Nhìn bờ môi nhợt nhạt và sắc mặt trắng bệch của Kỳ Như Ý, Tô Cửu Nguyệt thầm buông một tiếng thở dài ngao ngán.
Nàng không hiểu Hoàng hậu nương nương đang toan tính điều gì, nhưng với bản tính bồ tát của người, chắc chắn sẽ không bỏ mặc bọn họ.
Trái ngược với sự lo lắng của hai cô gái, Ngu phu nhân lại cười tươi rói như hoa nở mùa xuân, nếp nhăn nơi đuôi mắt càng hằn sâu thêm: "Nếu Mục phu nhân đã nói vậy, lát nữa khi về tôi sẽ dẫn con bé Như Ý này về luôn." Vừa nói, mụ vừa nháy mắt ra hiệu cho Kỳ Như Ý bảo nàng ngoan ngoãn nghe lời.
Sắc mặt Kỳ Như Ý càng trở nên xám xịt. Nàng quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của bà ta, thả hồn lãng đãng theo dòng nước trôi lững lờ.
Nhìn bộ dạng thất thần của Kỳ Như Ý, Tô Cửu Nguyệt thót tim, sợ nàng nghĩ quẩn mà nhảy xuống sông tự vẫn.
Cả đám bọn họ chẳng ai biết bơi, nhỡ không cứu kịp thì nàng toi mạng. Còn nếu được người khác cứu, e rằng... nàng lại phải gả cho kẻ ân nhân đó mất...
Ngay lúc này, Hoàng hậu nương nương khẽ nhướng mày, lên tiếng: "Ngu phu nhân, e là không được đâu. Như Ý nha đầu mới ở cạnh ta chưa được mấy ngày, không thể đi cùng bà được."
Ngu phu nhân sững sờ: "Phu nhân! Như Ý là cháu gái ruột của tôi! Ngài ngang nhiên bắt giữ con bé như vậy là có ý gì?! Ngài mà còn cố chấp... coi chừng bổn phu nhân báo quan đấy!"
Hoàng hậu nương nương cười khẩy: "Bà muốn báo quan thì cứ việc. Như Ý là tri âm tri kỷ của ta, bà thử hỏi xem con bé có muốn ở lại đây không?"
Ngu phu nhân quay sang lườm Kỳ Như Ý. Bị mọi ánh nhìn dồn vào, Kỳ Như Ý luống cuống gật đầu: "Mục phu nhân đối xử với con rất tốt, cô mẫu đừng lo."
Ngu phu nhân tức điên lên được: "Cái con ranh này! Mày không phân biệt được đâu là m.á.u mủ tình thâm à! Mày mà không theo tao về, chờ đại bá mẫu mày tìm đến, mày chắc chắn sẽ phải làm vợ lẽ cho cái lão già sáu mươi tuổi họ Lư kia đấy!"
Kỳ Như Ý đứng lên, cung kính hành lễ với Ngu phu nhân. Cái lạy này là xuất phát từ tận đáy lòng.
Nàng biết Ngu phu nhân thực sự muốn cứu nàng khỏi Lư gia, nhưng bà đâu biết rằng, đối với nàng, gả cho Ngu Điển cũng chẳng khác nào bước vào một địa ngục khác!
"Đa tạ ý tốt của cô mẫu, con quyết không gả cho Lư lão gia! Dù là đại bá mẫu cũng không có quyền định đoạt hôn sự của con! Trừ phi con tự nguyện, bằng không, chẳng ai có thể ép con!"
Từng lời Kỳ Như Ý nói ra đều mang theo quyết tâm t.ử tiết. Kẻ nào dám bức bách, nàng thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục! Nàng không những c.h.ế.t, mà còn phải kéo theo vài kẻ bồi táng cho cam lòng!
Sự kiên cường của Kỳ Như Ý khiến Hoàng hậu nương nương thầm tán thưởng. Bà chậm rãi nói: "Ngu phu nhân nghe rõ rồi chứ? Con bé không muốn đi cùng bà."
Ngu phu nhân nheo mắt nhìn Mục phu nhân, một suy đoán chợt lóe lên trong đầu.
Vị Mục phu nhân này chắc hẳn cũng có con trai đúng không? Bằng không cớ gì lại nhất quyết giữ Kỳ Như Ý lại? Đã thế con ranh đó còn sống c.h.ế.t bám riết lấy bà ta. Nếu Như Ý muốn làm dâu nhà này, thì mọi chuyện đều hợp lý cả.
Tiếc thay, gia đình Mục phu nhân có vẻ mới đến Kim Lăng, chưa ai biết gốc gác ra sao. Về đến nhà, mụ phải sai người điều tra cặn kẽ mới được.
Thấy bề ngoài Mục phu nhân không có vẻ gì là sẽ buông tha, Ngu phu nhân đành lảng sang chuyện khác: "Mục phu nhân, gia đình ngài mới đến Kim Lăng kinh doanh mặt hàng gì vậy? Biết đâu chúng ta lại có duyên hợp tác làm ăn đấy!"
Hoàng hậu nương nương mỉm cười nhẹ nhàng, hất cằm về phía Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt, kể cho Ngu phu nhân nghe đi."
