Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Ta là người vợ kết tóc của Hoàng đế, nhưng lại chẳng phải là Hoàng hậu. Thành hôn chưa đầy một năm, hắn đã bỏ rơi ta để cưới một tiểu thư quyền quý khác. Ba năm sau đăng cơ, hắn đón ta vào cung, phong ta làm Quý phi.
Ta và thiếu chủ Lang tộc vốn đã sớm có hôn ước do hai nhà định ra từ lâu. Thế nhưng đến ngày xuất giá, khoảnh khắc khăn hỉ vừa được vén lên, thứ hiện ra trước mắt ta lại chẳng phải lang quân trong lời hẹn ước, mà là một con mèo cam béo tròn chẳng khác nào quả cầu mềm mại. “Tiên nữ tỷ tỷ! A Yến quả nhiên không gạt ta. Chỉ cần ta làm đúng theo lời hắn dặn, tỷ thật sự sẽ gả cho ta!” Ta còn chưa kịp định thần, trước mắt bỗng hiện lên từng hàng chữ đen lơ lửng giữa không trung. 【Cười chết mất! Nam chính vốn chẳng hề thích nữ phụ độc ác thô lỗ chẳng khác gì đàn ông này, từ lâu đã âm thầm qua lại với nữ chính ngoan ngoãn đáng yêu rồi. Cố ý chọn cùng một ngày thành thân chính là để đổi cô dâu đó!】 【May mà còn có con mèo béo ngốc nghếch này cam tâm đứng ra nhận thay, bằng không nam chính thật sự khó mà thoát khỏi con dạ xoa ấy.】 【Nhà mèo cam là thế gia giàu có nhất Huyền Linh đại lục thì đã sao chứ? Vừa béo vừa không có thực lực, ngoài tiền bạc ra thì chẳng còn gì đáng nói. Nữ phụ cũng chỉ xứng sống cả đời với loại mèo béo ấy thôi, ha ha ha!】
Hứa Nguyên từng bị mọi người hiểu lầm là thích Đào Tri Sơ, nhưng thực ra cô và Hàn Tự là thanh mai trúc mã, luôn cãi nhau như oan gia. Sau nhiều hiểu lầm và những lần rung động âm thầm, Hứa Nguyên vô tình đăng ảnh hôn với Hàn Tự lên vòng bạn bè khiến mọi người sốc nặng. Từ “oan gia suốt ngày cãi nhau”, họ chính thức công khai tình cảm và trở thành một cặp đôi thực sự.
Ta chấp chưởng Hầu phủ, làm chủ mẫu đã tròn mười lăm năm. Đến kỳ tế tổ vào tết Trung thu, ta mới bàng hoàng phát hiện tên của nữ nhi ruột thịt trên gia phả, chẳng biết từ khi nào đã bị chuyển sang dưới danh nghĩa Nhị phòng. Ta chợt ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tìm đến đứa con gái đang đứng lẫn trong đám người. Nó không những chẳng hề có nửa phần áy náy, trái lại còn thẳng lưng bước tới, thân mật khoác lấy tay nhị đệ muội. “Mẫu thân, người đừng trách con. Người chuyện gì cũng muốn quản, ép con đến mức gần như không thở nổi.” “Nhị thúc và nhị thẩm đối với con vô cùng tốt, trước nay chưa từng cưỡng ép con làm những điều con không thích. Con đã cầu xin tộc trưởng, để con được làm con thừa tự của Nhị phòng rồi.” Năm xưa sau khi phu quân ta tử trận nơi sa trường, cả nhà tiểu thúc tử từng mưu tính chiếm đoạt của hồi môn của ta, lại còn muốn kiêm thừa tự hai phòng, nhưng cuối cùng đều bị ta cứng rắn đuổi ra ngoài.
