Vào năm lòng ta nóng ruột muốn được gả đi nhất, ta gần như đã đem hết thảy các vị biểu ca trong Hầu phủ ra mà tính kế.
Đại biểu ca là người cổ hủ mà phong nhã, ta cùng hắn thư từ qua lại ròng rã ba năm, vậy mà hắn vẫn chưa từng mở miệng cầu cưới.
“Nhân duyên vốn tự có thiên ý, biểu muội cứ tĩnh tâm chờ tin lành.”
Ta thật sự không thể chờ thêm được nữa, bèn chuyển sang lấy lòng nhị biểu ca vốn phong lưu phóng túng.
Những gì ta đưa đến, hắn đều vui vẻ nhận lấy, chẳng từ chối điều nào.
Nhưng đến khi ta khéo léo nhắc tới chuyện cầu thân, hắn lại buông lời khinh mạn: “Ta còn trẻ, chưa muốn sớm yên ổn, chi bằng biểu muội làm thiếp cho ta, có được không?”
Ta vừa thẹn vừa giận, trong lòng đau đớn đến tận cùng, liền gieo mình xuống hồ tự vẫn.
Trớ trêu thay, đúng lúc ấy, vị tam biểu ca kim tôn ngọc quý trong phủ lại đi ngang qua và cứu ta lên.
“Vì sao nửa đêm lại tìm đường chết?”