Cuối cùng cậu lén lấy tiền trong thẻ của mình bù phần chênh lệch, kết quả bị mẹ kiểm tra phát hiện, phạt liên tục một tuần phải sang cửa hàng hoa giao hàng.

Cậu bị phạt mà vui vẻ nhận ngay, tiện đường còn sửa luôn tấm biển trước cửa tiệm hoa đang bị lỏng.

Mùa hè tôi về nhà phụ giúp, nhiệm vụ được giao là sơn tường.

Tôi mới sơn được nửa bức thì điện thoại reo lên, là một bức ảnh bạn học Lâm Nghiên gửi tới.

Trong ảnh, dì Hai đăng một tấm hình giường bệnh lên trang cá nhân, kèm theo dòng chữ: “Có tuổi rồi mới nhìn rõ lòng người, họ hàng dù giàu có đến mấy cũng chẳng thèm quan tâm mình sống c.h.ế.t.”

Bên dưới là cả đám người không hiểu đầu đuôi vào an ủi, thậm chí còn có người gọi đích danh rồi mắng “đứa cháu gái cướp tài sản thừa kế của người già”.

Tôi tức đến mức chiếc chổi sơn trong tay lệch hẳn đi, một vệt sơn trắng quệt thẳng lên tóc.

“Mẹ, mẹ xem cái này đi.”

Mẹ cầm điện thoại lên, đọc xong im lặng vài giây.

Cậu từ trên thang bước xuống, hai tay dính đầy bụi: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi lập tức nhét điện thoại cho cậu xem.

Sắc mặt cậu trở nên khó coi, cầm lấy áo khoác rồi định đi thẳng ra cửa.

Mẹ lập tức gọi lại: “Em định đi đâu?”

“Đi tìm bà ấy bắt xóa bài.”

“Em chạy tới tìm, bà ấy sẽ lập tức nói chúng ta bắt nạt người đang bệnh.”

“Thế thì phải làm thế nào?”

Mẹ lấy điện thoại của mình ra rồi mở danh bạ: “Gọi luật sư.”

Luật sư Đường nhanh ch.óng đưa ra cách xử lý, trước tiên phải cố định toàn bộ chứng cứ, sau đó gửi thư cảnh báo pháp lý.

Bài đăng của dì Hai đã trực tiếp nhắc tới tên và địa chỉ của chúng tôi, còn khiến người thuê nhà gọi điện tới hỏi han, như vậy đã đủ gây ảnh hưởng tới quyền lợi của mẹ.

Mẹ không lên trang cá nhân viết cả bài dài để thanh minh.

Bà chỉ che các thông tin riêng tư trên bản án, lịch sử chuyển khoản và ảnh chụp đoạn tin nhắn liên quan đến điều kiện vay tiền của dì Hai, sau đó đăng đúng hai câu.

“Nếu gặp khó khăn thì có thể mở lời nhờ giúp đỡ, nhưng không thể bịa chuyện để làm tổn thương người khác.”

“Những nội dung liên quan đã được giao cho luật sư xử lý.”

Phần bình luận lập tức im lặng hoàn toàn.

Chỉ vài phút sau, dì Hai xóa bài rồi lén gọi điện tới khóc lóc, nói rằng bà chỉ nhất thời tức quá nên mới đăng, hoàn toàn không nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên lớn như vậy.

Mẹ chẳng hề mắng bà, chỉ bình tĩnh nói: “Ngọn lửa do con trai dì gây ra, đừng đem tới trước cửa nhà cháu rồi trút xuống.”

Cuộc gọi kết thúc, cậu im lặng cúi đầu tiếp tục sơn tường.

Tôi bước tới bên cạnh rồi nhỏ giọng nói: “Cậu, trước đây cháu cũng từng hiểu lầm cậu.”

Cậu ngẩng đầu lên, lông mày phủ đầy bụi sơn trắng, nhìn chẳng khác nào một ông già hài hước.

“Bây giờ biết là được rồi.”

“Cháu xin lỗi.”

Cậu lập tức nhét chổi sơn vào tay tôi: “Vậy thì sơn bức tường này cho đều vào.”

