Nghe nói ông ta đã ngoài 60, cháu nội cũng đã bế được hai đứa.
Vậy mà vẫn đặc biệt mê đắm Dương Châu sấu mã.
Đêm đầu tiên bước chân vào Khâu phủ.
Một mình ta ngồi trong phòng.
Khâu lão gia đẩy cửa bước vào, cả người nồng nặc mùi rượu.
“Ngẩng đầu lên.”
Ông ta cất tiếng.
Ngay sau đó.
Ông bỗng trợn to hai mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi nhìn chằm chằm vào gương mặt ta.
“Ngươi...Ngươi tên gì?”
Ta học theo dáng vẻ mụ tú bà từng dạy.
Khẽ cúi đầu, nhỏ nhẹ đáp:
“Minh Nguyệt.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Bẩm lão gia, 12.”
Không hiểu vì sao.
Nghe xong câu ấy, Khâu lão gia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Ông mặc lại ngoại bào, ngồi xuống cách ta một khoảng.
“Thôi vậy. Ngày mai ngươi đi đi.”
“Coi như một ngàn lượng bạc ấy ta làm rơi mất.”
Đến lúc ấy ta mới biết.
Khâu lão gia từng có một nhi nữ út bị thất lạc.
Dung mạo...
Giống ta đến lạ.
Sáng hôm sau.
Ta đứng trước cổng Khâu phủ, chẳng biết nên đi đâu về đâu.
Bỗng nhiên.
Ta nhớ đến câu nói mẫu thân từng dặn.
“Dù thế nào...Cũng phải sống tiếp.”
“Chỉ cần còn sống, sẽ luôn có cơ hội xoay chuyển.”
Vì thế.
Để được sống.
Ta quỳ bên đường, nơi người qua kẻ lại tấp nập.
Mỗi khi có người đi ngang.
Ta đều hỏi một câu:
“Lão gia có cần nô tỳ không?”
“Nô tỳ có thể làm trâu làm ngựa, chỉ mong người chịu thu nhận.”
Không biết đã qua bao lâu.
Nam Cảnh vốn hiếm khi có tuyết.
Vậy mà hôm ấy cũng bắt đầu rơi tuyết.
Ta cúi đầu nhìn đôi đầu gối đã bị tuyết làm ướt lạnh.
Đúng lúc ấy.
Từ phía xa vang lên tiếng vó ngựa.
Ngày một gần.
Trong tầm mắt.
Một con tuấn mã trắng dừng ngay trước mặt ta.
“Lão gia...Người có cần nô tỳ không?”
Theo bản năng, ta lại hỏi câu ấy.
“Nô tỳ có thể làm trâu làm ngựa. Chỉ cần người chịu giữ nô tỳ lại.”
Ta run rẩy ngẩng đầu.
Nhìn người có thể sẽ trở thành “vị cứu tinh” của đời mình.
Trên lưng ngựa.
Thiếu niên mặc huyền y, tay cầm trường thương buộc tua đỏ, mái tóc dài buộc cao.
Vài bông tuyết khẽ rơi xuống hàng mày sắc như lưỡi đao của chàng.
Chàng nói:
“Đi theo ta.”
20
Cho đến rất nhiều năm sau.
Ta vẫn nhớ như in đêm đầu tiên được Tạ Ngọc Trần đưa về quân doanh.
Vì quỳ giữa trời tuyết quá lâu.
Đêm ấy ta sốt cao không hạ.
Trong lúc thần trí mơ hồ.
Có một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng đặt lên trán ta.
Là Tạ Ngọc Trần.
Chàng đang xem thử ta còn sốt hay không.
“Dậy uống t.h.u.ố.c.”
Chàng khẽ nói.
Ta mở mắt.
Cố hết sức ngồi dậy.
Nhưng cánh tay bỗng mềm nhũn, cả người lại ngã về phía sau.
Tạ Ngọc Trần vốn đã đi đến cửa doanh trướng.
Thấy vậy, chàng lập tức quay trở lại.
Đỡ lấy ta vào lòng.
Rồi bưng bát t.h.u.ố.c đến trước mặt, tự tay đút từng thìa cho ta.
“Xin lỗi. Chỗ ta không có y quan.”
Thuốc đắng vô cùng.
Để quên đi vị đắng nơi đầu lưỡi.
Ta hỏi:
“Không có y quan...Vậy khi chàng bị thương trong quân doanh thì làm sao?”
Tạ Ngọc Trần bình thản đáp:
“Y quan được phái đến để g.i.ế.t ta...Còn nhiều hơn y quan đến để cứu ta.”
