08

Lý ma ma bưng bát t.h.u.ố.c bước vào phòng.

Ta trở mình, lấy gáy hướng về phía bà ta.

“Cô nương thế nào cũng nên uống t.h.u.ố.c đi. Đây là t.h.u.ố.c đại nhân đặc biệt dặn dò phải sắc cho cô nương.”

Trong giọng nói của bà ta tràn đầy vẻ đắc ý.

“Chẳng bao lâu nữa, đại nhân sẽ nghênh cưới đích nữ của Thôi Thị lang. Hai nhà đã trao đổi canh thiếp, ngay cả danh mục sính lễ cũng đã soạn xong, chỉ còn chờ chọn một ngày hoàng đạo để thành thân.”

Ta không đáp lời, chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t góc chăn.

Bà ta vẫn thao thao bất tuyệt.

“Thôi cô nương là người thế nào chứ? Đích nữ của Thị lang, thân phận tôn quý, cầm kỳ thư họa không gì không tinh thông, dung mạo lại như hoa như ngọc, đứng cạnh đại nhân quả là xứng đôi vừa lứa.”

“Có điều đại nhân cũng là người trọng tình cũ, sẽ ban cho cô nương một danh phận thiếp thất.”

“Nhưng sau này, khi Thôi cô nương vào cửa, nàng ấy sẽ là đương gia chủ mẫu danh chính ngôn thuận. Cô nương không thể tiếp tục vô quy vô củ như bây giờ nữa, phải biết cung thuận, giữ đúng bổn phận.”

Bà ta vẫn không ngừng lải nhải.

Ta đưa tay vuốt ve chiếc bọc nhỏ giấu trong chăn.

Bên trong đều là những thứ ta lặng lẽ dành dụm suốt mấy ngày qua.

Một cây trâm vàng, hai chiếc vòng ngọc, một đôi khuyên tai phỉ thúy có phẩm chất khá tốt, cùng mấy thỏi vàng.

Thấy ta từ đầu đến cuối chẳng buồn đáp lại, Lý ma ma tự thấy mất hứng, hừ mạnh một tiếng rồi bưng bát t.h.u.ố.c bỏ đi.

Đêm xuống.

Ta nắn nót viết xiêu xiêu vẹo vẹo mấy chữ lớn, rồi dùng một hòn đá đè lên đặt trên bàn trang điểm.

“Chúc Lương Thư Hoài và Thôi Hành trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý t.ử.”

Sau đó, ta lấy bộ y phục vải thô ngắn gọn của mình ra mặc.

Buộc bọc hành lý sau lưng, men theo những khe gạch trên tường, chỉ vài cái đã trèo lên được đầu tường.

Ngồi trên đầu tường, ta ngoái đầu nhìn lại lần cuối.

Ân cứu mạng đã báo, bạc và tình đều đã thanh toán sòng phẳng.

Ai thích làm thiếp thì cứ việc làm!

09

Đã gần sáu năm rồi ta chưa trở lại trấn Thanh Hà.

Hai bên phố đã thay đổi không biết bao nhiêu biển hiệu, chỉ có cây hòe ở đầu ngõ vẫn sừng sững như xưa.

Lớp sơn trên cánh cửa của quầy thịt lợn cũng đã bong tróc quá nửa.

Bốn chữ “Mạnh Ký Tiên Nhục” giờ chỉ còn sót lại một nửa chữ “Nhục” mờ nhòe.

Năm ta tám tuổi, đúng lúc gặp đại hạn, hoa màu ngoài đồng đều khô héo c.h.ế.t sạch.

Cha mẹ dẫn theo ta và đệ đệ còn đang quấn tã, một đường xuôi về phương Nam chạy nạn.

Đến trấn Thanh Hà, đệ đệ đói đến mức ngay cả khóc cũng chẳng còn sức.

Mẫu thân gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo bà của ta ra, nhét vào tay một bà t.ử mặt đầy dữ tợn.

“Phán Nhi ngoan, nương đi mua thức ăn cho đệ đệ, sẽ quay lại ngay.”

Nhưng bà không bao giờ trở lại nữa.

Kẻ buôn người định bán ta vào kỹ viện, ta sống c.h.ế.t không chịu.

Một cái tát giáng xuống, cả người ta văng ra ngoài, ngã nhào xuống đất, miệng đầy m.á.u.

“Con tiện tỳ không biết điều!”

Liên tiếp mấy cú đá nện mạnh lên lưng ta.

Người đứng xem không ít, nhưng chẳng một ai bước tới.

Ta nằm rạp trên đất, trong tầm mắt chỉ còn thấy những đôi giày và vạt váy qua lại không ngừng.

Một đôi hài thêu cỏ lan dừng lại trước mặt ta.

“Đứa bé này... bao nhiêu bạc?”

Ta gắng sức ngẩng đầu lên.

Người ấy mặc y sam màu cánh sen nhạt, mái tóc đen như mực được b.úi gọn bằng một cây trâm ngọc.

