Mẹ lườm ông một cái, thế nhưng khóe môi lại chẳng giấu nổi ý cười.
Vụ kiện ấy, chúng tôi thắng một cách rất dứt khoát.
Thế nhưng cậu lại không vui như mọi người đã nghĩ.
Cậu đóng cửa hàng sửa chữa suốt hai ngày, một mình tới căn nhà cũ rồi ngồi ở đó thật lâu.
Căn nhà cũ nằm trong một con ngõ lâu năm ở phía tây thành phố, là căn nhà hai tầng với lớp sơn tường đã bong tróc, trong sân còn trồng một cây lựu.
Khi tôi cùng mẹ tới tìm, cậu đang ngồi trong sân tháo một chiếc giường gỗ cũ.
Ánh hoàng hôn phủ lên tấm lưng đang cúi thấp của cậu, dưới đất nằm ngổn ngang những thanh gỗ vừa tháo cùng một chiếc chậu tráng men đã sứt mất một bên quai.
Mẹ đứng ngoài cổng nhìn rất lâu nhưng không lên tiếng gọi.
Cậu nhận ra có người phía sau, quay đầu lại cười: “Chị, sao chị lại tới đây?”
“Đến xem em có tiện tay tháo luôn cả bản thân mình ra không.”
Nụ cười trên mặt cậu lập tức biến mất, cậu lại cúi xuống vặn con ốc trước mặt.
Mẹ bước tới, ngồi xổm ngay bên cạnh: “Nhớ bà ngoại à?”
Cậu im lặng rất lâu rồi mới nói: “Chị, lá thư của bà ngoại viết cứ như thể sau này bà thật sự biến thành người tốt vậy.”
“Nhưng em vẫn nhớ những lần bà mắng chị.”
“Bà nói con gái học nhiều đến mấy rồi cũng thành người nhà khác, nói chị làm việc chậm chạp, nói chị ăn thêm một quả trứng cũng là phí của.”
Một chiếc dằm gỗ đ.â.m vào ngón tay cậu, để lại một giọt m.á.u đỏ, nhưng cậu dường như chẳng hề để ý.
“Hồi đó em còn quá nhỏ, chẳng bảo vệ được chị.”
“Sau này em cứ cố sống c.h.ế.t đối xử tốt với chị, luôn nghĩ nếu mình chạy thêm vài chuyến, làm thêm vài việc thì có thể bù đắp những chuyện trước kia.”
Mẹ lập tức túm lấy tay cậu, lấy khăn giấy ấn lên vết thương.
“Lục Dã, em lại nghĩ ngốc rồi.”
“Em đâu có ngốc.”
“Năm tám tuổi em đã dành tiền đóng học phí cho chị, mười lăm tuổi thì đ.á.n.h nhau với người khác vì chị, ngoài hai mươi còn chạy đi thi cả chứng chỉ chăm sóc phụ nữ sau sinh.”
“Em coi mình vừa là vệ sĩ, vừa là bảo mẫu, vừa là máy rút tiền của chị, chuyện gì cũng muốn ôm vào người.”
Mẹ trừng mắt nhìn cậu: “Chị đã kết hôn rồi, có chồng, có con gái, có cửa hàng hoa của riêng mình.”
“Chị cũng có khả năng bảo vệ em.”
Hốc mắt cậu lại đỏ lên, cậu quay mặt sang chỗ khác: “Em biết.”
“Biết cái gì mà biết.”
Mẹ hiếm khi nói nặng đến vậy: “Biết mà còn giấu chuyện dì Hai định kiện chị?”
Tôi suýt bật cười thành tiếng, vội vàng giơ tay che miệng.
Mẹ thì hoàn toàn không cười.
Bà giật chiếc tua vít khỏi tay cậu rồi ném sang một bên.
“Sau này căn nhà này sửa thành thế nào, chúng ta cùng bàn rồi quyết định.”
