Mẹ cũng chưa bao giờ thu nhỏ cuộc đời của mình chỉ để trở thành một người chị sống xoay quanh em trai.

Bà vẫn nổi nóng với cậu khi cần, vẫn ngồi tính toán sổ sách với bố, còn một khi cửa hàng hoa bận rộn thì từ bố đến cậu đều phải nghe bà phân công.

Ngoài sân vang lên tiếng pháo nổ, những chiếc đèn l.ồ.ng của Tiểu viện Thạch Lựu lay động nhè nhẹ trong gió.

Tôi bước tới nhận chiếc muôi thủng từ tay mẹ.

Hơi nước nóng phả lên mặt, tôi cúi nhìn những chiếc sủi cảo đang lăn tròn trong nồi, trong lòng bỗng vững vàng như thể hai chân đang đứng chắc trên những viên gạch xanh giữa sân nhà.

Không bao lâu sau Tết là sinh nhật mẹ.

Từ sáng sớm bà đã tuyên bố không ai được mua bánh sinh nhật, nói rằng cửa hàng còn cả đống đơn chưa xử lý, tối về ăn một bát mì là đủ.

Thế nhưng chiều hôm đó bố đã đóng cửa bãi tập lái của trường dạy lái xe, cậu cũng lật biển trước cửa tiệm sửa chữa thành “Hôm nay bận việc”, hai người đàn ông lén lút bày biện trong Tiểu viện Thạch Lựu.

Khi tan làm chạy tới, tôi thấy cổng sân chỉ khép hờ.

Trên bàn đặt một nồi canh gà đang sôi lục bục, bên cạnh là đĩa thịt thái sợi xào ớt xanh hơi cháy cạnh.

Cậu ngồi xổm dưới đất loay hoay với một chuỗi đèn nhỏ, cắm đi cắm lại thế nào vẫn không sáng.

“Ổ điện chưa bật.”

Tôi đứng bên cạnh nhắc.

Cậu ngẩng đầu, trên mặt còn dính một vệt bụi: “Cậu biết, cậu chỉ đang thử đèn thôi.”

Từ trong bếp, bố ho khẽ một tiếng: “Lục Dã, cậu bật ổ điện lên rồi thử xem.”

Đèn lập tức sáng bừng, từng bóng nhỏ mắc trên cành lựu lần lượt nhấp nháy.

Cậu giả bộ như chẳng có chuyện gì, đứng lên phủi quần: “Thấy chưa, cậu đã bảo nó không hỏng mà.”

Mẹ hôm ấy về sớm hơn bình thường, trong tay còn xách một túi hoa hồng bán thừa.

Bà đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cả sân đầy ánh đèn thì sững mất vài giây, sau đó lập tức cau mày: “Ai bảo mấy người bày những thứ này vậy?”

“Tiền điện không phải tiền chắc?”

Bố bưng từ trong bếp ra một bát mì trường thọ, phía trên đặt quả trứng ốp la được rán vàng xém quanh mép.

Ông cười nói: “Một năm chỉ có một ngày, em ăn xong rồi hãy tính tiền với bọn anh.”

Cậu từ trong nhà lấy ra một chiếc túi giấy màu nâu.

Lúc đưa sang cho mẹ, hiếm hoi lắm tôi mới nhìn thấy vẻ ngượng ngùng trên mặt cậu.

Mẹ mở túi ra, bên trong là một bức ảnh cũ đã được rửa lại.

Trong ảnh, mẹ tết hai b.í.m tóc, ngồi trên bậc cửa cúi đầu làm bài tập, bên cạnh là một cậu bé đang cười toe toét, tay giơ cao một quả trứng đã bóc vỏ.

“Em lấy tấm này ở đâu ra?”

Mẹ nhẹ nhàng vuốt lên góc ảnh.

“Bà Vương đưa cho em.”

“Bà bảo nó bị ép dưới đáy quyển album, suýt nữa đã đem bán cùng đống giấy vụn.”

Cậu dừng một chút rồi nói tiếp: “Em nhờ người rửa lại, còn in thêm mấy tấm.”

