Sau khi Nguyên Chiêu rời đi.
Ta nằm trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.
Điện Bàn Long yên tĩnh đến lạ.
Bởi vậy, tiếng động khẽ khàng bên cửa sổ càng trở nên rõ ràng.
Có người lật cửa sổ bước vào, đáp xuống đất không một tiếng động.
“Đường đường là Nhiếp Chính Vương, có cửa không đi, lại đi leo cửa sổ.”
Mở mắt lần nữa.
Ta nhìn thấy Tạ Ngọc Trần khoác ánh trăng mà đến.
Chàng không nói gì.
Chỉ bước nhanh đến bên giường, vén góc chăn của ta lên.
Ngay sau đó.
Vết thương do đoản đao để lại trên vai phải ta hiện rõ trước mắt chàng.
“Tạ Ngọc Trần.”
Ta khẽ cười:
“Đêm khuya chàng đến đây...Chẳng lẽ chỉ để xem vết thương trên người ta thôi sao?”
17
“Nguyên Minh Nguyệt.”
Chàng khẽ cất tiếng.
“Vì sao nàng lại đỡ thay ta nhát kiếm ấy?”
Suy nghĩ một lúc, ta mới đáp:
“Coi như bù đắp cho chuyện hôm đó ta hạ d.ư.ợ.c chàng, khiến chàng phải làm những việc không theo ý mình.”
Tạ Ngọc Trần lặng lẽ nhìn ta.
“Trên đời này, bất kể chuyện gì… Nếu ta không muốn, sẽ không ai có thể ép buộc được ta.”
Trong đầu ta chợt lóe lên điều gì đó.
Nhưng còn chưa kịp nắm bắt thì nó đã biến mất.
“Ý chàng là gì?”
Ta cất tiếng hỏi.
Trước mắt.
Tạ Ngọc Trần đưa tay lên, chậm rãi hướng về vết thương trên vai phải của ta.
Thế nhưng.
Ngay lúc sắp chạm vào, chàng lại như bị bỏng, lập tức rụt tay về.
Trước khi Tạ Ngọc Trần rời đi.
Cuối cùng ta cũng hỏi ra điều đã chôn giấu trong lòng suốt bao năm.
“Tạ Ngọc Trần.”
“Giữa chàng và ta có mối huyết hải thâm thù. Chàng... có từng hối hận vì năm ấy đã cứu ta trên đường phố Nam Cảnh không?”
Cánh cửa điện bị Tạ Ngọc Trần đẩy mở.
Một cơn gió lạnh buốt lập tức gào thét ùa vào điện Bàn Long.
“Ta hối hận.”
Chàng đáp:
“Nếu sớm biết ngày ấy cứu nàng sẽ khiến vận mệnh của ta và nàng quấn c.h.ặ.t vào nhau…”
“Nguyên Minh Nguyệt.”
“Ta sẽ không cứu nàng.”
...
Có lẽ vì bị thương.
Đêm ấy, ta mãi không thể ngủ yên.
Cả người như chìm nổi giữa dòng nước.
Lúc mê lúc tỉnh.
Ta mơ thấy vài chuyện cũ có liên quan đến Tạ Ngọc Trần.
18
Ta sinh ra ở Bắc Cảnh.
Từ khi biết nhớ, ta đã theo mẫu thân sống trong Trường Sinh Quán ở Bắc Cảnh.
Đó là nơi mua vui hưởng lạc.
Còn mẫu thân ta...
Chính là hoa khôi của Trường Sinh Quán.
Nghe bọn nô bộc trong quán kể.
Mẫu thân vốn là đích nữ của một gia tộc quyền quý ở Bắc Cảnh.
Năm ấy, đúng lúc hoàng đế lâm bệnh nặng, hai vị hoàng t.ử tranh đoạt ngôi thái t.ử.
Ngoại tổ vô tình bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ấy.
Sau khi chịu tội vào ngục, người bị đày đi ngàn dặm.
Nữ quyến trong nhà cũng bị liên lụy, tất cả đều bị sung làm kỹ nữ.
Mẫu thân chẳng những dung mạo khuynh thành.
Mà còn tài hoa hơn người.
Đã từng có kẻ không tiếc ném ra ngàn vàng, chỉ để được ở bên người một đêm.
Thế nên.
Cho đến tận trước lúc qua đời.
Mụ tú bà của Trường Sinh Quán vẫn ép người tiếp khách.
Mụ ta lấy ta ra uy h.i.ế.p.
Mẫu thân không còn cách nào khác, chỉ đành thuận theo.
Năm ấy.
Bắc Cảnh gặp trận mùa đông lạnh giá nhất trong cả trăm năm.
Ngoài cửa sổ, tuyết lớn phủ kín đất trời.
Mẫu thân yếu ớt nằm trên giường.
“Minh Nguyệt...Con cầm lấy thứ này.”
Người dốc hết chút sức lực cuối cùng, nhét một khối bạch ngọc vào tay ta.
Sau đó.
Đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy.
Nhưng cuối cùng vẫn không thể nói thành lời.
Song ta biết...
Người muốn nói điều gì.
Câu chuyện giữa người và nam nhân kia.
Ta đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Chẳng qua chỉ là một giai nhân và một tài t.ử vừa gặp đã yêu, rồi lén nếm trái cấm.
Người nam nhân ấy hứa rằng.
Nhất định sẽ quay về cưới người làm thê t.ử.
Mẫu thân được gia đình che chở từ nhỏ.
Chưa từng biết lòng người hiểm ác.
Vậy nên người thật sự tin.
Người cứ đợi mãi.
Đợi đến khi cửa nát nhà tan.
Đợi đến khi bản thân lưu lạc thành kỹ nữ.
Mẫu thân xinh đẹp của ta...
Cuối cùng chỉ được quấn trong một tấm chiếu rách lấm bùn.
Tên nô bộc khiêng tấm chiếu lên vai.
Theo lệnh của mụ tú bà, đem t.h.i t.h.ể người vứt vào bãi tha ma ngoài thành.
Trong Trường Sinh Quán.
Đôi mắt đục ngầu của mụ tú bà săm soi ta từ trên xuống dưới.
Mụ đưa tay bóp cằm ta, xoay qua xoay lại ngắm nghía.
“Quả là một gương mặt đẹp.”
“Đúng là giống hệt ả mẫu thân c.h.ế.t sớm của ngươi.”
“Nếu không phải bên Nam Cảnh có một vị lão gia bỏ giá cao để mua Dương Châu sấu mã...thì ta cũng chẳng nỡ bán ngươi đi.”
19
“Nha đầu, ngươi cũng đừng oán ta.”
Mụ tú bà lật xấp ngân phiếu trong tay.
“Năm xưa, mẫu thân ngươi tin lời đường mật của nam nhân, m.a.n.g t.h.a.i ngươi rồi sinh ngươi ngay trong Trường Sinh Quán này.”
“Nay ngươi có thể sống lớn đến chừng này, đều là nhờ phúc của ta cả.”
Mụ tú bà liếc nhìn tên nô bộc.
Chỉ bằng một ánh mắt, hắn lập tức đứng chắn trước cửa, đề phòng ta bỏ trốn.
“Nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời vị lão gia ấy, biết đâu sau này còn được làm một tiểu thiếp.”
“Ta làm vậy cũng là vì tốt cho ngươi. Mẫu thân ngươi dưới suối vàng biết được, chắc chắn sẽ cảm tạ ta.”
Đêm hôm đó.
Một tỷ tỷ trong Trường Sinh Quán lén đến nói với ta:
“Vị lão gia ấy có thú hành hạ nữ nhân. Trước đây cũng từng mua vài Dương Châu sấu mã từ Trường Sinh Quán. Cuối cùng... người thì c.h.ế.t, kẻ thì tàn phế.”
Nàng nhìn thân hình gầy yếu của ta.
“Thân thể nhỏ bé như ngươi…Chậc, khó mà nói được.”
Năm ấy.
Ta vừa tròn 12 tuổi.
Khi bị mụ tú bà nhét lên cỗ xe ngựa đi về Nam Cảnh.
Thứ duy nhất ta có thể mang theo...
Là vài bộ y phục đã chật đến mức không còn vừa người.
Khối bạch ngọc mẫu thân để lại.
Và...
Thân thể này, vốn chưa từng thuộc về chính ta.
Khi xuống xe.
Ta đã đặt chân đến Nam Cảnh.
Người bỏ tiền mua ta họ Khâu.
Là một phú thương nơi đây.