Mẹ đang đứng bên cạnh chọn vỏ gối, nghe vậy liền lên tiếng: “Nếu con bé thật sự xảy ra chuyện, việc đầu tiên là báo cảnh sát, việc thứ hai là tìm bạn bè tại địa phương, đến việc thứ ba mới gọi cho em.”
“Đừng dạy nó cái gì cũng tự mình gánh.”
Cậu lập tức im miệng rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Bố đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, chẳng nói trong đó có bao nhiêu tiền, chỉ dặn: “Mỗi tháng nhớ báo bình an cho gia đình.”
“Nếu bên ngoài chịu ấm ức thì cứ nói.”
“Đổi việc cũng được, về nhà cũng được, muốn mắng ông chủ vài câu cũng chẳng sao.”
Tôi cầm chiếc thẻ trong tay, nước mắt chẳng hiểu sao lập tức rơi xuống.
Tôi từng nghĩ họ sẽ không nỡ cho tôi đi, sẽ tìm mọi lý do khuyên tôi ở lại thật gần bên cạnh.
Nhưng cuối cùng họ giúp tôi chuẩn bị đầy đủ hành lý, đồng thời cũng lặng lẽ để sẵn phía sau một con đường lui rộng rãi.
Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, qua lớp cửa kính tôi nhìn thấy ba người vẫn đứng trên sân ga.
Mẹ không ngừng vẫy tay về phía tôi, cậu chẳng biết đào đâu ra một lá cờ nhỏ rồi giơ lên vẫy loạn xạ, còn bố đứng thẳng bên cạnh, trong tay vẫn xách túi quýt tôi vô tình để quên.
Tôi vừa cười vừa khóc suốt một đoạn đường.
Công việc mới khó khăn hơn rất nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng.
Tôi làm trợ lý biên tập trong nhà xuất bản, mỗi ngày hết soát bản thảo lại giục tác giả, sửa bố cục rồi kiểm tra trình bày, chỉ một lỗi chính tả thôi cũng có thể bị tổng biên tập chỉ ra đến ba lần.
Trong phòng có một đồng nghiệp lâu năm thấy tôi dễ nói chuyện, thế là thường xuyên tiện tay đẩy việc lặt vặt của mình sang.
Lần đầu tiên, ngay trước giờ tan làm, chị ta đặt một xấp bản thảo xuống bàn tôi: “Trường An, tiện thì xem giúp chị chỗ này nhé, sáng mai chị cần dùng.”
Tôi phải thức đến hai giờ sáng mới xử lý xong.
Hôm sau chị ta cầm bản thảo đi, chỉ nhẹ nhàng nói đúng một câu: “Cảm ơn nhé.”
Đến lần thứ hai, chị ta lại đẩy một tập tài liệu sang phía tôi như thể chuyện đó vốn dĩ rất tự nhiên.
Tôi bỗng nhớ tới lời mẹ từng nói trong bếp khi bật loa ngoài rằng “có gì thì cứ nói thẳng”, đồng thời cũng nhớ lời cậu từng bảo “đừng âm thầm kết án người khác trong lòng”.
Tôi nhẹ nhàng đẩy tập tài liệu trở lại rồi cười: “Chị, cuốn em đang phụ trách cũng phải nộp vào sáng mai.”
“Nếu chị thật sự làm không kịp thì có thể nói với tổng biên tập để chia người hỗ trợ, nhưng không thể lần nào cũng tới sát giờ tan làm mới đẩy sang cho em được.”
Sắc mặt chị ta lập tức sa xuống: “Đồng nghiệp giúp đỡ nhau một chút thôi, có cần phải tính toán thế không?”
“Giúp nhau thì được, nhưng chị phải nói trước.”
“Ngay trước lúc tan làm mới ném sang thì không còn gọi là nhờ giúp nữa.”
Chị ta nhìn tôi hai giây, sau đó ôm tập tài liệu quay người bỏ đi.
Lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi, nhưng chẳng hề có cảm giác sung sướng vì vừa thắng được ai đó, tôi chỉ cảm thấy mặt bàn trước mắt cuối cùng cũng trở nên nhẹ nhõm.
Tối hôm ấy, tôi nhắn tin cho mẹ, nói mình vừa lần đầu tiên thẳng thắn từ chối một người.
Mẹ gửi lại một biểu tượng ngón tay cái, sau đó còn gửi thêm một bức ảnh.
Trong ảnh, cậu đang ngồi xổm dưới gốc lựu, tay nâng một chùm quả vừa hái, cười đến mức để lộ hết cả hàm răng.
“Cậu con bảo năm nay cây sai quả, sẽ để riêng phần cho con.”
Tôi lập tức gọi hình cho cậu, cậu bắt máy nhanh đến mức như vẫn luôn cầm điện thoại trong tay.
“Trường An, ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.”
“Cậu, hôm nay cháu vừa cãi lại người khác.”
Mắt cậu lập tức sáng lên: “Cãi thắng không?”
“Thắng.”
“Được đấy, không hổ là con cháu nhà họ Lục chúng ta…”
Từ ngoài khung hình lập tức vọng tới giọng mẹ: “Nhà họ Lục cái gì, con bé mang họ Thẩm!”
Cậu sửa lời nhanh như chớp: “Không hổ là đứa trẻ cả nhà chúng ta cùng nuôi lớn!”
Cuối năm, tôi xin nghỉ phép năm rồi trở về nhà.
Dây của chiếc xích đu trong Tiểu viện Thạch Lựu đã được thay mới, trên tường cũng có thêm mấy bó hoa khô.
Lớp cắm hoa của mẹ dần có một nhóm khách quen ổn định, còn cửa hàng sửa chữa của cậu cũng tuyển thêm một người học việc, cuối cùng cậu đã có thể thảnh thơi nghỉ được hai ngày.
Dì Hai trả tiền rất đúng hạn.
Bà không còn tới gây chuyện nữa, thỉnh thoảng còn đặt hoa ở cửa hàng của mẹ rồi nhờ giao tới công ty con dâu.
Sau đó nghe nói con trai bà đã dọn ra ngoài sống riêng, người con dâu kia cũng ly hôn với anh ta.
Dì Hai bán căn nhà nhỏ đang có, thuê một căn gần bệnh viện hơn rồi tự học cách dùng điện thoại để đăng ký khám bệnh.
Những tin tức ấy giống như cơn gió thỉnh thoảng lướt qua con ngõ, có đi ngang nhưng không còn đủ sức làm xáo trộn cuộc sống của gia đình chúng tôi.
Đêm giao thừa, mẹ thả mẻ sủi cảo cuối cùng vào nồi nước đang sôi cuồn cuộn.
Cậu ngồi trên chiếc ghế thấp bóc tỏi, bố thì dán chữ Phúc bị lệch, lập tức bị mẹ sai gỡ xuống dán lại cho ngay ngắn.
Tôi tựa bên cửa bếp, nhìn cả ba người quay tới quay lui bận rộn, bỗng nhớ đến bản thân cố chấp hồi còn bé.
Hồi đó, mỗi lần nhìn bóng lưng cậu vừa bước vào nhà đã gọi vang một tiếng “chị”, tôi luôn nghĩ đó là phần mở màn quen thuộc trong những bộ phim cũ, tiếp theo chắc chắn cậu sẽ đưa tay xin mẹ thứ gì đó.
Mãi về sau tôi mới nhận ra, mỗi lần bước qua cánh cửa này, trên tay cậu chưa từng trống không, khi thì túi gạo, khi thì hộp dụng cụ, lúc khác lại là thịt bò rim tương mà mẹ thích nhất.