Dọc theo hội đêm.
Ta và Thu Họa bị vô số món đồ mới lạ hấp dẫn, đi được vài bước lại dừng chân ngắm nghía.
Hội đêm chia thành hai khu, nối liền với nhau bằng cây cầu đá mang tên Duyên Tục Kiều.
Lúc này.
Một thiếu niên vóc người cao lớn đang đứng ở đầu cầu.
Chàng không ngừng ngoái nhìn khắp nơi, trên tay còn cầm một xâu kẹo hồ lô.
“A Viêm…”
Ngay sau đó.
Một thiếu nữ nhỏ nhắn chạy ào tới, lao thẳng vào lòng chàng.
Ta không nhịn được, khẽ than thở với Thu Họa:
“Nửa đời này của ta, không có phụ mẫu che chở, không có tỷ muội thân thiết, cũng chẳng có phu quân yêu thương. Quả thật đáng buồn biết bao.”
“Điện hạ.”
Ta còn tưởng Thu Họa định lên tiếng an ủi.
Không ngờ nàng lại giơ tay chỉ về một nơi phía sau lưng ta.
“Điện hạ, người mau nhìn. Kia là...”
15
“...Kia là Nhiếp Chính Vương.”
Ta lập tức xoay người nhìn lại.
Trong tầm mắt.
Một người thợ đang hất dòng sắt nóng đỏ rực lên không trung.
Khi dòng sắt rơi xuống, ông lại vung gậy đ.á.n.h mạnh.
Trong khoảnh khắc, từng đóa hoa sắt nối tiếp nhau nở rộ giữa trời.
Giữa cơn mưa hoa sắt rực rỡ.
Tạ Ngọc Trần tựa như vị tiên nhân giáng trần nơi chín tầng mây.
Chàng chậm rãi xuyên qua dòng người tấp nập của hội đêm, từng bước đi về phía ta.
Chiếc áo choàng màu huyền bằng da quý trên người chàng phản chiếu ánh sáng lấp lánh của những đóa hoa sắt.
Đến khi thất thần.
Ta chợt nhớ tới một câu thơ từng đọc:
“Một hạt bụi chứa ba nghìn thế giới, nửa sát-na đã có tám vạn mùa xuân.”
Tạ Ngọc Trần dừng lại trước mặt ta.
Chàng đưa bàn tay phải vẫn giấu sau lưng ra.
Trong tay là một xâu kẹo hồ lô đỏ au.
“Từ trước ở Nam Cảnh, nàng luôn đòi ăn kẹo hồ lô. Đáng tiếc... Nam Cảnh không có.”
Hai năm nay.
Đây là lần đầu tiên ta nghe Tạ Ngọc Trần chủ động nhắc lại chuyện cũ.
Ta bối rối đến mức chẳng biết phải nói gì.
“Ta... không nhớ nữa.”
Tình cảm trong đáy mắt Tạ Ngọc Trần cũng theo ánh hoa sắt dần lụi tàn mà trở nên sâu thẳm khó dò.
“Ta nhớ.”
Chàng khẽ đáp.
Đúng lúc ấy.
Có người đứng trên cao hô lớn:
“Năm mới đến rồi…”
Giữa màn tuyết trắng xóa.
Pháo hoa v.út lên bầu trời.
Ánh sáng rực rỡ trong khoảnh khắc xua tan màn đêm.
Bên tai ta bỗng vang lên giọng nói trong trẻo mà lạnh nhạt của Tạ Ngọc Trần.
“Nguyện cho trời cao hay nhân gian, năm nào đêm nay cũng đều được hưởng niềm vui.”
Ta nghiêng đầu nhìn sang.
Đúng lúc chạm phải ánh mắt của chàng.
Cũng nhìn thấy...
Hơn mười hắc y nhân chẳng biết từ đâu xuất hiện.
Kẻ cầm đoản đao.
Người nắm trường kiếm.
Đồng loạt đ.â.m v.ũ k.h.í về phía Tạ Ngọc Trần.
Khoảnh khắc ấy.
Ta chợt nhớ tới câu nói của Nguyên Chiêu:
“Nếu hoàng tỷ muốn có t.h.u.ố.c giải... thì hãy dùng cái c.h.ế.t của Tạ Ngọc Trần để đổi.”
Ta muốn sống.
Muốn sống hơn bất kỳ ai.
Nhưng...
“Tạ Ngọc Trần.”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Ta bước lên một bước, chắn trước mặt chàng.
