Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Tôi là một Omega cấp thấp, nhưng lại có độ tương thích 100% với Thái tử gia Chu Tự Kinh. Sau khi kết hôn, anh thu lại tính cách ham chơi, một lòng một dạ đối xử tốt với tôi. Cho đến một tháng trước, Chu Tự Kinh liên kết với Hệ thống công lược. Đối tượng công lược của anh là thanh mai trúc mã Tần Húc. Anh dung túng cho Tần Húc đánh tráo thuốc của tôi, khiến tôi phát bệnh lần nữa, suýt chút nữa phải cắt bỏ tuyến thể. Nhưng sau sự việc, anh chỉ thở dài. "Anh đã liên kết với Hệ thống, nếu không nghe theo em ấy thì tiến độ sẽ bị kẹt mãi." "Em ấy mới mất chồng, đang cần cảm giác an toàn. Chờ hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ lập tức rời xa em ấy." Tôi nhìn chỉ số công lược trước mắt, cay đắng mỉm cười. Anh quên mất rằng tôi cũng là một Ký chủ, đến Thế giới này là để công lược anh. Khi tiến độ Chu Tự Kinh công lược Tần Húc đạt 100%, nhiệm vụ của tôi sẽ thất bại và trở về Thế giới ban đầu.
Ngày nhập học, bà quản lý ký túc xá dặn dò tôi nhất định không được vào ký túc xá 444 vì ở đó có ma. Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Nửa đêm, bạn cùng phòng giục tôi về: "Tớ đang ở phòng 444 chờ cậu đây, đừng đi nhầm nhé." Tôi ngớ người. "Không phải bà quản lý nói là..." Bạn cùng phòng cũng ngớ người. "Ký túc xá chúng ta làm gì có quản lý?"
Xuyên thành pháo hôi song tính trong sách, tôi lại trót lòng yêu nam chính công. Vì anh, tôi nguyện ý ở lại Thế giới này. Trong một lần sự cố sau cơn say, tôi mang trong mình giọt máu của anh. Khi cầm tờ kết quả kiểm tra thai đến tìm anh, tôi vô tình phát hiện ra tin anh sắp cầu hôn nam chính thụ. Tôi lặng lẽ siết chặt tờ báo cáo. [Hệ thống, nếu tôi nói... tôi muốn đưa đứa trẻ này trở về Thế giới của tôi, liệu có khả năng đó không?] Hệ thống: [Được... nhưng trước khi đứa trẻ ra đời, cậu phải chết trong tay nam chính.] Đang lúc sầu não không biết làm sao mới thực hiện được, tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và bạn bè. "Nghe nói ngoài ngoại thành mới mở một khu trượt tuyết, Chu Gia Thụ chẳng phải sợ cao sao?" "Cậu mời cậu ta, cậu ta nhất định sẽ đi. Nhân cơ hội này dạy cho cậu ta một bài học, để cậu ta không chết cũng phải lột một lớp da, từ sau không còn gan đến làm phiền cậu nữa." "Xem như quà kết hôn tôi tặng cậu." "Hạng người nào cũng dám thích Giang tổng nhà chúng ta sao? Đúng là kinh tởm!" Giang Liễm đáp: "Được." Giây tiếp theo, tôi nhận được tin nhắn anh gửi tới. [Cuối tuần này đi trượt tuyết không?] Tôi cố nhẫn nại nuốt ngược nước mắt vào trong, hồi âm cho anh: [Đi.]
Sự nghiệp của bạn trai vừa mới khởi sắc thì mẹ hắn đã vội vã chê tôi không hợp tuổi, bảo tôi mang số "khắc" con trai bà. Bà ta tuyên bố thẳng thừng: Nếu muốn bước chân vào nhà này, tôi bắt buộc phải sinh được hai con trai rồi mới cho đăng ký kết hôn. Tôi quyết đoán chia tay ngay lập tức. Thế nhưng ngay hôm sau, tôi đã bắt gặp hắn ta đang nắm tay cô em thanh mai trúc mã tung tăng đi mua đồ sơ sinh ở cửa hàng mẹ và bé! Hắn còn thản nhiên buông lời mỉa mai tôi: "Cô ấy không giống cô. Bố cô ấy là triệu phú, nếu không có cô ấy thì làm sao tôi giành được hợp đồng lớn đó?" Tôi chỉ cười lạnh rồi quay đi. Sau đó, tôi dồn vốn mở luôn một công ty mới ngay trên tầng công ty của hắn, cướp sạch toàn bộ đơn hàng và khách hàng của hắn, rồi thong thả ngồi xem hắn phá sản!
