Đúng vậy, đều là người thân trong nhà, người c.h.ế.t không thể cứ thế mà vứt bỏ bên đường được. Chuyện thất đức như vậy ai mà làm cho được chứ?

Trưởng thôn cau mày, mặt nhăn như quả táo tàu khô. Dọc đường đi qua ít nhiều ông cũng nắm được tình hình. Lần này bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngót nghét mười mấy người, nam nữ, già trẻ đều có cả.

Đều là người cùng thôn, chẳng lẽ nỡ lòng nào vứt bỏ t.h.i t.h.ể họ ở lại chốn hoang vu này sao?

Chu Đại Thương thấy vậy bèn kiến nghị:

“Trưởng thôn, hay là thế này đi. Dù sao cũng là người cùng thôn, chúng ta huy động thêm vài người đào một cái hố lớn, để người nhà họ mặc quần áo t.ử tế cho người đã khuất rồi chôn cất chung và làm dấu. Sau này yên ổn, nếu có cơ hội thì con cháu họ sẽ quay lại bốc mộ, mang hài cốt về quê.”

Trưởng thôn gật đầu:

“Cũng chỉ còn cách đó thôi.”

Nghĩa t.ử là nghĩa tận, mọi người nghe nói đào hố chôn người thì không ai chần chừ, lập tức cầm cuốc xẻng đi theo.

Trong thôn không có thầy phong thủy, việc chọn đất đành nhờ vào lão giả cao tuổi nhất. Ông cụ chọn một khu đất bằng phẳng trên sườn núi, nơi không lo ngập nước cũng chẳng sợ đá lăn, quan trọng là dễ tìm vì cách đó vài trượng có một cây tùng cổ thụ to hai người ôm không xuể.

Người nhà của những người đã khuất cũng hài lòng với mảnh đất này. Việc hợp táng chung một chỗ họ cũng không oán thán gì. Nơi hoang sơn dã lĩnh này, được chôn cất cùng nhau cũng coi như có bạn có bè dưới suối vàng.

Hơn bốn mươi người chia làm hai nhóm thay phiên nhau đào hố, những người khác thì đi nhặt đá.

Người đông sức mạnh lớn.

Chưa đầy nửa canh giờ sau cái hố lớn đã đào xong.

Mọi người xúm vào giúp đỡ khiêng những t.h.i t.h.ể đã được mặc quần áo chỉnh tề đặt xuống hố, sắp xếp ngay ngắn.

Cái hố không quá lớn nhưng chứa đầy những thân xác bất động, im lìm.

Người thân quỳ bên miệng hố khóc lóc t.h.ả.m thiết như c.h.ế.t đi sống lại.

Chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều động lòng trắc ẩn. Hốc mắt Chu Quả cũng đỏ hoe. Nỗi khổ lớn nhất chốn nhân gian chính là sinh ly t.ử biệt. Còn những chuyện khác chỉ cần người nhà còn ở bên nhau, có khó khăn gì mà không vượt qua được chứ?

Từng xẻng đất được hất xuống hố, lấp dần lên chân, lên mặt, lên quần áo của những người xấu số... Chẳng mấy chốc toàn bộ thân xác họ đã bị đất vùi lấp hoàn toàn.

Tiếng khóc than của người thân càng thêm xé ruột xé gan. Từ nay về sau trên thế gian này họ sẽ không còn được nhìn thấy mặt, không còn được nghe thấy giọng nói của người thân nữa.

Đất đã lấp đầy, đá được xếp xung quanh làm dấu. Người c.h.ế.t đã mồ yên mả đẹp, người sống vẫn phải tiếp tục hành trình gian nan.

Nhưng lòng người lúc này đã không còn đồng thuận như trước.

Vị trí cuối đoàn rõ ràng nguy hiểm hơn nhiều so với những chỗ khác nên chẳng ai muốn đi sau cùng.

Những gia đình bị cướp sạch lương thực yêu cầu mọi người chia sẻ chút lương thực cho họ, nếu không họ biết lấy gì mà sống sót qua chặng đường dài phía trước?

Lại có một bộ phận những người đầu óc linh hoạt, tự thấy gia cảnh khá giả không muốn đi theo đoàn nữa. Họ chẳng muốn đến phương Bắc xa xôi làm gì. Muốn đi thì đi kinh thành, nơi thiên t.ử trị vì, vừa an ổn vừa giàu có, ở đó thiếu gì cách kiếm cơm?

Họ còn cho rằng đoàn người đông đúc thế này mục tiêu quá lớn, rất dễ bị cướp bóc tiếp. Hơn nữa mang theo bao nhiêu người tay trắng như vậy, sau này hết cái ăn chẳng phải lại ngửa tay xin họ sao?

Lương thực của họ cũng chẳng dư dả gì, không có lý do gì phải chia cho người khác. Họ không những không muốn đi theo trưởng thôn mà còn muốn rũ bỏ gánh nặng này.

Số người có suy nghĩ như vậy không ít, đếm sơ sơ cũng hơn hai mươi hộ. Họ đều muốn đến kinh thành nơi hoàng đế ở, nơi có nhiều người giàu sang. Chỉ cần người ta rớt chút cơm thừa canh cặn qua kẽ tay cũng đủ cho cả nhà họ no bụng, chẳng phải tốt hơn phương Bắc hoang vu sao?