Ngay sau đó.
Lưỡi đoản đao sắc bén đ.â.m thẳng vào vai phải của ta.
Thấy nhát kiếm thứ hai sắp đ.â.m vào n.g.ự.c ta.
Tạ Ngọc Trần không chút do dự, trực tiếp dùng lòng bàn tay đỡ lấy.
Bàn tay chàng siết c.h.ặ.t lưỡi kiếm sắc bén thành nắm đ.ấ.m.
Mặc cho m.á.u chảy như suối cũng không chịu buông.
Ngay sau đó.
Chàng tung mạnh một cước vào n.g.ự.c tên thích khách.
Rồi đoạt lấy trường kiếm.
Mũi kiếm xoay một vòng giữa không trung, vẽ nên một đóa kiếm hoa.
Ngay sau đó đ.â.m thẳng vào tim đối phương.
Một kiếm đoạt mạng.
Ta đã không còn đủ sức chống đỡ.
Ngay khi thân thể sắp ngã xuống.
Tạ Ngọc Trần lập tức xoay người, ôm trọn ta vào lòng.
Thuộc hạ của chàng đến rất nhanh.
Chẳng bao lâu đã khống chế toàn bộ đám hắc y nhân.
Bọn chúng được huấn luyện vô cùng bài bản.
Thấy ám sát thất bại, lập tức định c.ắ.n vỡ độc d.ư.ợ.c giấu trong miệng.
May mà Thẩm Yến cũng kịp thời chạy đến.
Chàng bóp mạnh cằm một tên hắc y nhân, nhanh ch.óng lấy viên độc hoàn giấu trong miệng hắn ra.
Nhưng ý thức của ta dần mờ đi.
Bên tai...
Chỉ còn lại giọng nói của Tạ Ngọc Trần.
“Nguyên Minh Nguyệt…”
“Đừng ngủ…Nàng không được c.h.ế.t.”
...
“Nguyên Minh Nguyệt…”
“Mở mắt nhìn ta một lần…Ta cầu xin nàng...”
16
Không biết đã qua bao lâu.
Khi ta lần nữa mở mắt, trước mắt chỉ toàn một màu vàng sáng.
“Hoàng tỷ tỉnh rồi.”
Từ góc khuất không nhìn thấy, giọng nói của Nguyên Chiêu bất ngờ vang lên.
Sau một tràng tiếng bước chân, có người đi đến bên giường.
Màn trướng được vén lên, để lộ gương mặt tái nhợt cùng đôi môi không còn chút huyết sắc của Nguyên Chiêu.
Hắn từ trên cao nhìn xuống ta:
“Thám t.ử báo về, những kẻ được phái đi ám sát Tạ Ngọc Trần đều là cao thủ hàng đầu.”
“Nếu đêm trước hoàng tỷ không có mặt, Tạ Ngọc Trần chắc chắn đã c.h.ế.t.”
Dừng một lát, Nguyên Chiêu lại hỏi:
“Vì sao tỷ phải đỡ thay hắn một kiếm?”
Ta cố nén cơn đau dữ dội nơi vai phải, chống người ngồi dậy.
“Nguyên Chiêu. Đệ cho rằng người uy h.i.ế.p ngôi vị của đệ nhất là Tạ Ngọc Trần sao?”
Ta lắc đầu.
“Không phải.”
“Vinh Vương đang chiêu binh mãi mã ở Tây Kinh, lại ngấm ngầm lôi kéo triều thần. Sự tồn tại của Tạ Ngọc Trần chính là để kiềm chế Vinh Vương.”
“Nếu chàng c.h.ế.t, Vinh Vương tất sẽ khởi binh tạo phản. Đến lúc ấy, sẽ chẳng còn ai đủ sức đối đầu với hắn.”
“Cho nên...”
Ta ngẩng đầu nhìn Nguyên Chiêu, giọng nói vô cùng kiên định:
“Chừng nào Vinh Vương còn chưa bị diệt trừ, Tạ Ngọc Trần tuyệt đối không thể c.h.ế.t.”
Nguyên Chiêu khẽ gật đầu.
Nhưng lời tiếp theo hắn nói lại là:
“Vậy tức là... tỷ vẫn chưa động lòng với hắn.”
Hắn đưa tay đặt lên cổ ta, năm ngón tay từ từ siết lại.
“Nếu có một ngày tỷ thật sự yêu hắn...Hoàng tỷ, trẫm sẽ g.i.ế.t tỷ.”
...