Triệu Chấp Thư, vị Thái tử đương triều, từ thuở nhỏ đã mang trong mình một thói quen khác thường đến mức khiến người bên cạnh chẳng ai hiểu nổi. Nếu là kiếm, trong tay hắn nhất định phải đủ một đôi. Nếu là mưu sĩ, dưới trướng hắn cũng không thể thiếu hai người. Đến cả chuyện kết tóc se duyên, hắn vẫn muốn cưới về hai tỷ muội song sinh có dung nhan chẳng khác nhau lấy nửa phần. Mùa xuân năm đó, đào hoa nơi chùa Nam Sơn nở đầy sườn núi, từng tầng cánh hồng chen nhau phủ kín lối đi, đẹp tựa một áng mây hồng sa xuống nhân gian. Giữa biển hoa ấy, Triệu Chấp Thư chỉ vừa gặp trưởng tỷ Thẩm Thanh Ca một lần, lòng đã lập tức rung động. Thế rồi khi ánh mắt hắn dịch sang bên cạnh, nhìn thấy ta mang một gương mặt gần như giống hệt tỷ ấy, hắn bỗng cong môi cười. “Hai người giống nhau đến vậy, quả thật rất tốt. Sau này nếu chẳng may mất đi một người, bên cạnh vẫn còn một người khác.” Chỉ bằng một câu nói tưởng như bâng quơ ấy, vận mệnh của hai tỷ muội chúng ta đã hoàn toàn đổi khác. Trưởng tỷ được sắc phong làm Thái tử phi, còn ta theo sau tỷ ấy bước vào Đông cung, trở thành trắc phi của hắn. Thế nhưng những tháng năm sống dưới mái cung son chẳng hề đẹp đẽ như người ngoài vẫn tưởng.
Trong yến tiệc trong cung, ta đã thay Quý phi đỡ một chén rượu độc. Kể từ đó, thân thể ta suy nhược, cả đời không thể sinh con. Quý phi vô cùng cảm kích, nàng cầu xin Hoàng thượng ban hôn ta cho huynh trưởng của mình. Tiêu Trường Lăng mỉm cười dịu dàng: "Yểu nương có ân với muội muội ta. Cả đời này, ta nhất định sẽ yêu thương và trân trọng nàng." Thế nhưng sau khi thành thân, hắn lại hoàn toàn thay đổi. Dưới màn trướng uyên ương quấn quýt, hắn tàn nhẫn chà đạp ta: "Nếu không phải nàng lấy ân báo đáp để ép buộc, ta vốn có thể vì Mạt Nhi giữ thân như ngọc suốt cả đời." Mạt Nhi… là khuê danh của Quý phi. Khi ta trọng sinh trở về đúng ngày diễn ra yến tiệc trong cung. Lần này… ta không còn chạm vào chén rượu ấy nữa. …
Xuyên không ba năm, ta, một y tá nhi khoa, đã trở thành nhũ mẫu số một kinh thành. Hôm nay phụng chỉ vào cung, Hoàng hậu hỏi ta: “Thái tử mới sinh không quá nửa năm, nhũ mẫu đã đổi hai mươi hai người, ngươi có biết kết cục của bọn họ thế nào không?” Ta cúi đầu: “Dân nữ nghe nói, Thái tử ngày đêm gào khóc không thôi, ăn uống khó khăn, Hoàng đế đích thân hạ chỉ, lưu đày tất cả hai mươi hai người không dùng được kia.” Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng khóc chói tai của trẻ sơ sinh vang lên. Tất cả mọi người, bao gồm cả Hoàng hậu, đều lộ ra vẻ mặt phiền chán, lo âu. Chỉ có ta là mỉm cười, bởi vì những tiếng khóc ấy truyền vào tai ta lại biến thành những dòng bình luận có thể nhìn thấy được: [Bụng… khó chịu quá.]