“Chị cậu thuê người làm còn phải trả tiền, cháu thì miễn phí.”

Tôi bật cười, tiện tay quét một đường thật mạnh lên tường, để lại một vệt trắng nổi bật.

Cậu vừa nhìn thấy đã lập tức kêu lên: “Ôi trời, Thẩm Trường An, tay nghề của cháu còn khiến người ta sợ hơn lần anh rể cậu tự dán giấy tường nữa.”

Bố từ trong nhà gào ra: “Lục Dã, cậu còn nhắc chuyện giấy dán tường thêm lần nữa là tôi nổi nóng thật đấy!”

Cả khoảng sân lập tức vang đầy tiếng cười, ai cũng cười đến mức gần như không đứng thẳng nổi.

Ngày căn nhà cũ chính thức mở cửa trở lại, mẹ đặt cho nó một cái tên mới là “Tiểu viện Thạch Lựu”.

Tầng một vẫn tiếp tục cho thuê, còn tầng hai được sửa thành hai căn phòng sáng sủa sạch sẽ.

Trong phòng khách nhỏ, cạnh cửa sổ đặt một chiếc bàn dài, trên tường treo những bó hoa khô do chính tay mẹ cắm.

Dưới cây lựu giữa sân đặt bốn chiếc ghế mây, riêng cậu nhất quyết đóng thêm một chiếc xích đu, bảo rằng sau này có trẻ con tới chơi cũng phải có chỗ ngồi.

Cậu vừa lắp chiếc xích đu xong thì một cậu bé chừng năm sáu tuổi đã chạy vào sân, chỉ tay hỏi: “Chú ơi, cháu đu một chút được không?”

Cậu trả lời: “Được, nhưng trước tiên bảo chị kia kiểm tra dây cho cháu đã.”

Mẹ đứng ngoài cửa nghe thấy, vừa cười vừa mắng: “Chị nào, chị là chị của em đây.”

Cậu bé ngơ ngác nhìn qua nhìn lại giữa hai người, cuối cùng rất nghiêm túc gọi một tiếng: “Chị xinh đẹp.”

Mẹ cười đến cong cả mắt, lập tức vào nhà lấy cho nó một viên kẹo lựu.

Về sau tôi mới biết cậu bé đó là con trai của đôi vợ chồng thuê tầng dưới.

Cả hai vợ chồng đều làm việc ở gần đây, nghỉ hè chẳng có người trông con nên thỉnh thoảng cậu bé lại sang sân ngồi làm bài tập.

Mẹ dành riêng cho nó một chiếc bàn nhỏ, cậu sửa chiếc xe đồ chơi bị hỏng, còn bố cứ cuối tuần lại dẫn nó ra chợ mua cá.

Chẳng bao lâu sau, trong sân lại xuất hiện thêm hai ba đứa trẻ khác.

Ban đầu mẹ chỉ định thỉnh thoảng mở vài buổi dạy cắm hoa, không ngờ mấy bà mẹ sống quanh đó thường dẫn con tới, người muốn học hoa thì ngồi học, đứa nào phải làm bài tập thì tự tìm chỗ ngồi viết bài.

Thế là mẹ dứt khoát dành riêng các buổi chiều cuối tuần để tổ chức những hoạt động nhỏ dành cho phụ huynh và trẻ em.

Phí tham gia không cao, tiền nguyên vật liệu được ghi rõ ràng rồi dán ngay lên tường, chẳng kiếm được bao nhiêu nhưng đổi lại cái sân ngày nào cũng tràn đầy tiếng người.

Ngoài miệng cậu lúc nào cũng than trẻ con ồn, vậy mà trong tủ lại luôn có sẵn băng cá nhân, t.h.u.ố.c chống muỗi cùng mấy gói bánh quy nhỏ.

Cậu có một thói quen rất buồn cười, thấy trẻ con khóc cũng chẳng biết dỗ, chỉ nghiêm túc hỏi: “Ngã chỗ nào?”

“Đau mấy phần?”

“Còn đi được không?”