“Chị để một tấm ở cửa hàng hoa, một tấm bên nhà cũ.”

Mẹ không trả lời, chỉ chậm rãi lật mặt sau bức ảnh.

Phía sau là nét chữ của bà ngoại, ghi rằng: “Chiêu Đệ học năm nhất cấp hai, A Dã tám tuổi.”

Mực đã nhòe đi sau quá nhiều năm, nhìn kỹ lắm mới đọc rõ được từng chữ.

Mẹ nhìn tấm ảnh rất lâu rồi bất chợt đập chiếc túi giấy trở lại vào n.g.ự.c cậu: “Lần sau đừng tiêu tiền vào mấy thứ vô bổ thế này.”

Cậu vừa định ngoan ngoãn gật đầu thì mẹ lại bổ sung: “Đóng khung cho t.ử tế rồi treo ở phòng khách.”

Cậu lập tức cười toe.

Bữa cơm mới ăn được một nửa thì bên ngoài bắt đầu đổ mưa.

Hạt mưa gõ dày đặc lên mái che bằng nhựa, nghe lộp bộp như có người đang hất cả nắm đậu lên nóc nhà.

Chúng tôi phải chuyển bàn vào trong, bốn người chen chúc trong căn phòng khách nhỏ.

Không gian vốn chẳng rộng, đôi chân dài của cậu không biết đặt đâu nên liên tục đụng vào góc bàn; còn bố thì ôm khư khư bát canh gà, chỉ sợ sơ ý làm đổ xuống sàn gỗ mới lát.

Mẹ ăn hết bát mì, sau đó cầm bó hoa hồng bán thừa lên, lựa mấy cành màu sắc còn tươi đẹp rồi cắm vào bình.

Bà không chắp tay ước nguyện, cũng chẳng thổi nến, chỉ đặt bức ảnh cũ cạnh cửa sổ, ngay bên bình hoa vừa cắm.

Khi cơn mưa dừng lại, trên những chiếc lá hoa hồng ngoài sân vẫn treo đầy giọt nước.

Ánh đèn nhỏ phản chiếu trong từng giọt mưa, chập chờn thành vô số mảnh sáng li ti.

Đầu xuân năm sau, Tiểu viện Thạch Lựu bất ngờ nhận được một đơn hàng khá đặc biệt.

Một trường mẫu giáo gần đó chuẩn bị tổ chức hoạt động nhân Ngày của Mẹ, giáo viên tìm tới hỏi mẹ xem bà có thể hướng dẫn bọn trẻ một buổi cắm hoa hay không.

Ngân sách của trường không cao, số lượng trẻ lại nhiều, tính tới tính lui gần như chẳng kiếm được bao nhiêu.

Mẹ cầm tờ đơn hàng, do dự suốt hai ngày liền.

Không phải bà không muốn nhận, chỉ là hơn bốn mươi đứa trẻ, từ hoa tươi, dụng cụ cho đến vấn đề an toàn, bất kỳ khâu nào cũng không thể làm qua loa.

Gần đây đơn hàng ở tiệm hoa lại nhiều, mẹ sợ mình không xoay xở nổi, đến lúc làm hỏng việc thì chẳng những không giúp được ai mà còn khiến người ta thất vọng.

Cậu nghe xong, trong miệng vẫn còn ngậm nửa chiếc màn thầu, nói líu ríu: “Nhận đi.”

“Thiếu bàn thì em làm, thiếu chậu thì em đi mượn, còn bọn trẻ mà ồn quá thì để em quản.”

“Em quản nổi sao?”

Mẹ nhìn cậu đầy nghi ngờ.

“Thằng học việc trong cửa hàng em còn khó quản hơn trẻ con nhiều.”

Bố từ sau tờ báo ló mắt ra: “Có phải thằng học việc cậu kể lần trước đã lắp ngược cửa tủ lạnh cho khách không?”

Cậu lập tức nghẹn một chút: “Ai mà chẳng có lúc sơ suất.”

11 - Yêu Thương Không Đồng Nghĩa Với Hi Sinh Bản Thân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia