“Tạ tướng quân.”
Thiếu niên vẫn luôn đứng trong góc chắp tay hành lễ.
“Tại hạ là Tần Viêm.”
“Gia phụ là Vĩnh Vũ hầu Tần Phong. Từng giao hảo với Tạ Thận tướng quân.”
Tạ Ngọc Trần gấp lá thư lại.
Cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c.
“Ta biết.”
“Di vật của phụ thân ta. Chính là do Tần hầu gia đưa về.”
“Ngay từ khi loạn Vinh Vương xảy ra. Minh Nguyệt công chúa đã tìm đến ta. Nhờ ta lấy trộm hổ phù của gia phụ.”
Tần Viêm mím môi.
“Gia phụ trước nay luôn rất nghiêm khắc. Cũng chưa từng cho phép ta đến gần thư phòng của người.”
“Ta chần chừ mấy ngày. Vẫn không tìm được cơ hội.”
“Sau đó...”
Vừa nói.
Tần Viêm vừa xòe bàn tay.
Để lộ mũi tên gãy trong lòng bàn tay.
“Gia phụ nói.”
“Năm đó. Khi cùng Tạ Thận tướng quân ra chiến trường. Hai người bị quân địch tập kích. Là Tạ Thận tướng quân đỡ thay người một mũi tên tẩm độc. Gia phụ mới giữ được mạng sống.”
“Người bảo ta giao hổ phù cho ngài.”
“Còn dặn ta chuyển một câu.”
Tần Viêm bước đến trước mặt Tạ Ngọc Trần.
Quỳ một gối xuống đất.
Ánh mắt kiên định.
“Vĩnh Vũ hầu phủ... Xin nghe theo sự điều động của Nhiếp Chính Vương.”
38
Đông qua xuân đến.
Vạn vật hồi sinh.
Tạ Ngọc Trần cùng Thẩm Yến, Tần Viêm dẫn quân bôn tập ngàn dặm.
Một đường tiến thẳng về Thượng Kinh.
Ở phía bên kia.
Vĩnh Vũ hầu đã nhận được tin từ sớm.
Nên đã vào cung trước.
Đợi đến khi Tạ Ngọc Trần dẫn quân đến trước cổng hoàng thành.
Ông liền phối hợp từ trong ra ngoài.
Mở toang cổng cung.
Thống lĩnh cấm quân dẫn theo số cấm quân còn sót lại.
Chặn trước điện Bàn Long.
“Tạ Ngọc Trần.”
“Phụ thân ngươi một đời bảo vệ giang sơn.”
“Còn ngươi...Lại dám khởi binh tạo phản.”
Tạ Ngọc Trần vác cây trường thương tua đỏ sau lưng.
Lạnh lùng đáp:
“Phụ thân ta?”
“Ngươi...Cũng còn dám nhắc đến người sao?”
Sau mấy hiệp giao chiến.
Tạ Ngọc Trần chĩa mũi thương vào chân phải của tên thống lĩnh.
Ép hắn quỳ xuống một gối.
Tên thống lĩnh gào lên:
“Đây là mưu phản.”
“Đúng.”
“Ta mưu phản đấy. Thì đã sao?”
Tạ Ngọc Trần tung một cước đá thẳng vào n.g.ự.c hắn.
Nhân lúc đối phương chưa kịp phản ứng.
Chàng đ.â.m cây trường thương xuyên thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
“Ngai vàng này. Đám người họ Nguyên tham sống sợ c.h.ế.t ngồi được.”
“Vậy thì…”
“Họ Tạ ta anh dũng không sợ c.h.ế.t. Vì sao lại không thể ngồi?”
Tạ Ngọc Trần g.i.ế.t mở một con đường m.á.u giữa hàng ngũ cấm quân.
Toàn thân nhuốm đầy m.á.u tươi.
Từng bước tiến vào điện Bàn Long.
Cung nữ.
Nội thị.
Đều đã bỏ chạy không còn một ai.
Chỉ còn lại một mình Nguyên Chiêu.
Đang ngồi trên vị trí cao nhất.
Tạ Ngọc Trần vung cây trường thương tua đỏ.
Mũi thương chĩa thẳng vào Nguyên Chiêu.
“Nàng đâu?”
Nguyên Chiêu không trả lời.
Mà từ từ giơ tay lên.
Để lộ chiếc bình ngọc trắng trong lòng bàn tay.
Hắn cất giọng lạnh lẽo:
“Để g.i.ế.t được ngươi. Phụ hoàng ta năm xưa đã ép nàng uống kịch độc.”
“Đáng lẽ… Nàng phải dùng mạng ngươi. Đổi lấy lọ t.h.u.ố.c giải này.”