Nghe nói con trai tôi có bạn gái, cô gái ấy vẫn luôn dựa vào học bổng để học đến tận bây giờ. Tôi nhất thời tò mò, liền xách theo chiếc túi đựng sổ nhà và một chiếc vòng vàng, tìm đến căn nhà mới mà nó vừa dọn vào. Đường Du Nhiên rót cho tôi một ly nước ấm. Tôi còn chưa kịp ngồi yên, mắt cô ta đã đỏ hoe, giọng nghẹn lại. “Dì à, cháu biết dì không vừa mắt cháu.” “Cho dù dì có ném tấm séc tám triệu vào mặt cháu, cháu cũng tuyệt đối không rời xa Lâm Yến đâu!” Bàn tay đang nâng ly nước của tôi lập tức khựng giữa không trung. Hóa ra tôi còn chưa kịp mở miệng, trong trí tưởng tượng của cô ta, tôi đã biến thành bà mẹ chồng phản diện trong mấy đoạn phim ngắn, chuyên cầm tiền ép người ta chia tay. Vậy thì căn ki-ốt nhỏ tôi vốn định sang tên cho cô ta, xem ra cũng khỏi cần lấy ra nữa. Đường Du Nhiên nói xong câu đó, dáng vẻ như vừa hoàn thành một lời thề thiêng liêng lắm, lập tức đứng dậy đi thẳng lên lầu. Tôi quay đầu nhìn dì giúp việc đang đứng ở cửa. Dì ấy đã làm trong căn nhà này ba năm, từng chứng kiến Lâm Yến nhét tất vào tủ lạnh, vậy mà cũng chưa từng thấy màn nào kỳ quặc đến mức này. Dì giúp việc đặt cây lau nhà sang một bên, lên lầu nhìn thử rồi rất nhanh lại bước xuống. “Phu nhân Lâm, cô Đường đang thu dọn vali.”
Vào năm thứ năm tôi kết hôn với Địch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi đã hết hạn. Cục Điều tra Hôn nhân đến hỏi tôi và Địch Mục xem có muốn gia hạn hợp đồng hôn nhân hay không. Nếu cả hai người cùng đồng ý, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ tiếp tục kéo dài thêm năm năm; còn nếu một trong hai người không đồng ý gia hạn, hôn nhân của chúng tôi sẽ tự động hủy bỏ. Địch Mục mặt không cảm xúc, mang theo vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ nói với người của Cục Điều tra: “Tôi đồng ý gia hạn." Tôi nhìn anh ta, kể từ ngày kết hôn với tôi, dường như tôi rất hiếm khi nhìn thấy anh ta cười. Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh ta gọi điện thoại cho Toàn Uyển, hỏi cô ta xem lần tổng điều tra hôn nhân này cô ta có muốn gia hạn với chồng mình hay không. Tôi không biết Toàn Uyển đã nói những gì, nhưng sau khi cúp điện thoại, Địch Mục giống như một khúc gỗ, ngồi thẫn thờ trên ghế sofa suốt cả một đêm. Rồi ngày hôm nay, anh ta lựa chọn gia hạn hôn nhân với tôi. Anh ta quả quyết rằng tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa anh ta, tôi mãi mãi là một lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể tùy ý chọn lấy. Tôi nhìn anh ta, không hiểu sao lại bật cười, sau đó tôi ngẩng đầu lên nói với người của Cục Điều tra Hôn nhân: “Xin lỗi, tôi không gia hạn nữa."
