Chu đại phu ngày càng chán ghét vị đại nhi tức này: "Huynh muội Tuấn Huy và Tú Chi cũng phải sắm sửa nhà cửa, lấy đâu ra tiền dư mà cho chúng ta mượn? Hơn nữa chúng ta mới quen biết bao lâu? Sao có thể hỏi mượn tiền người ta? Lại còn mượn nhiều như thế?!"
Trương thị nói: "Phụ thân, ngài đã cứu mạng Tuấn Huy mà, để họ cho chúng ta mượn chút tiền mua nhà coi như báo ơn không được sao? Chúng ta đâu phải không trả, sau này ngài tìm được việc ở y quán thì kiểu gì chẳng trả được? Sao lại không thể mượn?"
Chu đại phu vốn cũng định như vậy, gia đình ổn định xong ông sẽ đi tìm việc.
Bản thân ông không biết gì khác, nhưng hành y bốc t.h.u.ố.c thì cũng thuộc hàng cao tay, việc quay lại nghề cũ là điều tất yếu.
Làm cái nghề này của họ thì kiếm tiền không ít, nuôi sống cả nhà già trẻ không thành vấn đề.
Nhưng nghe Trương thị nói vậy, Chu đại phu lại cảm thấy thất vọng tràn trề.
Trong nhà vì đại phòng gặp biến cố lớn, nếu hai thân già họ đi theo lão nhị, lão tam mà sống thì sao đến nỗi rơi vào cảnh điền địa ngày hôm nay.
Kết quả này Chu đại phu không tính tới sao?
Nhưng ông vẫn chọn đi theo đại phòng, chẳng qua là muốn giúp đỡ đại phòng thêm một chút.
Trải qua bao nhiêu chuyện, Trương thị không những không nhận ra vấn đề trên người Chu Hạc Nhất, mà ngược lại trong cơn khốn khó, nàng ta lại bộc lộ rõ bản tính ích kỷ tư lợi của mình.
"Con tưởng vụ án lớn của nhà chúng ta mà không bị tống giam chờ quan phủ xét hỏi, lại còn được ở khách điếm là nhờ vào cái gì? Ta chẳng qua chỉ là xem bệnh cho Tuấn Huy, chút ơn huệ nhỏ nhoi đó người ta phải trả thế nào thì con mới thấy là trả đủ?"
"Vậy phụ thân tự nói đi, bây giờ chúng ta phải làm sao?"
Chu đại phu im lặng hồi lâu rồi nói: "Lúc quyết định đến thành Vĩnh Châu, chúng ta cũng không ngờ sẽ được chia đất, giờ không được chia, trong lòng tuy có chút hụt hẫng nhưng nói ra cho nhẹ lòng là được rồi. Đợi bọn Đại Lực chia đất xong, đến lúc đó chúng ta tự bỏ tiền ra mua một mảnh đất rồi xây nhà, như vậy thì số tiền chúng ta mang theo cũng tạm đủ."
Trong lòng Trương thị vạn lần không cam tâm: "Vậy sau này chúng ta chẳng phải thành người nhà quê sao?"
Hướng thị không vui: "Người nhà quê thì sao? Nếu con muốn làm người thành phố thì cứ dẫn Hạc Nhất đi mua nhà trong thành mà ở, ta và phụ thân con sẽ về quê."
Trương thị nói: "Mẫu thân, người nói vậy không phải là đang giận dỗi sao? Mọi người cũng phải nghĩ cho Hạc Nhất chứ? Hai năm nữa nó phải tính chuyện cưới xin rồi, an gia ở dưới quê thì cô nương thành phố nào thèm gả?"
Hướng thị đáp: "Với cái tính nết hiện tại của Hạc Nhất, có mua nhà ở kinh thành cũng chẳng thấy cô nương nào thèm ngó tới đâu. Vẫn câu nói cũ, không muốn ra ngoại ô ở thì con cứ dẫn Hạc Nhất ở lại trong thành, ta và phụ thân con tuổi đã cao thế này, không mặt mũi nào đi mượn tiền, cũng chẳng có gì chắc chắn là lúc còn sống có thể trả hết nợ."
