Trời chiều ngả màu máu, nhuộm đỏ cả một góc phố nhỏ.
Trong bóng tối nhập nhoạng, mẫu thân vẫn đứng sững người ôm chặt chiếc chum không một bóng tiền.
Bà không khóc, cũng chẳng nháo nhào.
Bà chỉ từ từ buông tay, để chiếc chum sứ rơi xuống đất, vỡ tan thành trăm mảnh.
Ta đứng bên cạnh, đưa tay muốn lau đi vết máu rỉ ra ở khóe môi mẫu thân, nhưng ngón tay xuyên qua không khí.
Phụ thân tức giận phủi tay áo, hậm hực bước về nhà cùng Trần quả phụ đang che mặt hờn dỗi.
Mọi người xung quanh dần tản đi, tiếng bàn tán nhỏ dần rồi chìm vào đêm đen.
Mẫu thân lững thững bước về căn nhà nhỏ, nơi tổ mẫu đang càu nhàu vì đói thuốc.
Bà không thắp đèn.
Trong căn bếp tối om, tiếng mài dao "xoèn xoẹt" vang lên đều đặn, sắc lạnh và kiên định.
Bà nói đúng.
Đáng làm quả phụ trên đời này, từ lâu đã không phải là nàng ta.
Mà chính là bà.