Sau khi biết mình là thiên kim giả. Tôi đã túm lấy cậu học sinh nghèo được mình tài trợ và khóc lớn suốt ba ngày ba đêm. “Sắp tới tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà, phải sống những ngày ăn không đủ no mặc không đủ ấm, cũng chẳng còn tiền để tài trợ cho cậu nữa rồi." “Hu hu hu Chanel của tôi, Gucci của tôi, dây chuyền Bulgari của tôi, mẹ không nỡ xa các con chút nào..." Sau đó, cậu học sinh nghèo kia biến mất mười ngày. Lúc gặp lại, cậu ấy mặc âu phục giày da, cả người toát lên vẻ xa hoa quý phái. Cậu ấy im lặng không nói một lời, cứ thế nhét đầy vào lòng tôi vô số túi xách và dây chuyền hàng hiệu. Đến lúc này tôi mới biết cậu ấy chính là thiếu gia nhà giàu. Cảm giác nhục nhã vì bị lừa dối lập tức dâng lên trong lòng. Ngay khi tôi định thẳng tay ném chiếc túi vào mặt cậu ấy, những dòng bình luận ngập tràn màn hình đột nhiên hiện ra trước mắt: 【Ầy, nhân vật phản diện vì nữ chính mà cuối cùng vẫn phải quay về làm con trai cho lão già khốn khiếp của cậu ta rồi.】 【Bố cậu ta tuy là người giàu nhất kinh thành, nhưng hầu như ngày nào cứ hễ tâm trạng không vui là lại đem con trai ra trút giận, ra tay tàn nhẫn cực kỳ.】 【Lúc trước lão ta còn đánh điếc hẳn một bên tai của phản diện, thế nên cậu ta mới dứt khoát vứt bỏ thân phận thiếu gia để bỏ trốn khỏi nhà, trong túi không một xu dính túi, lưu lạc đầu đường xó chợ, nhưng ít ra không phải chịu những trận đòn roi của lão bố nữa, lại còn gặp được nữ chính giàu lòng nhân ái.】 【Ầy, chỉ tiếc là nam chính định mệnh của nữ chính sắp xuất hiện rồi, anh ta sẽ mở ra cốt truyện cứu rỗi thiên kim giả cho nữ chính, phản diện đáng thương của chúng ta lần này coi như chịu đòn vô ích rồi.】 Tôi sững sờ trong chốc lát, thẳng tay giật phăng chiếc áo của cậu học sinh nghèo ra, quả nhiên nhìn thấy những vết thương bầm tím, tím ngắt loang lổ trên mảng da thịt lớn.
Ta thay trưởng tỷ, gả vào phủ quyền thần Cảnh Hành, kẻ tàn nhẫn vô tình. Trưởng tỷ vốn là đích nữ, được cả gia môn sủng ái, nhưng lại câm lặng không nói được. Vì thế ta cũng đành giả làm người câm. Đêm tân hôn, ta ngồi trong phòng đợi đến mức sắp thiếp đi, cuối cùng cũng có người đẩy cửa bước vào, hỉ khăn liền bị vén lên. Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một dung nhan tuấn mỹ đến mức khó tả. Một câu “thật là anh tuấn” suýt nữa buột miệng thốt ra, lại chợt nhớ tới thân phận hiện tại. Phải rồi, giờ ta là kẻ câm. Thế là chỉ có thể mở to mắt nhìn hắn, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt tâm ý trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhướng đuôi mắt, đưa tay nâng cằm ta lên, tựa như đang tỉ mỉ xem xét… “Nghe nói phu nhân ba năm trước từng lâm một trận đại bệnh, nay không thể nói năng. Nghĩ ra, hẳn là đau đớn cũng chẳng thể thốt thành lời, phải chăng?” Ta thoáng chốc hoảng hốt. Danh tiếng hắn hung ác lan xa, chẳng lẽ lại có thứ bệnh tật đáng sợ không tiện cho người ngoài biết? Đang suy nghĩ, hắn lại khẽ cười, thong thả mở miệng: “Chỉ là ta từng nghe, dù là người không thể nói, chí ít cũng phát ra được đôi chút thanh âm mơ hồ.” Từ khi trưởng tỷ hóa thành người câm, ta trước lúc thay nàng xuất giá cũng chỉ gặp nàng một lần, đối với tình trạng phát âm hiện giờ của nàng cũng chẳng rõ ràng. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta liền tin là thật, bèn “ưm ưm” hai tiếng đáp lại. Hắn bỗng bật cười, đôi mắt như lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức khó tả, lại tựa mang theo vài phần đa tình. Hắn cúi đầu hôn ta, giọng khẽ mơ hồ: “Cũng tạm đủ rồi.” Gương mặt ta bỗng chốc đỏ bừng như lửa cháy.