Định cư thì phải dựa vào tình hình thực tế của mình, Trương thị tưởng rằng đến được châu thành rồi thì vẫn có thể sống những ngày tháng như ở huyện trước kia sao?
Chu Hạc Nhất bất mãn: "Tính nết con thì làm sao? Ai bảo không có cô nương nào thèm gả? Con ở huyện Lật vẫn là chàng trai tuấn tú có tiếng đấy nhé?!"
Chu đại phu lườm Chu Hạc Nhất: "Đợi mấy vết bầm trên mặt con tan hết rồi hãy nói câu đó, ta còn thấy xấu hổ thay cho con!"
Chu Hạc Nhất lười nghe người nhà cằn nhằn: "Nãi nãi, mẫu thân, hai người đừng tính toán nữa, nếu không định cư ở cái thôn của nhà đại ca, thì đến lúc đó con sẽ dọn sang nhà đại ca ở luôn đấy!"
Đừng mà!
Giang Lê muốn nói: Ta đã chọc ghẹo ai đâu chứ?
Dựa vào cái gì mà bắt ta phải nuôi cái tiểu t.ử phản nghịch này?
Ta là mẫu thân của ngươi chắc?
Giang Lê nhịn không được lên tiếng: "Dừng lại đi Chu Hạc Nhất, đại ca với đệ không oán không thù, đừng có mà hố đại ca như thế!"
Chu đại phu nói: "Giang nương t.ử yên tâm, chúng ta sẽ không để Hạc Nhất làm loạn gây phiền phức cho các người đâu."
Trương thị vẫn muốn kiên trì ý kiến của mình: "Phụ thân, con thấy việc này cần bàn bạc kỹ lưỡng mới được, hay là chúng ta cứ..."
Chu đại phu ngắt lời Trương thị, giọng điệu kiên định không cho phép nghi ngờ: "Mọi chuyện quyết định như vậy đi, con có nói đằng trời cũng vô ích."
Chu Hạc Nhất thiếu kiên nhẫn: "Con chẳng muốn ở trong thành chút nào, mẫu thân nếu thích thì tự mình đi thuê phòng mà ở, con sẽ cùng tổ phụ tổ mẫu ở cái thôn của nhà đại ca."
Trương thị tức đến mức suýt chút nữa thì c.ắ.n nát cả hàm răng!!!
Chẳng lẽ nàng chỉ vì bản thân hưởng lạc sao?
Sống ở trong thành, đối với việc học hành, sự nghiệp và hôn nhân sau này của Chu Hạc Nhất đều có lợi mà.
Tại sao cái tiểu t.ử thối con này lại không hiểu cho nỗi lòng khổ sở của nàng chứ?
Trần phủ, thư phòng.
Sau cánh cửa gỗ khép hờ là một khoảng trời nhỏ tràn ngập hơi thở sách vở.
Trên tường treo vài bức tranh sơn thủy, chiếc bàn gỗ nặng nề đặt ở phía đông, bên trên chất đầy công văn, giá sách phía trong xếp kín đủ loại thư tịch.
Tuần Mộc đứng trước bàn thư, báo cáo tin tức nghe ngóng được cho Trần Mộ Viễn: "Có lẽ dạo này trong thành không yên ổn, Trần thúc vẫn luôn ở khách điếm, không thấy ra ngoài tìm việc nữa."
Ngón tay Trần Mộ Viễn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, đôi lông mày khẽ cau lại: "Tạm thời chắc ông ấy sẽ không đi tìm việc đâu, điều ông ấy nghĩ bây giờ là đợi chia đất, ổn định trước rồi mới tính tiếp."