Tô Cửu Nguyệt đứng lên, khẽ nhún mình thi lễ: "Vâng, thẩm thẩm."
Nhìn cô nương vóc dáng thanh mảnh, dung mạo xinh đẹp, toát lên vẻ khác biệt so với những cô gái Giang Nam dịu dàng, Ngu phu nhân thầm ghen tị. Tiếc thay, cô bé này đã là hoa có chủ.
Tô Cửu Nguyệt từ tốn nói với Ngu phu nhân: "Gia đình chúng tôi buôn bán tơ lụa và trà tẩm, thỉnh thoảng có nhập thêm cả lông thú từ Tây Vực."
Nàng cố tình nhấn mạnh hai chữ "Tây Vực", bởi kinh doanh mặt hàng này đâu phải chuyện dễ dàng, phải có thế lực chống lưng mới mong qua lọt cửa ải.
Nghe đến đây, Ngu phu nhân giật mình, ánh mắt nhìn Mục phu nhân thêm phần nể trọng: "Thì ra là vậy. Nhà chúng tôi cũng kinh doanh trà tẩm, hy vọng sau này sẽ có dịp hợp tác. Hôm nào Mục phu nhân rảnh rỗi, mời ngài ghé phủ chúng tôi xơi nước."
Hoàng hậu nương nương vẫn giữ nụ cười xã giao: "Có cơ hội hẵng hay."
Trong giao tiếp, "có cơ hội hẵng hay" thường đồng nghĩa với lời từ chối khéo. Ngu phu nhân cau mày.
Bà ta... đến chút thể diện này cũng không thèm nể nang sao?
Hoàng hậu nương nương che miệng ngáp nhẹ: "Trời cũng không còn sớm, chúng ta về thôi. Kẻo về muộn, lão gia nhà ta lại cằn nhằn."
Hiện tại Cảnh Hiếu Đế đang rất mực khó ở, nhưng bảo Hoàng hậu sợ thì cũng chẳng phải, đó chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.
Nói xong, bà mặc kệ vẻ mặt khó coi của Ngu phu nhân, quay sang bảo Phùng ma ma: "Ma ma, cho thuyền cập bến đi."
Với vị thế hiện tại của bà, ngoài Hoàng thượng ra, bà chẳng cần phải hạ mình nhìn sắc mặt bất kỳ ai. Còn sắc mặt Hoàng thượng, bà thích thì nhìn, không thích thì thôi!
Phùng ma ma và Tô Cửu Nguyệt dìu Hoàng hậu lên bờ, Kỳ Như Ý lũi cũi theo sau.
Lên đến nơi, nàng ngoái lại nhìn Ngu phu nhân đang ngồi trên thuyền với vẻ mặt hằm hằm.
Nàng khẽ thở dài, cô mẫu tuy thương nàng, nhưng nàng quyết không lấy Ngu Điển!
Vừa lên bờ, cỗ xe ngựa đã đợi sẵn, chứng tỏ họ luôn theo sát hành trình của con thuyền. Đám hạ nhân gia đình này được huấn luyện bài bản, cư xử chừng mực hơn hẳn những nhà bình thường.
Lần này, Hoàng hậu nương nương không bảo Kỳ Như Ý ngồi cùng đám hạ nhân mà cho nàng lên cùng xe ngựa với mình.
"Nói ta nghe, cớ sao cô nương không muốn gả cho Ngu Điển? Có cô mẫu che chở làm mẹ chồng, chẳng phải là chuyện tốt hay sao?" Hoàng hậu nương nương lên tiếng hỏi.
Kỳ Như Ý thở dài sườn sượt, thành thật kể lại chuyện Ngu Điển nuôi ngoại thất cho Hoàng hậu nương nương nghe.
Tô Cửu Nguyệt vốn đã biết chuyện này, nhưng khi nghe lại, nàng vẫn không giấu được tiếng thở dài ngao ngán.
"T.ử bất giáo, phụ chi quá (Con hư tại cha). Suy cho cùng, cũng do thiếu sự dạy dỗ đàng hoàng. Hạng nhà như vậy, không lấy cũng được," Hoàng hậu nương nương phán.
Kỳ Như Ý ngập ngừng một lát rồi lo lắng hỏi: "Phu nhân, việc người ra tay cứu giúp con, liệu có ảnh hưởng đến mối làm ăn của Mục gia ở Kim Lăng không?"
Kỳ gia, Ngu gia và Lư gia đều là những thế lực có m.á.u mặt ở Kim Lăng. Vì cưu mang nàng mà Mục phu nhân đắc tội cả ba nhà, lòng nàng vô cùng cảm kích, nhưng cũng nơm nớp lo Mục lão gia sẽ...
Hoàng hậu nương nương liếc nhìn Kỳ Như Ý, khẽ gật đầu: "Sự lo lắng của cô nương cũng có lý. Hay là... ta không bảo vệ cô nương nữa nhé?"
Nghe vậy, nước mắt Kỳ Như Ý lại lưng tròng. Thấy thế, Hoàng hậu nương nương vội xua tay: "Thôi thôi, đùa chút thôi mà. Chuyện này không ảnh hưởng đến việc làm ăn của chúng ta đâu. Chúng không hợp tác thì chính chúng mới là kẻ chịu thiệt."