GIỚI THIỆU: Nghe đồn Thần vương dung mạo đáng sợ, hình như la sát, quanh năm lấy mặt nạ che mặt, chưa từng để lộ trước người khác. Trong cung ban hôn, tiểu thư vì giữ một mảnh si tình, chủ động cùng hắn lập ba điều ước định: Một, chia phòng mà ở, nếu có nhu cầu, có thể tìm Nguyệt Doanh; Hai, Nguyệt Doanh không được làm thiếp, cũng không được mang thai; Ba, nếu hai người hòa ly, Nguyệt Doanh phải theo nàng rời đi. Mà ta, chính là Nguyệt Doanh. Thần vương đều đồng ý từng điều, mỗi khi kéo ta đến phát tiết, chưa từng thương tiếc. Cho đến ngày ấy, tiểu thư rơi xuống nước, hắn tung mình xuống cứu, mặt nạ rơi ra trong làn nước. Nàng lúc này mới nhìn rõ, người năm xưa thay nàng đỡ kiếm, hóa ra vẫn luôn là hắn. Hai người xóa bỏ hiềm khích, nối lại tình xưa, càng thêm keo sơn như hình với bóng. Chỉ là mỗi khi ngẫu nhiên tranh chấp, ta luôn bị kẹp ở giữa. Tiểu thư oán hắn chưa từng chỉ thuộc về một mình nàng, còn Thần vương thì hận ta chắn ngang giữa hai người, khiến bọn họ nhiều lần sinh khúc mắc. “Nếu không có ngươi, ta và tiểu thư nhà ngươi vốn nên ân ái vô song, sao lại có ngăn cách.” Lại mở mắt ra, vậy mà đã trở về ngày ban hôn, tiểu thư đang cầm bút viết ba điều ước định kia, sai ta đưa đi. Ta hoảng hốt quỳ xuống đất: “Tiểu thư, vị hôn phu của nô tỳ đến đón nô tỳ rồi. Tiểu thư từng nói, nếu hắn đến đón, người sẽ thành toàn cho nô tỳ. Nay, cầu xin tiểu thư ân chuẩn.”
Tôi theo đuổi Giang Ngạn suốt ba năm. Nấu ăn cho anh, giặt đồ cho anh, còn giúp anh làm cả bài tập tự chọn. Sau này có người hỏi anh: “Giang Ngạn, Lâm Vãn Nguyệt theo đuổi cậu lâu như vậy, cậu không động lòng chút nào sao?” Dưới ánh đèn mờ tối, tôi nghe anh khẽ cười một tiếng. “Ừm? Cô ta chỉ là một người giúp việc thôi mà, tôi sao phải động lòng?” Cả phòng lập tức bật cười. Nhưng họ không biết, mỗi tháng Giang Ngạn trả tôi 6 vạn tệ. Thật ra tôi… đúng là bảo mẫu trong trường do anh thuê với mức lương cao.
Thể loại Đam mỹ • Hiện đại • HE • Tình cảm • Ngọt sủng • ABO • Vườn trường • Chủ thụ • Ngôi thứ nhất • Đơn phương yêu thầm • Alpha × Beta Trong nhận thức của tôi, Alpha chưa từng là thứ gì tốt đẹp. Beta và Alpha vốn thuộc về hai thế giới khác nhau. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết kịch tính. Chỉ cần thả lỏng và tận hưởng là đủ. Lưu ý trước khi đọc Truyện thuộc thể loại đổi công. Thụ sạch, từng thích người khác nhưng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào. Truyện được kể dưới góc nhìn ngôi thứ nhất. Đây là tác phẩm được tác giả viết từ khá lâu, văn phong còn non tay. Nếu có thiếu sót là do tác giả, không phải do nhân vật. Tag : Mùa hoa niên thiếu • Vườn trường • ABO • Yêu thầm • Chữa lành • Nhẹ nhàng • Ngọt văn Một câu tóm tắt Alpha đều không phải thứ tốt. Nhưng riêng cậu ấy là ngoại lệ. Lập ý :Hãy trung thành với trái tim của chính mình
Ta gả cho Tạ Lâm Xuyên năm thứ ba, chính tay hắn đã áp giải ta vào từ đường của Hầu phủ. Hắn nói: "Khương Phù Âm, ngươi hại Sương Nhi rơi xuống nước dẫn đến sẩy thai, hãy quỳ ở đây cho đến khi nàng ấy tỉnh lại mới thôi." Thế nhưng Liễu Như Sương vốn dĩ không hề mang thai. Nàng ta chỉ muốn mượn vở kịch này để đuổi ta xuống khỏi vị trí Hầu phu nhân mà thôi. Ta quỳ giữa đêm mưa buốt giá, nhìn Tạ Lâm Xuyên khoác chiếc áo lông cáo của ta lên người nàng ta, bỗng nhiên chẳng còn muốn giải thích nửa lời. Về sau, trong tiệc thượng thọ của Hầu phủ, hắn ép ta phải nhận tội trước mặt bao người. Ta mỉm cười, lấy ra một bức thư hòa ly. "Tạ Lâm Xuyên, tội này ta không nhận." "Còn người như ngươi, ta cũng không cần nữa."