"Cho dù châu phủ có chia đất cho Trần thúc, thì với tuổi tác lớn như vậy, việc xây nhà cũng chẳng dễ dàng gì, vả lại cả đời Trần thúc đều dạy học trồng người, ông ấy cũng đâu có biết làm những việc này."
Trần Mộ Viễn nhắc nhở: "Ngươi quên bên cạnh ông ấy còn có một mụ ác phụ sức dài vai rộng rồi sao?"
"Nhưng theo tin tức ta nghe ngóng được, mụ ác phụ họ Giang kia và Trần thúc trước đó chẳng hề qua lại gì. Chỉ là tình cờ gặp nhau trên đường, ta đoán gia đình họ không có hộ tịch, hoặc đã làm mất nên mới dùng hộ tịch của nhi tức và cháu trai Trần thúc. Chắc chắn vì có giao kèo gì đó nên mụ ác phụ mới đưa ông ấy đến thành Vĩnh Châu. Như thế đã là nhân chí nghĩa tận rồi, làm sao mụ ta có thể giúp Trần thúc xây nhà được nữa?"
"Dù sao đi nữa, với cái tính quật cường của ông ấy, nếu không phân đất thì rất khó ép ông ấy rời đi, mà phân đất rồi e rằng ông ấy lại càng không chịu đi."
Tuân Mộc ướm hỏi: "Hay là bảo phía châu phủ đừng phân đất cho Trần thúc?"
Trần Mộ Viễn thản nhiên liếc nhìn Tuân Mộc: "Tất cả tai dân đều được phân đất, chỉ mình ông ấy là không, ngươi nghĩ ông ấy sẽ không truy hỏi đến cùng sao?"
Tuân Mộc thấy khó xử, tính khí của Trần Sóc Chi đúng là như vậy. Nếu mọi người đều có phần mà riêng mình không có, ông ấy nhất định sẽ lên tận châu phủ để hỏi cho ra lẽ.
Làm việc quá lộ liễu thì Trần Sóc Chi cũng chẳng phải kẻ ngốc. Nếu biết Trần Mộ Viễn đứng sau thao túng, ai biết được trong cơn giận dữ, ông ấy có làm ra chuyện gì hủy hoại tiền đồ của Trần Mộ Viễn hay không?
"Vậy phải làm sao đây...?"
Trần Mộ Viễn cũng tự hỏi chính mình, hắn phải làm gì với vị phụ thân cố chấp này đây?
Ông hoàn toàn có thể cầm một số tiền lớn rời khỏi Vĩnh Châu, chuyện ăn mặc ở đi lại, chẳng lẽ hắn lại để ông phải chịu thiệt thòi hay sao?
Tại sao cứ nhất quyết ở lại Vĩnh Châu, trở thành một mối họa ngầm bên cạnh hắn?
Suy nghĩ hồi lâu, Trần Mộ Viễn mới dặn dò Tuân Mộc: "Ngươi đi chuẩn bị xe, lát nữa ta phải đến khách điếm một chuyến."
Tuân Mộc xoay người rời khỏi thư phòng.
Khi ra sân trước chuẩn bị xe, Tuân Mộc tình cờ gặp Hạ Hầu Nhàn và đại nha hoàn Song Lăng vừa từ bên ngoài trở về.
Dung mạo của Hạ Hầu Nhàn không quá nổi bật nhưng nàng rất biết cách trang điểm. Trên b.úi tóc chỉ cài hai chiếc trâm thanh ngọc, đơn giản mà không kém phần tinh tế.
Cách ăn mặc của nàng cũng rất trang nhã, một chiếc áo dài màu xanh nhạt phối với nhu quần màu xám xanh mặc lót, thêu họa tiết hoa trắng điểm xuyết, khiến khí chất của nàng trở nên thanh tân, đoan trang và thong dong.
"Hôm nay không phải ngày tướng công được nghỉ sao? Sao lại muốn đi đâu vậy?"