Sau khi kết hôn với kẻ mà tôi từng xem là đối thủ không đội trời chung, ban ngày tôi và anh ở công ty đấu đá đến sứt đầu mẻ trán. Vậy mà đến đêm, hai người lại quấn lấy nhau trên giường, chẳng ai chịu nhường ai nửa bước. Lần tôi đi quẩy rồi bị anh bắt tại trận, anh chẳng nói chẳng rằng, ngay trước mặt bao nhiêu người, giơ tay tét thẳng vào mông tôi một cái. Tôi tức đến mức suýt bốc khói, hôm sau lập tức xông vào văn phòng anh. Ngay giữa cuộc họp, tôi ngẩng cao đầu, cố ý khiêu khích: “Chồng ơi, áo lót của em đâu rồi~” Cuộc họp lập tức chết đứng.
Năm mười lăm tuổi, ta gả cho Tấn vương, trở thành vương phi. Mười bảy năm sau, Tấn vương mưu phản, Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hạ lệnh ch/ é/ m đầu hơn ba trăm người trong mẫu tộc của ta. Ta và con trai vì bị giữ lại làm con tin nên may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một năm sau, Tấn vương thành công đăng cơ. Vì không còn mẫu tộc chống lưng, ta chỉ được phong làm Quý phi. Con trai ta vì từng chịu hình trong ngục, thân mang tàn tật, không thể trở thành Thái tử.
HẦU PHỦ MANG OAN, TA BẢO VỆ HUYẾT MẠCH TIỂU CHỦ, QUYẾT LẬT TUNG KINH THÀNH ĂN THỊT NGƯỜI NÀY – Đêm ấy, lửa cháy đỏ rực nửa bầu trời. Khi thánh chỉ tịch biên gia sản được ban xuống, ta đang nhóm lửa trong hậu trù. Tiếng khóc trong toàn phủ vang động đất trời, nhưng ta không khóc. Khi quan binh xông vào hậu viện, ta ôm tiểu thiếu gia trốn vào trong đống củi. Bọn chúng lật tung từng tấc đất của Hầu phủ, nhưng lại bỏ sót duy nhất góc nhỏ nơi ta đang ẩn náu. Ta trốn trong đống củi suốt một ngày một đêm. Khi bò ra ngoài, Hầu phủ đã biến thành phế tích, mùi máu tanh rất lâu vẫn chưa tan. Ta ôm tiểu thiếu gia rời khỏi kinh thành ăn thịt người ấy. Phía sau là bóng tối vô tận, phía trước là con đường chưa biết sẽ dẫn về đâu. Nhưng ta không sợ. Chỉ cần tiểu thiếu gia còn sống, huyết mạch của Hầu phủ sẽ không đoạn tuyệt.
Ngày thứ ba sau khi kết hôn, mẹ chồng nói căn nhà là đi mượn, bảo chúng tôi dọn đi, tôi mỉm cười: Được, vậy tôi về căn biệt thự 500 mét vuông của nhà tôi ở. – Ngày thứ ba sau khi kết hôn, mẹ chồng Lưu Quế Phân đứng giữa sân, hai tay nắm chặt mép chăn, khóe môi nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Tiểu Nhã à, căn nhà này là mẹ mượn của họ hàng, cuối tháng người ta lấy lại, hai đứa phải dọn đi.” Lâm Tiểu Nhã nhìn bà, khẽ cười: “Được, vậy con về căn biệt thự 500 mét vuông của nhà con ở.” Tay Lưu Quế Phân run lên, chiếc chăn rơi xuống đất, làm dấy lên một lớp bụi mỏng. Trần Mặc đứng ở ngưỡng cửa, mặt trắng bệch như bức tường vừa được quét vôi. Cô em chồng Trần Tĩnh ôm con trai đứng bên cạnh, miệng há hốc vì kinh ngạc. Trước khi nói ra câu đó, sáng hôm ấy, tiếng mẹ chồng đã vang lên từ dưới lầu khi trời còn chưa sáng hẳn. “Tiểu Nhã, dậy xuống đây giúp mẹ!” “Con tới đây.” Lâm Tiểu Nhã đáp một tiếng, tiện tay buộc tóc lên rồi mặc chiếc áo bông hoa nhí mà mẹ chồng mua cho cô. Nói thật, khi mặc chiếc áo đó lên người, Lâm Tiểu Nhã suýt nữa không nhận ra chính mình. Vải cứng đờ, hoa văn già nua, cổ tay áo còn thiếu một chiếc cúc. Nhưng mẹ chồng nói đây là “quà ra mắt con dâu”, cô không thể không mặc. Khi bước ra khỏi phòng, cô thấy Trần Mặc vẫn còn nằm lì trong chăn. Xuống tới sân, Lưu Quế Phân chẳng buồn nâng mí mắt, chỉ đẩy một rổ khoai lang còn dính bùn tới trước mặt cô. Rổ khoai lang ấy phải hơn mười cân, cô ngồi xổm ngoài sân rửa gần một tiếng đồng hồ, hai tay lạnh đến đỏ bừng.