“Thế nhưng…”
“Nàng lại cố tình lừa ta. Chỉ vì ngươi.”
...
Ngay từ đầu.
Nguyên Minh Nguyệt chưa từng có ý định g.i.ế.t Tạ Ngọc Trần.
Từ rất sớm.
Nàng đã âm thầm sắp đặt tất cả.
Giả vờ liên thủ với Nguyên Chiêu.
Lấy chính bản thân mình làm mồi.
Dẫn Tạ Ngọc Trần bước vào cạm bẫy.
“Tạ Ngọc Trần có binh mã riêng ở Thượng Kinh. Chúng ta rất khó ra tay.
“Hơn nữa. Chàng trời sinh đa nghi. Muốn hạ thủ càng khó.”
“Chi bằng... Tìm một cái cớ. Lừa chàng trở về Nam Cảnh. Để chàng buông lỏng cảnh giác.”
Khi ấy.
Nguyên Minh Nguyệt đã bày mưu tính kế cho Nguyên Chiêu như vậy.
Nàng biết Nguyên Chiêu vẫn còn nghi ngờ.
Nên chủ động đề nghị.
Để Tào nội thị cùng một đám tâm phúc của Nguyên Chiêu.
Đi theo nàng đến Nam Cảnh.
“Nếu bị Tạ Ngọc Trần phát hiện thì sao?”
Nguyên Chiêu hỏi.
“Trong dân gian có một loại thuật chế tạo mặt nạ da người. Có thể để Tào nội thị đeo mặt nạ. Ẩn mình giữa đám tướng sĩ.”
“Đợi sau khi ta thành công. Chính hắn sẽ tự tay ép Tạ Ngọc Trần uống t.h.u.ố.c độc.”
Giọng nói của Nguyên Minh Nguyệt vô cùng chắc chắn.
Thế nên.
Nguyên Chiêu thật sự tin tưởng nàng.
Hơn nữa.
Hắn chưa từng tin trên đời này.
Lại có người yêu một người khác.
Đến mức nguyện dùng cả tính mạng của mình để đ.á.n.h đổi.
Cho nên.
Dù thế nào.
Nguyên Chiêu cũng không ngờ.
Nguyên Minh Nguyệt...
Lại lừa hắn.
Ở Nam Cảnh.
Nguyên Minh Nguyệt đã sớm báo trước kế hoạch cho Thẩm Yến.
Hai người cùng diễn một màn kịch.
Để Thẩm Yến giả vờ bị bắt.
Lúc ấy.
Thẩm Yến từng hỏi:
“Vì sao không nói cho A Trần biết?”
“Bởi vì… Ta không chắc. Mình có còn sống được hay không?”
Nguyên Minh Nguyệt thành thật đáp.
Nếu cuối cùng...
Nàng thật sự c.h.ế.t đi.
Vậy thì...
Cứ để Tạ Ngọc Trần hận nàng.
Cũng chẳng sao.
Sau đó.
Nguyên Minh Nguyệt lặng lẽ đ.á.n.h tráo t.h.u.ố.c độc mà Tào nội thị đã chuẩn bị.
Nhân lúc hắn mất cảnh giác.
Thẩm Yến xông vào.
Ép Tào nội thị uống chính thứ t.h.u.ố.c độc thật sự.
“Nàng vốn có thể cùng ngươi cao chạy xa bay.”
“Muốn trách… Chỉ có thể trách lòng nàng quá mềm yếu.”
Nguyên Chiêu mỉm cười đắc ý.
Trong toàn bộ kế hoạch.
Từng bước từng bước.
Đều diễn ra đúng như lời Nguyên Minh Nguyệt sắp đặt.
Chỉ có duy nhất một chuyện.
Là điều nàng không hề biết.
Đó là...
Cứ hai ngày một lần.
Tào nội thị đều gửi một phong thư về Thượng Kinh.
Cuối thư.
Hắn luôn vẽ thêm một đóa hồng mai.
Cho nên.
Khi Nguyên Chiêu nhận được lá thư.
Mà cuối thư lại không có đóa hồng mai ấy.
Hắn lập tức biết.
Đã có biến.
Việc đầu tiên Nguyên Chiêu làm.
Là bắt Thu Họa và An Ninh lại.
Sau đó.
Lập tức dùng khoái mã truyền tin đến Nam Cảnh.
Bởi vì hắn biết.
Nguyên Minh Nguyệt tuyệt đối sẽ không bỏ mặc bọn họ.
Cũng giống như năm xưa.
Nguyên Minh Nguyệt chưa từng bỏ mặc hắn.