Tôi đã ở bên Giang Hoài mười năm, nhưng đột nhiên lại chẳng còn muốn gả cho anh nữa. Trong mắt anh, sự nghiệp là quan trọng, khách hàng là quan trọng, cấp dưới cũng quan trọng. Vào lúc tôi ngã bệnh cần người nhà đến bệnh viện ký tên, thứ tôi nhận được lại chỉ vỏn vẹn một dòng tin nhắn trả lời từ anh: 【Anh đang bận, lát nữa nhắn lại cho em nhé】 Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên thấu hiểu một điều: Con người ta chẳng nhất thiết phải gắn kết cuộc đời mình với một người khác thì mới có thể sống tốt quãng đời này. Thế nhưng sau khi chia tay, Giang Hoài lại đứng dưới lầu nhà tôi suốt một đêm ròng. Anh chặn tôi ngay trước cửa: “Bà xã, anh sai rồi, tha lỗi cho anh thêm một lần nữa thôi, có được không em?"
Nàng – gia chủ thiên tài của thế gia Đường Môn, tuyệt sắc, kiêu ngạo, lười nhác, độc ác. Hắn – Chiến Vương tàn phế của Thiên Long hoàng triều, khuynh thành, mặt lạnh, thâm sâu, xảo trá. Đích nữ ngốc nghếch bỗng nhiên trở mình, từ kẻ ăn chơi vô dụng không ai thèm đoái hoài, trong một đêm lại trở thành nhân vật được săn đón khắp kinh thành, ngay cả Thái tử cũng đích thân đến cầu hôn! Một kế hoạch được sắp đặt, lời đồn râm ran khắp chốn rằng đại tiểu thư phủ tướng quân đã cùng Chiến Vương viên phòng! Nữ chính: "Ta vẫn còn nguyên vẹn! Ta mang thai lúc nào chứ?! Ngươi có thấy hổ thẹn khi lan truyền những lời đồn nhảm đó không?!" Nam chính: "Nàng để tâm vì bản vương chưa thật sự ăn nàng? Không sao, bây giờ cũng chưa muộn." Nữ chính: "Này này này, Chiến Vương gia, quân tử động khẩu không động thủ mà..."
Khi trưởng tỷ còn cải nam trang, nàng từng kết giao với hai người tri kỷ. Sau khi biết trưởng tỷ vốn là nữ tử, hai người ấy cùng tìm đến tận cửa, thành tâm cầu thân. Trưởng tỷ nhất thời tiến thoái lưỡng nan, trong lòng chẳng nỡ phụ bạc bất cứ người nào. Huynh trưởng bèn đề nghị dùng cách rút thăm để định đoạt. Một người sẽ cưới trưởng tỷ, người còn lại thì kết duyên cùng ta. Kiếp trước, Vệ Lăng rút trúng ta, nụ cười trên môi chàng hiện lên đôi phần gượng gạo. “Nhị tiểu thư cũng rất tốt.” Thế nhưng sau khi thành thân, chàng vẫn chẳng thể ngăn mình đem ta ra so sánh với trưởng tỷ. Chàng chê ta không có tài tình, cũng chẳng thấu hiểu chí hướng ẩn sâu trong lòng chàng. Chàng ghét ta yếu mềm, kiểu cách, không chịu nổi chút phong sương khổ cực. Chàng trách ta không thể cùng chàng rong ruổi khắp bốn phương, kề vai thực hiện hoài bão. Vì vậy, khi sống lại đúng khoảnh khắc huynh trưởng đề nghị rút thăm định thân, ta chỉ khẽ lắc đầu từ chối. “Ta đã đồng ý với phụ thân, sẽ vào cung tuyển tú.”