Sau một hồi tranh luận lại có thêm mười mấy hộ bị thuyết phục. Nơi hoàng đế ở cơ mà, ai chẳng muốn đến xem cho biết?

Ngay cả Hoàng thị và mọi người trong Chu gia cũng bắt đầu do dự.

Hứa thị hào hứng nói:

“Hay là chúng ta cũng đi kinh thành đi? Ở đó dù có đi ăn xin cũng sướng hơn những chỗ khác, lại chẳng lo chiến tranh loạn lạc. Hoàng đế lão gia ở đó, ai dám đ.á.n.h tới chứ?”

Hoàng thị và mọi người gật gù tán thành. Đúng vậy, thời buổi này không có chiến tranh là tốt hơn tất cả rồi.

Chu Đắc Lực quay sang nhìn tiểu nhi t.ử:

“Tam Lang, con thấy thế nào?”

Chu Đại Thương theo bản năng nhìn về phía Chu Quả muốn biết ý kiến của chất nữ.

Chu Quả lắc đầu. Nàng không lạc quan như vậy. Người chạy nạn đông như kiến cỏ, ai cũng muốn đổ về kinh thành, triều đình làm sao cho phép đám dân đen rách rưới này tràn vào? Dưới chân thiên t.ử sao có thể dung chứa nhiều nạn dân đến thế? Có khi chưa đến nơi đã bị chặn lại từ nửa đường rồi.

Hơn nữa dù có may mắn vào được kinh thành thì sao? Cả đại gia đình này lấy gì mà sống? Vật giá đắt đỏ thuê nhà còn chẳng nổi, chẳng lẽ ngủ ngoài đường?

Phương Bắc tuy xa xôi, hoang vu nhưng nghe nói là nơi an ổn hiếm hoi vật giá rẻ, đất rộng người thưa dễ được an trí, là nơi có tương lai để gầy dựng lại cuộc sống.

Chu Đại Thương bèn nói:

“Con thấy chúng ta vẫn nên đi theo trưởng thôn thì hơn. Kinh thành đâu phải nơi dễ sống.”

Chu Đắc Lực nhíu mày nhìn sang Chu Quả. Không biết từ lúc nào đứa tam nhi t.ử của ông lại nghe theo lời đứa tôn nữ mới tám tuổi. Ông nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, con bé tay cầm gậy trấn giữ trước mặt cả nhà mặc kệ bao nhiêu kẻ xông lên cũng không lùi bước, tuổi nhỏ mà gan dạ hơn người.

Sức lực của nó cũng lớn thật lại có chính kiến. Đứa nhỏ này mà là nam nhi thì tốt biết mấy!

Nhưng rồi ông nghĩ lại, dù là nam hay nữ thì cũng là con cháu Chu gia, là niềm tự hào của dòng họ. Đại Lang và Nhị Lang không có nhà, sau này Tam Lang có người để bàn bạc thì ông cũng yên tâm phần nào.

Ông quyết định:

“Đi phương Bắc thì đi phương Bắc. Đã xác định đi theo trưởng thôn từ đầu thì cứ đi đến cùng. Huống hồ còn có Trịnh tú tài nữa, người ta học rộng hiểu nhiều đi theo chắc chắn không sai.”

Lão gia t.ử đã lên tiếng, Hứa thị dù không phục cũng chẳng dám ho he.

Chỉ có điều làm họ không ngờ là Trịnh tú tài cũng muốn đổi hướng đi kinh thành. Hắn thực sự bị dọa cho sợ mất mật rồi. Kẻ trói gà không c.h.ặ.t như hắn vẫn nên đến kinh thành thì hơn, vừa an toàn lại thuận tiện cho việc cầu học. Hắn không muốn đi cùng đám người này nữa, giờ có người muốn đi kinh thành đúng là hợp ý hắn quá.

Trưởng thôn sững sờ nhìn Trịnh tú tài đổi ý vào phút ch.ót với vẻ mặt khó tả, khó xử nói:

“Trịnh lão gia, ngài đi kinh thành thì chúng ta biết làm sao đây?”

Trịnh tú tài ngẫm nghĩ rồi nói:

“Hay là mọi người cũng đi kinh thành hết đi?”

Trưởng thôn lắc đầu:

“... Chúng ta sao so được với lão gia. Lão gia gia tư phong phú lại có công danh, đi đâu cũng được người ta trọng vọng, sống tốt được. Còn chúng ta chỉ là đám dân đen nghèo kiết xác, đến kinh thành phồn hoa ấy sợ là sống không nổi.”

Ông ấy nghĩ rất thông suốt, những người như họ trong mắt quan lại quyền quý chẳng là cái thá gì e là chưa đến được kinh thành đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.

Trịnh tú tài cũng không miễn cưỡng. Hắn nhất quyết phải đi kinh thành liền hờ hững nói:

“Vậy các người cứ tiếp tục đi về phương Bắc. Phương Bắc tuy xa xôi hoang vu nhưng được cái an ổn.”

Trong giọng nói đã lộ rõ vẻ vui mừng khi sắp thoát khỏi đám người này.

Trưởng thôn thầm thở dài. Xem ra tú tài lão gia nhất định sẽ không đi cùng họ nữa rồi.

Thấy tú tài cũng đi kinh thành lại có thêm mấy hộ gia đình nữa quyết định đi theo. Tú tài lão gia là người có bản lĩnh, đi theo ngài ấy chắc chắn sẽ đến được kinh thành.

--

Hết chương 33.