Đẹp đến nỗi ta cứ ngỡ mình đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t, gặp được vị thần nữ trên bức họa trong miếu.

Kẻ buôn người báo một cái giá, người ấy liền sai nha hoàn phía sau mang bạc trả.

Sau đó ngồi xuống, lấy khăn tay lau sạch m.á.u trên mặt ta.

“Đau lắm không?”

Ta bị đ.á.n.h đến ngơ ngẩn, há miệng hồi lâu mà chẳng thốt nên lời.

Người ấy bế ta lên.

Cả người ta cứng đờ trong vòng tay ấy, đầu mũi thoang thoảng ngửi thấy một mùi hương dịu nhẹ.

Lớn từng ấy năm, đây là lần đầu tiên ta được ngửi thấy một hương thơm dễ chịu đến vậy.

10

Người đưa ta về chỗ ở của mình.

Ta ôm bát cơm, cúi đầu ăn ngấu nghiến, nước mắt tí tách rơi xuống bát.

Người ngồi bên cạnh, cũng không hề giục giã, chỉ thỉnh thoảng cầm khăn tay lau khóe miệng cho ta.

“Con tên là gì?”

Ta nuốt vội một ngụm cơm lớn, đáp lí nhí:

“Không... không nhớ nữa.”

Phán Nhi.

Đó là cái tên cha mẹ đặt cho ta, với ý nghĩa mong ngóng đệ đệ chào đời.

Ta không thích cái tên ấy.

“Con còn cha mẹ hay người thân nào nữa không?”

Ta lắc đầu, cúi gằm mặt vào bát cơm.

“Đều c.h.ế.t cả rồi.”

Người im lặng một lúc, rồi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bù của ta.

“Vậy để ta đặt cho con một cái tên mới, được không?”

Ta ngẩng đầu nhìn người.

Ánh mắt người hướng về dãy núi trập trùng phía xa ngoài khung cửa sổ.

“Vậy gọi là Thanh Sơn nhé. Núi non trùng điệp, sinh sôi bất tận.”

Người quay đầu nhìn ta, khi mỉm cười, nơi khóe môi hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.

“Mạnh Thanh Sơn.”

“Về sau, bất kể con đi đến đâu, con cũng sẽ là một ngọn núi, gió chẳng thể quật ngã, mưa chẳng thể làm sụp đổ.”

Mạnh Thanh Sơn.

Ta lặng lẽ đọc thầm cái tên ấy hết lần này đến lần khác trong lòng.

Hay.

Hay thật.

Hay hơn cái tên Phán Nhi gấp trăm lần.

Người tên là Mạnh Tiên Chi, gả vào nhà họ Lương, mọi người đều gọi người là Mạnh nương t.ử.

Người đến trấn Thanh Hà để xử lý công việc, ước chừng sẽ ở lại ba tháng.

Người dạy ta nhận mặt chữ.

Ta cầm b.út, nét ngang chẳng ra ngang, nét sổ chẳng ra sổ, mực dây đầy cả hai bàn tay.

Mạnh nương t.ử cũng chẳng hề nổi giận, chỉ nắm lấy tay ta, kiên nhẫn dạy từng nét từng nét một.

Người còn dạy ta thêu thùa.

Ta vụng về cầm kim, liên tiếp đ.â.m trúng đầu ngón tay mấy lần.

Nhìn bông hoa méo mó xiêu vẹo ta thêu ra, người cố nhịn hồi lâu mới không bật cười thành tiếng.

“Nữ nhi gia dù sao cũng nên có một nghề để mưu sinh. Đến bất cứ lúc nào cũng có thể dựa vào chính mình mà sống, không cần phải nương tựa vào người khác.”

Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ, dừng lại ở quầy bán thịt lợn bên kia đường.

Lưu đồ tể đang vung thanh đao lớn, chỉ nghe “rắc” một tiếng, cả tảng sườn đã bị c.h.ặ.t rời. Miếng thịt bóng mỡ dưới ánh mặt trời ánh lên màu tươi ngon.

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt.

“Con muốn học mổ lợn.”

“Học được nghề mổ lợn rồi thì sẽ có thịt ăn mãi không hết.”

Người nhìn bộ dạng nghiêm túc của ta, đầu tiên khẽ chớp mắt.

Sau đó bật cười, đưa tay xoa đầu ta.

“Được, vậy thì học mổ lợn.”

Ngay ngày hôm sau, người thật sự xách bạc đến tìm Lưu đồ tể, gửi ta lại đó làm học đồ.

Ta cứ ngỡ người sẽ chê nghề này.

Mổ lợn thô lỗ biết bao, cả người lúc nào cũng ám mùi lợn, chẳng hề xứng với hương thơm thanh nhã trên người người.

Đến khi xử lý xong mọi công việc trong trấn, Mạnh nương t.ử cũng đến lúc phải trở về phủ thành.