Hoàng hậu muốn chọn người xứng đáng bước vào Đông cung, trở thành Thái tử phi, bởi vậy đã truyền ý chỉ xuống khắp kinh thành, lệnh cho các phủ có khuê nữ đến tuổi xuất giá đều phải dâng chân dung vào cung để tuyển chọn. Hôm Triệu Tiện đến tìm ta, họa sư vừa hay đang ở trong phủ, cẩn thận họa lại dung mạo của ta trên nền lụa trắng. Ta nắm chiếc khăn trong tay đến nhăn nhúm, do dự hồi lâu mới nhỏ giọng dò hỏi hắn: “Ta nghe nói, những cô nương đã có hôn ước thì không cần dâng chân dung vào cung nữa.” Ta và Triệu Tiện quen biết từ thuở còn thơ, cùng lớn lên bên nhau, có thể xem là thanh mai trúc mã. Tình ý giữa hai người tuy chưa từng được nói rõ, nhưng cả ta lẫn hắn đều hiểu trong lòng. Từ trước đến nay, hắn luôn âm thầm lưu tâm đến mọi chuyện của ta, chỉ tiếc lời nói thốt ra khỏi miệng hắn chẳng mấy khi dễ nghe. Quả nhiên, vừa nghe ta nói vậy, Triệu Tiện đã cong môi, ung dung cất giọng trêu chọc như thường lệ: “Thẩm Ấu Ninh, nàng vòng vo như thế, chẳng phải đang ngầm nhắc ta mau đến phủ cầu thân hay sao?”
NGÀY MỪNG THỌ MẸ VỢ, BÀ CHO RẰNG TÔI MANG ĐIỀM XUI, KHÔNG CHO DỰ TIỆC; TÔI VỀ NHÀ HẤP 2 KG CUA ĂN MỘT MÌNH, ĐẾN KHI CẢ HỌ ĂN XONG, VỢ LẠI GỌI TÔI ĐẾN THANH TOÁN Trước giờ xuất phát, Chu Nhược Lâm nói mẹ cô đã xem ngày và cho rằng tuổi của Lục Viễn Chinh xung khắc với tiệc mừng thọ, nhất quyết không cho anh đến dự. Nghe xong, Lục Viễn Chinh im lặng một lúc rồi hỏi: “Còn em thì sao?” “Em cũng nghĩ như vậy sao?” Giọng Lục Viễn Chinh rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta hơi sợ hãi. Chu Nhược Lâm ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe. “Đương nhiên em không tin những chuyện này, nhưng tính mẹ em thế nào, anh cũng biết mà…” “Anh biết.”
