HẦU PHỦ MANG OAN, TA BẢO VỆ HUYẾT MẠCH TIỂU CHỦ, QUYẾT LẬT TUNG KINH THÀNH ĂN THỊT NGƯỜI NÀY
–
Đêm ấy, lửa cháy đỏ rực nửa bầu trời.
Khi thánh chỉ tịch biên gia sản được ban xuống, ta đang nhóm lửa trong hậu trù.
Tiếng khóc trong toàn phủ vang động đất trời, nhưng ta không khóc.
Khi quan binh xông vào hậu viện, ta ôm tiểu thiếu gia trốn vào trong đống củi.
Bọn chúng lật tung từng tấc đất của Hầu phủ, nhưng lại bỏ sót duy nhất góc nhỏ nơi ta đang ẩn náu.
Ta trốn trong đống củi suốt một ngày một đêm.
Khi bò ra ngoài, Hầu phủ đã biến thành phế tích, mùi máu tanh rất lâu vẫn chưa tan.
Ta ôm tiểu thiếu gia rời khỏi kinh thành ăn thịt người ấy.
Phía sau là bóng tối vô tận, phía trước là con đường chưa biết sẽ dẫn về đâu.
Nhưng ta không sợ.
Chỉ cần tiểu thiếu gia còn sống, huyết mạch của Hầu phủ sẽ không đoạn tuyệt.