Đại hạn kéo dài ba năm, tỷ tỷ vì muốn mang danh “nữ Bồ Tát”, khóc lóc đòi mở kho phát lương. Cả tộc lấy đó làm vinh, ai nấy đều khen tỷ ấy lương thiện. Còn ta lén giấu đi một phần lương thực.
Đợi đến khi kho lương trống rỗng, nạn dân tản đi, trong nhà cũng đứt bữa, ta mới đem số lương thực ấy ra.
Tộc nhân mắng ta máu lạnh, ích kỷ, không có lòng thương người.
Thế nhưng những ngày phân phát lương thực ấy, duy chỉ có phần của ta là bị bỏ quên.
Ngày ta chết đói trong nhà củi, lương cứu tế của triều đình vừa hay được đưa tới.
Tỷ tỷ nhận công lĩnh thưởng, cả tộc nở mày nở mặt.
Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày tỷ tỷ lần đầu khóc lóc nói muốn phát lương.
Lần này, ta chỉ mỉm cười:
“Tỷ tỷ đại nghĩa, đương nhiên ta ủng hộ.”
Từ nay về sau, các người cứ hành thiện, cứ hưởng vinh quang của mình.
Chẳng liên quan gì đến ta.