Kinh thành sắp biến động lớn. Tỷ tỷ bảo ta dẫn theo đứa cháu ngoại mới lên sáu tuổi về Thái Thương lánh nạn. Ta gật đầu đồng ý, lập tức mang theo cháu nhỏ, ngay trong đêm rời khỏi kinh thành. Thế nhưng, vừa đặt chân đến Thái Thương, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên những dòng chữ kỳ lạ liên tiếp lướt qua. 【Nữ phụ làm sao biết được chứ? Đứa trẻ này không phải cháu ruột của ngươi đâu! Tỷ phu của ngươi thân là nam phụ, vì muốn bảo vệ cốt nhục của người trong lòng, nên đã cố tình tráo đổi con trai mình với đứa trẻ đó rồi!】 【Đáng thương cho tỷ tỷ của nữ phụ vẫn chẳng hề hay biết, con trai ruột của mình nửa tháng qua đang phải chịu khổ sở trong thiên lao!】 【Nữ chính vừa khóc một tiếng là nữ phụ nắm chắc phần thua, nam phụ này đúng là chung tình đến cực điểm mà!】 Có điều... ta đã âm thầm tráo cháu ngoại ruột của mình về từ lâu rồi mà.
Trong tiệc ngắm hoa, nữ nhi cả người ướt sũng, hai tay ôm chặt lấy eo tên cuồng đồ kia. “Mẫu thân, nữ nhi quyết không gả cho Thế tử. Nữ nhi chỉ nguyện cùng Thẩm lang một đời một kiếp, một đôi người.” “Nếu người còn ép nữ nhi, hôm nay nữ nhi sẽ chết ngay tại đây!” Xung quanh toàn là những ánh mắt chờ xem trò vui. Phu quân vốn chính trực, quang minh lỗi lạc cũng tức đến run cả người, nhưng vẫn hạ thấp giọng khuyên ta: “Oản Oản còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Chúng ta cứ hồi phủ rồi hẵng dạy dỗ nó.” Ta nhìn vẻ đắc ý cùng quyết tuyệt trong đáy mắt nàng, bình thản cất lời: “Ta thành toàn cho ngươi. Cởi ngoại sam ra, lập tức cút khỏi phủ Thượng thư.” “Từ nay về sau, sống chết của ngươi không còn liên quan đến ta dù chỉ nửa phần.”
Để giữ mạng, ta định bụng sẽ chôn chặt chuyện này trong lòng. Thế nhưng một tháng sau, vị hoàng tử ấy lại chặn ta ở thiên điện, túm lấy cổ áo ta mà bảo: “Bắt gặp bí mật của bổn vương rồi mà còn muốn bỏ đi dễ dàng thế sao?”