Tôi tên là Lâm Niệm, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ học đường đời cũ, trở thành kiểu thanh mai ác độc: thầm yêu nam chính lạnh lùng từ nhỏ, ngày ngày gây hấn với cậu bạn thụ tỏa nắng, để rồi cuối cùng bị nam chính tàn nhẫn kết liễu bằng chiêu bài "Thiên lương Vương phá" (Trời lạnh rồi, cho tập đoàn nhà họ Vương phá sản đi). Ngày tôi hiểu rõ hoàn cảnh của mình, tôi đang đứng trước cửa lớp 11A3, tay bưng một hộp cơm tình yêu chuẩn bị tặng cho nam chính Thẩm Yến. Tôi cúi đầu nhìn phần trứng cuộn được trang trí hoa hòe hoa sói, lại nhìn vào gương thấy khuôn mặt mình rực rỡ động lòng người. Có tiền, có sắc, nhà lại còn có hai tòa nhà cho thuê lấy tiền hằng tháng. Tôi việc gì phải yêu đương?! Sống sót đến tận cuối truyện, yên ổn làm một bà chủ cho thuê nhà không sướng hơn sao?! Tôi hít một hơi thật sâu, quay người nhét luôn hộp cơm vào tay ủy viên thể dục vừa đi ngang qua: "Lão Lưu, ăn sáng chưa? Suất tình mẫu tử này tặng ông đấy." Lão Lưu thụ sủng nhược kinh, tôi vẫy tay đầy tiêu sái rồi lẻn vào lớp. Từ hôm nay, trong mắt tôi không có tình ái, chỉ có thủ khoa đại học. Thế nhưng, tôi không hề chú ý rằng, ở dãy bàn cuối cạnh cửa sổ, Thẩm Yến – người vốn đang gục xuống bàn ngủ bù – chẳng biết đã ngẩng đầu lên từ lúc nào. Đôi mắt đen láy vốn luôn lạnh lùng như băng tuyết, lúc này lại đang nhìn chằm chằm vào hộp cơm màu hồng trong tay Lão Lưu, nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống âm độ ngay tức khắc.
Kết hôn ba năm, tôi luôn nghĩ mình chỉ là kẻ thế thân cho "bạch nguyệt quang" của Chu Yến Từ. Tôi tiêu tiền anh đưa, ở trong căn nhà anh mua, hèn mọn đóng vai một cái bóng ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Cho đến ngày đó, "bạch nguyệt quang" trong truyền thuyết trở về nước, tôi chủ động đưa ra đơn ly hôn. Vị Chu đại tổng tài vốn luôn lạnh lùng tự chủ ấy, lần đầu tiên đỏ bừng vành mắt trước mặt bao người. Anh siết chặt lấy cổ tay tôi, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng: "Tô Chi, rốt cuộc em có tim hay không? Ba năm qua, chẳng lẽ em chưa từng nhận ra, người anh nhìn từ đầu đến cuối chỉ có mình em sao?"
Tôi trúng giải độc đắc ba mươi tám triệu tệ, về nhà nói dối vợ rằng mình bị công ty sa thải. Cô ấy ôm tôi khóc suốt một đêm, sáng hôm sau lập tức hủy kế hoạch đứng ra lo một triệu tệ tiền trả trước mua nhà cưới cho anh trai, nói rằng vợ chồng phải cùng nhau vượt qua khó khăn! “Sau đó thì sao?” Cô hỏi, giọng hơi khô khốc. “Sau đó… anh trở về.” Cao Nghiễn kéo khóe miệng, muốn cười một cái nhưng không thành công. “Mất việc rồi, sau này… có lẽ trong nhà phải tiết kiệm một chút.” Đường Vũ Vi không nói gì, chỉ đứng đó nhìn anh. Cô nhìn suốt nửa phút. Sau đó, cô đột nhiên vươn tay ôm lấy anh. Cô ôm rất chặt, vùi mặt vào ngực anh, giọng nghèn nghẹn vọng ra. “Không sao, không sao đâu… mất việc thì tìm việc khác, chỉ cần anh bình an là được.” Cơ thể Cao Nghiễn cứng lại. Anh cảm nhận được trước ngực mình hơi ướt. Cô khóc rồi.
— Làm thanh mai suốt mười tám năm, tôi mới biết mình chỉ là nữ phụ. Trong tiệc tri ân thầy cô, nhân lúc men say, tôi đã lén hôn trộm cậu bạn thanh mai trúc mã Giang Niệm Bắc. Giây tiếp theo, trước mắt tôi hiện lên mấy dòng bình luận: 'Nữ phụ đừng giãy dụa nữa, nam chính chỉ có phản ứng với bảo bối của chúng ta thôi.' Tôi không tin vào cái đạn mạc đó, bèn hẹn cậu ấy đi công viên nước, cố ý chọn bộ đồ bơi gợi cảm nhất. Kết quả, cậu ấy không thèm liếc mắt lấy một cái, ngược lại còn tròng cái phao bơi vào người tôi. Đám bình luận điên cuồng cười nhạo. Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, lại nghe thấy tiếng cậu ấy lười biếng vang lên từ phía sau: "Cứ nhất định phải bắt mình đi tắm nước lạnh thì cậu mới chịu tin là mình thực sự có hứng thú với cậu sao...?"
