bỗng cảm thấy bên hông có vật cứng cấn vào người.

Chàng đưa tay sờ thử.

Hình dạng ấy.

Khiến cả người chàng cứng đờ.

Nhưng vẫn chưa dám tin.

Vì thế.

Chàng lập tức lấy vật ấy ra với tốc độ nhanh nhất.

Không ngờ...

Lại thật sự là hổ phù.

Đến lúc này.

Tạ Ngọc Trần cuối cùng cũng hiểu.

Mọi “toan tính” của Nguyên Minh Nguyệt.

Thẩm Yến cúi đầu.

Lấy từ trong n.g.ự.c ra một phong thư.

Đưa đến trước mặt Tạ Ngọc Trần.

Vừa mở thư.

Một món đồ nhỏ rơi xuống lòng bàn tay chàng.

Đó là...

Một xâu kẹo hồ lô được nặn bằng đất.

Chỉ vừa nhìn thấy.

Một giọt nước mắt đã lặng lẽ trượt xuống gò má Tạ Ngọc Trần.

Nguyên Minh Nguyệt dùng chính những con chữ chàng từng dạy.

Viết trong thư:

[Thấy thư như gặp người.

Có hổ phù trong tay, chàng có thể điều động tam quân.

Lại thêm các cựu bộ của Tạ gia ở Nam Cảnh.

Đủ để chàng thẳng tiến về Thượng Kinh.

Ta dùng mạng này.

Đổi lấy ngày chàng báo thù rửa hận.

Từ nay về sau.

Chàng và ta đường ai nấy đi.

Không còn gặp lại.

Nhưng...

Sau này.

Nếu có một ngày chàng ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy một vầng minh nguyệt.

Thì hãy coi như...

Ta vẫn luôn ở bên chàng.]