Câu chuyện tình yêu của thích khách: Một câu chuyện cổ đại đan xen giữa ngọt ngào, bi thương và những cú lật mặt bất ngờ. Tiêu đời rồi! Đôi mắt mù lòa nhiều năm của ta đột nhiên lại nhìn thấy được. Haizz, đành phải bắt đầu chuỗi ngày giả mù thôi. Vừa mở mắt ra, đập ngay vào mắt là gương mặt của Thẩm Dực khiến ta suýt chút nữa buột miệng thốt lên: "Vãi chưởng! Không hổ danh là nam chính!" Ánh ban mai xuyên qua khe cửa rọi vào phòng, rải một tầng nắng vàng phác họa nên những đường nét tuyệt mỹ trên khuôn mặt Thẩm Dực, đẹp đến kinh ngạc khiến ta không thể rời mắt. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, ta chỉ hận không thể tự chọc mù đôi mắt của mình. Sang đến giây tiếp theo nữa, ta quyết định vớ lấy chiếc gối sứ đập chết Thẩm Dực cho xong. Ai bảo hắn là tên nam chính điên rồ, còn ta lại xui xẻo xuyên không thành người vợ đoản mệnh của hắn cơ chứ! Để không bị Thẩm Dực hại chết, ta hít sâu một hơi, giương cao chiếc gối nhắm thẳng đầu hắn mà nện xuống. Đúng lúc này, tiếng gõ cửa chợt vang lên. Ta giật mình run tay, suýt chút nữa đánh rơi cả chiếc gối sứ. Từ bên ngoài, Xuân Đào - nha hoàn hầu cận của ta gõ cửa hai tiếng cất lời: "Thẩm lang quân, trong phủ có người đến, bảo là có chuyện gấp cần tìm ngài." Lúc Thẩm Dực mở mắt ra, ta vừa vặn lén đặt gối lại chỗ cũ, đang lúi húi định nằm xuống nên tư thế trông vô cùng gượng gạo. "Khanh khanh, nàng đang làm gì thế
Sau khi kiếm chức quỷ sai, ta đi câu hồn, không ngờ lại câu trúng thiên kim giả. Nàng ấy vừa thấy ta liền khóc lóc thút thít nhào vào lòng ta. “Tỷ tỷ! Cha mẹ tìm tỷ bao nhiêu năm qua, sao tỷ lại đi sớm hơn cả ta?” Ta chấp nhận số phận dắt nàng ấy trở lại Hầu phủ, lại phát hiện trong phủ đã bị người ta đóng Đoạt Vận đinh. Ngay đêm hôm đó, ta lần theo luồng vận khí bị cướp đi, vô tình nhìn thấy nhục thân của thiên kim giả vậy mà lại ở phủ Trưởng Công chúa.
Mãi đến khi tôi mắc ung thư giai đoạn cuối, tiểu tam của chồng tôi tìm đến tận cửa, giục tôi mau chết đi, tôi mới biết được một sự thật. Người đàn ông đã chung sống với tôi suốt ba mươi năm… hóa ra đã phản bội tôi trọn hai mươi chín năm trời. Khi tôi run rẩy chất vấn, chồng tôi chỉ lạnh lùng, mất kiên nhẫn đáp: “Nếu sớm biết sau khi cưới cô, tôi vẫn có thể thi đỗ đại học, thì có chết tôi cũng không bỏ người mình yêu để lấy cô!” Còn kẻ thứ ba kia thì tựa vào vai chồng tôi, vẻ mặt đắc thắng: “Bà làm vợ giáo sư bao nhiêu năm như vậy cũng đủ rồi, bây giờ nên nhường chỗ đi thôi!” Đứa con nuôi mà tôi nâng niu hơn hai mươi năm cũng nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét: “Tôi bị ép xa mẹ ruột, gọi bà là mẹ ngần ấy năm, bây giờ bà chết cũng đáng đời!” Tôi suy sụp hoàn toàn, dồn hết sức kéo chồng chết chung với mình. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trở về quá khứ. Mà người chồng ở kiếp trước vừa nhìn thấy tôi đã lập tức hất tay tôi ra. “Hủy hôn đi! Cô không xứng với một sinh viên đại học tương lai như tôi!” Tôi không tức giận, chỉ thầm nghĩ trong lòng: Nếu không có tôi — người đứng nhất tự nguyện bỏ học — thì anh, kẻ đứng thứ hai, lấy tư cách gì mà bước chân vào đại học?
