“Vị trí này tôi không nhận.”

“Tôi chọn nghỉ việc.”

Quản lý nhân sự nhìn tôi.

“Anh chắc chứ?”

“Nghỉ thì bồi thường theo hợp đồng, chỉ nửa tháng lương.”

“Chắc.”

Tôi ký thỏa thuận nghỉ việc.

Lúc bước khỏi cổng công ty, điện thoại nhận tin nhắn.

Là nhân sự công ty thiết bị y tế:

“Chào anh Tô, buổi phỏng vấn tuần sau vì lý do riêng bị hủy, thời gian mới sẽ thông báo sau, xin anh chờ.”

Tôi đứng nhìn tin ấy rất lâu.

Buổi chiều, tôi nhận cuộc gọi của Diệp Văn, giọng hơi gấp:

“Bố anh vừa gọi cho em, nói ông với mẹ anh định ngày mai chuyển qua ở một thời gian.”

“Ông nói khoản vay mua nhà của chúng ta không trả nổi, họ muốn tới trông nom căn nhà này.”

Tôi cầm điện thoại đứng ở ngã tư, đột nhiên cảm thấy cả thế giới siết kín quanh mình.

Tôi sắp xếp cho họ ở lại.

Ngày bố tôi chuyển tới, ông xách vali cũ, mở tủ nhét vào trong cùng.

Mẹ mang một túi dệt, bên trong là mấy chiếc chăn trái mùa và một chồng tạp chí cũ, nói mang tới cho mẹ vợ đọc giải khuây.

Hai người vào cửa khách sáo, hỏi công việc Diệp Văn thế nào, hỏi bố mẹ cô sức khỏe ra sao.

Mẹ vợ bưng hai chén trà ra, tay hơi run, mặt nước trong chén lay dữ dội.

Bữa cơm ấy kỳ lạ.

Sáu người ngồi quanh bàn tròn.

Bốn món một canh do mẹ vợ và Diệp Văn cùng nấu, bày đầy bàn.

Bố ăn vài miếng, khen tay nghề mẹ vợ, rồi hỏi chuyện khoản vay mua nhà đã giải quyết chưa.

Tôi nói vẫn đang nghĩ cách.

Ông gật đầu, không hỏi nữa.

Mẹ ngồi cạnh, vừa gắp thức ăn cho bố vợ vừa nói:

“Thông gia ăn nhiều chút, sức khỏe phải dưỡng.”

“Ở đây rồi, sau này chúng tôi rảnh sẽ qua phụ một tay.”

Bố vợ liên tục cảm ơn.

Đũa tay phải va vào chiếc thìa tay trái, phát ra tiếng nhỏ.

Đêm ấy, phòng khách kê một chiếc giường gấp.

Bố nói ông với mẹ ngủ phòng khách là được, phòng ngủ chính để bố mẹ vợ.

Mẹ cười:

“Chúng tôi ngủ giường tốt không quen, các ông bà ngủ thoải mái là được.”

Tôi đứng cửa phòng ngủ nhìn họ cúi người trải ga, trong lòng khó chịu.

“Bố mẹ, thật ra…”

Tôi vừa mở miệng, bố đã ngắt:

“Đừng lằng nhằng.”

“Bố mẹ không phải người ngoài, ngủ đâu chẳng giống nhau.”

Diệp Văn đứng sau lưng, không nói câu nào.

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y áo sơ mi của tôi.

Mấy đêm sau tôi rất khó ngủ.

Một là trong lòng đầy chuyện.

Hai là phòng khách luôn có động tĩnh.

Bố ngủ nhẹ, nửa đêm đi vệ sinh hai lần, tiếng bước chân trên sàn gỗ kêu cọt kẹt.

Có lần tôi dậy đêm, đi qua phòng khách nghe bố đang gọi điện, giọng rất thấp.

“Cho tôi thêm vài ngày được không?”

“Tôi đang nghĩ cách…”

“Tôi biết.”

“Tôi còn sốt ruột hơn anh.”

“Khoản này không thể chậm nữa.”

Tôi không dừng, giả vờ không nghe, đi vào nhà vệ sinh.

Trong gương, mắt tôi thâm quầng.

Chiều hôm sau tôi về sớm, giúp mẹ vợ dọn bếp, phát hiện vành tai bà đỏ một mảng như bị cọ.