Khi bát t.h.u.ố.c vừa cạn.
Một thiếu niên trạc tuổi Tạ Ngọc Trần bước vào doanh trướng.
Chàng bước nhanh tới, ghé mũi ngửi bát t.h.u.ố.c.
“Hay lắm.”
“Tạ Ngọc Trần, ngươi lại lén trộm d.ư.ợ.c liệu nhà ta nấu t.h.u.ố.c cho tiểu Minh Nguyệt của ngươi phải không?”
Ta ngẩng đầu.
Qua mép bát t.h.u.ố.c nhìn người ấy.
Nhất thời chẳng biết có nên uống tiếp hay không.
Dường như Tạ Ngọc Trần nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta.
Chàng bình thản nói:
“Cứ uống t.h.u.ố.c đi.”
Tạ Ngọc Trần thổi tắt ngọn nến trên chân đèn.
“Đêm nay ta còn quân vụ phải xử lý. Nàng ở đây nghỉ ngơi cho tốt.”
Ta đưa tay nắm lấy ống tay áo chàng.
“Ta...Ta hơi sợ.”
Khoảnh khắc ấy.
Biểu cảm của Tạ Ngọc Trần dường như đang nói:
“Nữ nhân đúng là phiền phức. Quân doanh dương khí ngút trời thế này thì có gì mà phải sợ?”
Thế nhưng...
Chàng vẫn ở lại.
Đêm ấy.
Tạ Ngọc Trần ngồi trước bàn xử lý quân vụ.
Chàng ngồi ngay ngắn, cầm b.út lông chấm mực.
Xưa nay ta vốn ghét đọc sách, ghét học chữ.
Thế mà lúc này.
Tiếng đầu b.út lông chạm lên mặt giấy, từng nét từng nét...
Lại khiến người ta an lòng lạ thường.
Khi cơn buồn ngủ kéo đến.
Ta nhắm mắt, lẩm bẩm:
“Tiểu tướng quân...Chàng thật sự là người tốt.”
“Nếu cả đời này có thể luôn luôn ở bên chàng...Thì sẽ chẳng còn ai dám bắt nạt ta nữa... phải không?”
Tiếng b.út trên giấy...
Đột nhiên ngừng lại.
...
Suốt năm ngày sau đó.
Ngày nào Tạ Ngọc Trần cũng mang đến cho ta một bát t.h.u.ố.c.
Ta nhăn mặt uống cạn ngụm cuối cùng.
Vị ca ca họ Thẩm kia vừa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c đã chạy tới.
Chàng chống nạnh bước lại, nhìn bã t.h.u.ố.c còn sót trong bát.
“Tạ Ngọc Trần.”
“Lại lén lấy t.h.u.ố.c của nhà ta về nấu cho tiểu Minh Nguyệt nhà ngươi uống, đúng không?
“Ngươi có biết m.ô.n.g ta sắp bị phụ thân đ.á.n.h nở hoa rồi không?”
21
“Biết chữ không?”
Trong doanh trướng, Tạ Ngọc Trần cầm b.út lông nhìn ta.
“Biết.”
Ta ngập ngừng một lát rồi bổ sung:
“Nhưng không biết nhiều.”
Khi mẫu thân còn sống, ngoài việc dạy ta viết tên mình, người chưa từng chịu dạy thêm điều gì, cũng không cho phép ta đọc những quyển sách mà người cất giấu.
Lúc ấy, người từng nói:
“Biết càng nhiều, phiền não càng nhiều.”
Lúc này, Tạ Ngọc Trần lại hỏi:
“Vậy trước kia nàng từng học những gì?”
Sau một hồi suy nghĩ, ta nghiêm túc đáp:
“Học cách quyến rũ nam nhân.”
Tạ Ngọc Trần đang uống nước, nghe vậy liền phun cả ngụm ra ngoài.
Chàng khẽ phất tay, ra hiệu cho ta lại gần.
Rồi đứng dậy, nhường chỗ trước bàn cho ta.
Đợi ta ngồi xuống.
Tạ Ngọc Trần đứng phía sau, bàn tay to lớn nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay ta.
Chàng cầm tay ta cầm b.út, từng nét từng nét viết xuống giấy bốn chữ:
“Nữ t.ử vi thiên.”
Rồi chàng nói:
“Minh Nguyệt, nghe cho kỹ.”
“Từ nay về sau, nàng không cần học những thứ linh tinh ấy nữa.”
“Chỉ cần sống đúng là chính mình.”