“Em không muốn tới thì thôi, muốn tới thì cầm chìa khóa mở cửa.”
“Nhưng đừng ngồi một mình ở đây suy diễn linh tinh nữa, cây lựu còn có tiền đồ hơn em.”
Cậu ngẩng đầu nhìn cây lựu, rồi bất ngờ nói: “Chị, hay là mình sửa nơi này thành một cái sân nhỏ đi.”
“Để làm gì?”
“Tầng dưới vẫn cho thuê, tầng hai giữ lại hai phòng.”
“Nếu cửa hàng hoa của chị bận quá thì có thể mở lớp cắm hoa ở đây; bên cửa hàng em có khách phải chờ sửa đồ thì cũng có thể sang sân ngồi uống chén trà.”
“Sau này Trường An dẫn bạn bè về, muốn nướng thịt hay tụ tập cũng có chỗ.”
Mẹ nhìn căn nhà nhỏ cũ kỹ trước mặt nhưng không lập tức gật đầu.
Sửa lại căn nhà cũ chắc chắn phải tốn tiền, trong khi hiện tại cho thuê vẫn mang về một khoản thu nhập ổn định.
Mẹ chưa bao giờ là kiểu người vừa xúc động một chút liền chẳng thèm để ý đến sổ sách tiền bạc.
“Em làm dự toán trước đi.”
Mẹ nói: “Những thứ bắt buộc phải sửa, những khoản có thể tiết kiệm, liệt kê hết ra.”
“Nếu vượt quá hai trăm nghìn tệ thì chúng ta sẽ bàn lại.”
Cậu lập tức phấn chấn như vừa được bật công tắc: “Được!”
“Em quen anh Trần chuyên làm chống thấm, tay nghề tốt mà lại không c.h.ặ.t c.h.é.m người quen.”
“Cửa đi với cửa sổ thì đổi sang loại nhôm cách nhiệt, sàn tầng hai chỗ nào giữ được cứ giữ, cái tủ gỗ cũ kia cũng đừng vứt.”
Mẹ đứng lên phủi bụi trên quần: “Về nhà ăn cơm trước đã.”
“Anh rể em hầm sườn rồi, để nguội là ăn ngấy lắm.”
Cậu lập tức gom dụng cụ nhét vào hộp: “Đi thôi đi thôi.”
“Trường An, hôm nay cháu phải ăn hai miếng sườn, đừng lại bày trò giảm cân trước mặt cậu.”
Tôi lặng lẽ đi theo phía sau hai người, cánh cổng sân phát ra tiếng cót két rồi từ từ khép lại.
Trên cành cây lựu treo mấy quả còn xanh, mỗi khi gió thổi qua, chúng chạm nhẹ vào nhau tạo thành những tiếng khe khẽ.
Việc sửa sang căn nhà cũ hóa ra còn rắc rối hơn tất cả chúng tôi dự đoán.
Mái nhà bị dột, dây điện đã xuống cấp, còn cầu thang thì mỗi lần đặt chân lên đều có cảm giác nó có thể sập bất cứ lúc nào.
Ngày nào làm xong việc trong cửa hàng, cậu cũng lái xe chạy tới con ngõ cũ.
Bố tan làm cũng qua giúp, hai người đàn ông, một người kiểm tra dây điện, một người sơn tường, miệng ai cũng chê đối phương làm việc chậm chạp.
Mẹ thì ngồi trong sân phụ trách kiểm soát chi phí, tay cầm cuốn sổ nhỏ, ngay cả một hộp đinh mua đắt hơn ba tệ cũng phải truy cho ra lý do.
“Lục Dã, tại sao loại gạch hoa này lại đắt hơn gạch thường?”
“Vì đẹp.”
“Đẹp mà đáng thêm năm mươi tệ à?”
“Chị, cái sân này làm xong còn phải nhìn cho đẹp mắt chứ.”
“Tiền là chị kiếm.”