Đã từng nghe nói đến "cọc sinh", nhưng bạn đã bao giờ nghe qua "cọc sinh mẹ con" chưa? Đem người mẹ đóng vào trụ cầu làm cọc sinh. Trói buộc linh hồn người con gái trên mặt cầu. Người mẹ có thể cảm nhận được linh hồn của con mình. Vì vậy, bà sẽ bằng mọi giá gồng gánh, chống đỡ lấy cây cầu. Chỉ để lại đứa con gái ngơ ngẩn, hồn xiêu phách lạc lang thang trên mặt cầu, tìm kiếm người mẹ mà mình không thể gặp lại. Vị khách đầu tiên của tôi chính là người con gái trong cặp cọc sinh mẹ con ấy. Quẻ đầu tiên của cô ấy là tìm người, quẻ thứ hai là báo thù. Và tôi, đã nhận lời.
Ta xuyên thư rồi, xuyên thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Hệ thống nói, trong nguyên tác không có tên ta, không có lời thoại, thậm chí đến một khung hình chính diện cũng chẳng có. Sự tồn tại của ta chỉ có một ý nghĩa duy nhất — làm phông nền cho nam chính mỗi khi hắn đại sát tứ phương.
Nam phụ phản diện hắc hóa cố chấp x Sư tôn xui xẻo xuyên thư cải tà quy chính "Này tác giả, phần sau là do AI viết đấy à? Nam phụ đã làm gì đắc tội với người mà thiết lập nhân vật lại sụp đổ chỉ trong chớp mắt thế hả? Trả tiền, mau trả tiền lại cho tôi..." Tôi gõ bàn phím lạch cạch, trút giận lên khung bình luận. Hôm nay, tôi tình cờ phát hiện ra một cuốn tiểu thuyết tu chân đã hoàn thành nhưng cực kỳ ít người xem. Điều khiến tôi dừng chân chính là tên của nữ chính lại trùng khớp với tên mình. Tôi đã đọc ba mươi chương đầu một cách ngon lành, sau đó cắn răng, dậm chân, hạ quyết tâm nạp một khoản tiền hội viên không hề rẻ để mở khóa phần còn lại. Ai mà ngờ được, chỉ sau một dấu chấm lửng, chương tiếp theo lại trước sau không đồng nhất, chẳng đâu vào đâu. Đệ tử mà nữ chính nuôi dưỡng hoàn toàn hắc hóa, thậm chí còn muốn cưỡng ép bắt giữ nàng để kết tóc thành phu thê. Cái gì vậy? Đây vẫn là cùng một cuốn tiểu thuyết sao? Tôi không cam lòng, lật xem khu bình luận thì phát hiện chẳng có một ai để lại lời nhắn. Tốt lắm, xem ra chỉ có mình tôi là kẻ ngốc bị lừa. Càng nghĩ càng tức, tôi viết một đoạn dài để bày tỏ sự bất mãn của mình. Ting— Tác giả phản hồi ngay lập tức: "Nếu đã không hiểu tại sao, vậy thì tự mình trải nghiệm lại một lần nhé?" "?" Nhìn câu trả lời quái gở đó, trong lúc cơn giận còn đang bốc lên đầu, tôi định gõ phím mắng lại thì bỗng nhiên tinh thần trở nên hoảng hốt, tầm mắt mờ đi. "Sư tôn, đệ tử biết lỗi rồi."