Tôi hỏi, bà nói không sao, tự va phải.

Tôi cũng không truy.

Thật sự khiến tôi nghi ngờ là chiều ngày thứ ba.

Hôm ấy tôi về sớm, bố mẹ đúng lúc không ở nhà.

Mẹ vợ phơi đồ ngoài ban công, bố vợ ngủ gật trên sofa.

Tôi đi qua giường gấp của bố mẹ, phát hiện dưới gối lộ một góc giấy trắng.

Tôi tiện tay kéo ra.

Là một tờ giấy viết mấy câu nguệch ngoạc như bản nháp:

“Bên B của thỏa thuận: Tô Diễn, số căn cước…”

Dòng dưới:

“Bên B đồng ý chuyển quyền sở hữu bất động sản đứng tên mình, địa chỉ…, sang cho bên A…”

Tôi đứng đó, đầu ngón tay lạnh đi.

Mặt sau còn một dòng b.út chì bị gạch gần hết, vẫn nhìn ra được mấy chữ “nợ”, “thế chấp”.

Tôi nghe tiếng chìa khóa xoay.

Vội nhét giấy lại dưới gối, giả vờ tìm cốc.

Mẹ đẩy cửa vào, tay xách túi rau.

Bà nhìn tôi.

“Hôm nay về sớm à?”

“Ừ, hôm nay không có việc.”

Tôi bưng cốc đi vào bếp, tim đập dữ dội.

Buổi tối lúc bố mẹ tắm, tôi lục vali của họ.

Trong ngăn phụ có một túi hồ sơ giấy nâu, miệng chưa dán, bên trong là mấy bản sao có đóng dấu đỏ.

Tôi lấy ra.

Là hợp đồng vay có tài sản bảo đảm.

Người vay trên giấy là tôi.

Bố là người bảo lãnh.

Tài sản được ghi làm bảo đảm là căn nhà hiện tại của tôi và Diệp Văn.

Số tiền giải ngân ban đầu là 680.000 tệ.

Ngày giải ngân là tháng Ba hai năm trước.

Trang cuối có con dấu nghiệp vụ của ngân hàng và chữ ký nhân viên xử lý.

Tôi cầm hợp đồng, tay run đến gần như không giữ nổi.

Tháng Ba hai năm trước.

Lúc ấy bố vợ vừa phát hiện có khối u trong đầu, nhập bệnh viện tỉnh, riêng ca phẫu thuật cần 160.000 tệ.

Diệp Văn khóc suốt đêm.

Tôi không có tiền, sốt ruột ngồi xổm dưới công ty cả chiều.

Sau đó bố gọi hỏi tình hình nhà thế nào.

Tôi vô tình nói lỡ.

Bố im lặng rồi chỉ nói:

“Chuyện tiền con đừng lo, bố nghĩ cách.”

Ông quả thật nghĩ cách.

Sau này tôi mới biết, lúc đó bố mẹ vừa vét phần lớn tiền tích cóp để góp 600.000 tệ tiền trả trước cho căn nhà, trong tay gần như không còn tiền mặt.

Khoản vay 680.000 tệ ấy không phải toàn bộ đều được dùng cho riêng ca mổ 160.000 tệ của bố vợ.

Một phần dùng để thanh toán ca phẫu thuật và các khoản điều trị, phục hồi sau đó, phần còn lại bù lại những khoản bố mẹ đã phải xoay xở, vay mượn khi góp tiền mua nhà và duy trì dòng tiền của gia đình trong giai đoạn ấy.

Nhưng suốt hai năm, tôi hoàn toàn không biết có khoản vay này.

Tôi vẫn luôn tưởng tiền trả trước là hai nhà gom, khoản vay mua nhà có bố mẹ giúp đỡ, mọi thứ trong nhà đều rõ ràng.

Tôi chưa từng nghĩ sau giấy chứng nhận quyền sở hữu ấy còn đè một ngọn núi như vậy.

Tôi càng không biết vì sao tên mình lại xuất hiện trên hợp đồng trong khi tôi chưa từng có mặt ký kết.

6 - Vừa Đón Bố Mẹ Vợ Về Nhà, Bố Mẹ Tôi Liền Ngừng Trả Khoản Vay - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia