Mẹ tôi tên là Chiêu Đệ, mà nghĩ kỹ thì cuộc đời của bà dường như cũng từng bị cái tên ấy phủ lên một lớp bóng rất dài.
Mẹ lười ra siêu thị thì lúc tan làm đi ngang qua, cậu tôi sẽ tiện tay mua luôn gạo, dầu ăn, rau củ với thịt rồi xách đến tận cửa; đến khi mẹ chuyển nhà, người ôm từng thùng giấy chạy lên chạy xuống cầu thang đến ướt đẫm lưng áo cũng vẫn là cậu.
Năm tôi ra đời, bố tính thuê người chuyên chăm mẹ sau sinh, cậu lập tức rút một cuốn chứng chỉ đặt đánh “cộp” xuống bàn.
“Chị, em là hàng nhà trồng được chính hiệu, còn ai chăm chị kỹ hơn em nữa?”
Thế nhưng suốt một thời gian rất dài, tôi vẫn âm thầm đề phòng cậu, luôn cho rằng cậu đối xử tốt với mẹ như vậy chẳng qua vì những năm tháng tuổi thơ đã mắc nợ mẹ quá nhiều, bây giờ mới cố gắng bù đắp.
Mãi cho đến khi dì Hai cầm một tờ đơn kiện tìm thẳng tới cửa, khăng khăng nói căn nhà cũ bà ngoại để lại vốn phải thuộc về cậu.
Vậy mà cậu chỉ nhét giấy chứng nhận nhà đất trở lại tay mẹ tôi rồi dứt khoát nói: “Chị, căn nhà này là của chị, bất kể ai tới nói cũng không thay đổi được.”