Ta đã có một giấc mơ. Ta mơ thấy phu quân của mình, đương kim bệ hạ, trong thời gian ta rời cung dưỡng thương, đã yêu tỷ tỷ của ta. Trong mơ, ta kéo lê thân thể bệnh tật trở về hoàng cung, vừa hay nhìn thấy chàng tự tay cài một cây trâm phượng lên tóc tỷ tỷ. Nữ nhi của ta ôm chân tỷ ấy gọi mẫu thân, còn phu quân ta nhìn tỷ ấy bằng ánh mắt dịu dàng như một hồ nước xuân. Người trong cả hoàng cung đều nói Hoàng hậu nương nương sức khỏe không tốt, từ nay Đại tiểu thư Thẩm gia sẽ thay người chăm sóc công chúa, tạm thời chấp chưởng phượng ấn. Dường như không một ai còn nhớ đến ta. Trong mơ, ta nhìn những gương mặt tươi cười của họ, từng bước lùi ra ngoài điện, tháo nút đồng tâm năm xưa chàng tự tay buộc bên eo ta, treo dưới tấm biển Vị Ương Cung. Đêm ấy, ta treo một dải lụa trắng lên xà nhà. Sau đó, ta tỉnh lại. Khi mở mắt, ta vẫn đang nằm trên nhuyễn tháp trong hành cung suối nước nóng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo trong, lồng ngực đau đớn như bị ai đó bóp chặt. Ngoài cửa sổ, mưa xuân rơi tí tách. Chuông đồng dưới góc mái bị gió thổi, phát ra những tiếng leng keng không ngừng. “Nương nương.”
Ta tên Khương Trĩ, sở hữu Cực phẩm Kê Linh Căn, sở trường làm món gà. Người khác tu luyện: Hấp thụ linh khí đất trời, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Ta tu luyện là… Từ trong căn bếp lần lượt bưng ra gà luộc chặt, gà muối, gà ăn mày, gà hầm cay Tân Cương, gà cay chảy nước miếng, gà tiêu Tứ Xuyên và gà quay Đạo Khẩu. Họ hàng nhà gà dưới tay ta đều "môn hộ trung liệt" (chết vì nghĩa - theo nghĩa đen là nằm trong nồi của ta). Lúc này, ta đang xách trên tay một con Phượng Hoàng con xám xịt, bất ngờ chạm mặt một con Cửu Vĩ Hồ. "Ta bắt được trước." Ta buộc chặt cánh gà, bấm kiếm quyết: "Thức ăn của ta." "Ta ngửi thấy trước." Hồ ly liếm môi, chín cái đuôi xù ra: "Bữa tối của ta." Phượng Hoàng con kẹt giữa một người một hồ đang mắt đỏ ngầu, mà run lẩy bẩy… Bên trái là món hầm, bên phải là món tươi sống, mạng gà sắp tiêu rồi.
Sư tôn mang về từ nhân gian một cô gái. "Miếng thịt này mềm lắm, mau ăn để bồi bổ thân thể đi!" Ma tôn sư phụ cứ tưởng ta là một con hồ ly tinh yếu ớt, nên chăm sóc ta đủ đường. Nhưng hắn không biết, thật ra ta là chiến thần của thiên giới, chuyên đến để giết hắn.
Thánh chỉ đầu tiên sau khi tân đế đăng cơ là triệu nữ nhi Tiết gia có bát tự tương hợp vào cung giữ chức Tư Tế. Cả phủ vui mừng hân hoan, chỉ có đích mẫu sắc mặt trắng bệch. Ba ngày sau, hai nhà đổi canh thiếp hôn sự. Ta vốn nên gả vào phủ Thượng thư, cuối cùng lại trở thành Tư Tế phải nhập cung. Đích muội vốn nên vào cung, nay lại vẻ vang chuẩn bị xuất giá. Trước khi lên đường, ta nghe đích mẫu nói với phụ thân: “Mười bảy năm trước giữ lại cho nó một mạng, chẳng phải chính là để dùng vào ngày hôm nay sao?” Ta ngồi trong xe liễn, suốt dọc đường không nói một lời. Mãi đến điện Cảnh Hòa, cách qua tầng tầng rèm trướng, đế vương hỏi ta có sợ hay không. Khi ấy ta mới hiểu, bọn họ đưa ta tới đây không phải để làm Tư Tế. Mà là để khoét thịt trên người ta, làm thuốc dẫn cho đế vương. Ta ngẩng đầu, vén tay áo, để lộ đôi cánh tay trắng như ngọc, khẽ hỏi: “Không biết bệ hạ muốn ăn miếng nào trước?”