Thái tử Vệ Hoài Ngọc sau khi bị phế, đôi mắt cũng mù lòa. Chỉ trong một đêm, Đông cung từ chốn tôn quý bậc nhất đã rơi xuống tận cùng thất thế. Duy chỉ có ta, một nha hoàn hầu hạ việc rửa chân, vẫn ở lại bên chàng. Mỗi lần ta mang theo thức ăn và thuốc men trở về, trên người đầy những vết thương chằng chịt, chàng đều đau lòng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán: “Thập Nhất, đợi ngày ta khôi phục quyền thế, quãng đời còn lại nhất định sẽ không phụ nàng.” Nào ngờ, đêm trước ngày đăng cơ, chàng lại cười đến lạnh lùng: “Năm đó nếu không dỗ dành ngươi, ai sẽ ở bên chăm sóc ta đây? Sao ngươi lại thật sự tin lời ấy?” Lòng ta như tro tàn nguội lạnh. Nhân lúc Đông cung bốc cháy, ta mượn trận hỏa hoạn ấy để giả c.h.ế.t bỏ đi. Một năm sau. Ngôi làng chài nhỏ nơi ta ẩn thân cuối cùng vẫn bị Vệ Hoài Ngọc tìm tới. Chàng vung kiếm hất tung chiếc khăn hỷ đỏ trên đầu ta, giọng nói khẽ run: “Vệ Thập Nhất, người từng cùng nàng bái thiên địa, rõ ràng là ta.”
Vào ngày tiệc sinh nhật của mình, tôi mới biết người chồng kết hôn tám năm qua sau lưng tôi đã dây dưa suốt bốn năm với một cô gái tự do, ngang tàng. Bạn của anh ấy khuyên tôi: “Chị dâu, anh Châu chỉ là cảm thấy cô ta không giống những cô gái trong vòng tròn quen biết của chúng ta, muốn tìm chút cảm giác mới lạ mà thôi." “Cứ nhẹ lòng đi, chị mới là người anh ấy muốn nắm tay đi nốt quãng đời còn lại." Chồng tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình có lỗi. “Anh đâu có phản bội em về mặt thể xác, như vậy còn chưa đủ sao?" “Anh chẳng qua là thấy tinh thần tẻ nhạt, muốn tìm chút kích thích thôi, chuyện này mà em cũng phải quản à?" Tôi không quản, bởi vì tôi sẽ không tự chà đạp chính mình. Và tôi cũng không bao giờ, thèm muốn những thứ đã bẩn thỉu.
Đêm ngay trước hôm đi đăng ký kết hôn, Trần Duy nói với tôi rằng anh ta đã rung động với một người khác. Tôi lúc ấy đang thử chiếc váy đỏ chuẩn bị mặc vào ngày mai, tay vẫn còn đặt trên khóa kéo bên hông. “Ai?” Anh ta tránh ánh mắt tôi. “Trưởng phòng hành chính mới đến công ty, Lâm Duyệt.” Tôi bình tĩnh kéo nốt khóa váy lên. Chiếc váy ôm rất vừa người, còn cô gái trong gương thì vẫn giống hệt mọi ngày, không hề có gì khác lạ. “Bao lâu rồi?” “Ba tháng.” Tôi lặng lẽ nhẩm ngược thời gian trong đầu. Ba tháng trước, chúng tôi vẫn còn cùng nhau đi xem váy cưới. Khi ấy anh ta còn chê màu trắng quá nhạt nhẽo, bảo tôi nên chọn kiểu có pha một chút sắc champagne cho dịu mắt. “Được.”
Một câu chuyện bi kịch xoay quanh Tạ Thiên Tư và Triệu Quang Nguyệt (Hàn Kha Nguyệt), nơi hiểu lầm, quyền lực và thù hận kéo dài qua nhiều năm khiến nhiều người chết, tình yêu tan vỡ. Cuối cùng, cả hai đều chọn cái chết sau khi sự thật được phơi bày, để lại những người còn sống chìm trong đau thương, day dứt và hối tiếc kéo dài qua nhiều thế hệ, kết thúc bằng một “giấc mơ” mơ hồ về kiếp khác hoặc ký ức khác của Ninh Ninh.