Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Dược Phi Thể Nhược, Đế Vương Hộ Đoản

  Hậu cung đều biết, ta là một hũ thuốc sống.   Mỗi ngày ba bát thuốc, bữa nào cũng khác nhau, hắt hơi một cái là có thể nằm liệt ba ngày.   Đức phi lại cố tình không tin tà, trước mặt văn võ bá quan khóc lóc tố cáo ta đẩy nàng xuống nước.   Hoàng đế đặt ngự bút xuống, nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt.   “Nàng nặng một trăm hai mươi cân, nàng ấy còn chưa tới tám mươi cân, đẩy nàng sao?”   “Dùng miệng thổi à?”   Mặt Đức phi lập tức đỏ tím như gan lợn.   Cả hậu cung im phăng phắc.   Ta còn chưa hoàn hồn, Hiền phi lại bưng một bát thuốc xông vào, nói ta hạ độc hại nàng.   Hoàng đế thở dài, mấy chữ bật ra khỏi miệng khiến Hiền phi lập tức sụp đổ.  

0.0
19 ch
Nữ Cường
Trời Xanh Vắng Bụi Trần

Trước khi A tỷ gả vào Đông cung, nàng cũng tìm cho ta một mối hôn sự.   Nàng đỏ hoe vành mắt, tựa như có muôn vàn không nỡ:   “Những năm ta lưu lạc dân gian, Tiết lang đối đãi với ta vô cùng tốt.   “Muội là muội muội của ta, sau này hắn nhất định sẽ tử tế với muội.”   “Hơn nữa hắn có tài kinh thế, sau này tên đề bảng vàng, thẳng bước mây xanh, cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”   Nàng nói đúng, chỉ vỏn vẹn ba năm, Tiết Ngọc Hành đã từ một kẻ áo trắng bình dân vươn tới địa vị cực phẩm nhân thần, tay nắm trọng quyền.   Nhưng hắn không yêu ta.   Vì không nỡ hận A tỷ, hắn liền hận ta đến tận xương tủy.   Ngày b/ ứ/ c cung, hắn toàn thân m/ á/ u tanh xông vào điện Phượng Nghi, ngay trước mặt A tỷ đ/ è ta xuống giường.   Hắn cười lạnh hỏi nàng: “Hoàng hậu từng nói trong thư, nguyện thần cùng lệnh muội bách niên hảo hợp.”   “Nay thấy chúng ta ân ái như vậy, người có hài lòng không?”   Hắn như muốn trút hết hận ý ngập trời, mặc cho ta van xin đủ điều cũng không chịu dừng lại.   Nhưng ngoài điện A tỷ vừa bật khóc, hắn đã vội vàng khoác áo rời đi.   Hắn bất lực nói với nàng: “Là nàng tự tay đẩy nàng ấy đến bên cạnh ta.”   “Rốt cuộc ta… nên làm gì với nàng đây?”   Không ai hay biết, khi bọn họ thì thầm với nhau, ta đã lặng lẽ sảy thai, băng huyết mà ch. ế/ t trong điện.   Vì vậy, khi trọng sinh trở về ngày A tỷ bàn chuyện hôn sự cho ta.   Ta thấp giọng nói: “Nếu hắn tốt như vậy, sao tỷ tỷ không gả?”

0.0
9 ch
Cổ Đại
Mưu Gả Thế Gia

Văn án: Mẫu thân ta trước khi qua đời đã để lại cho ta một chiếc khăn tay. Đến năm cập kê, ta cầm chiếc khăn ấy ném về phía các lang quân trong khắp thành. Đáng tiếc, chiếc khăn nào ném ra cũng đều cuốn mép, chẳng lần nào ném trúng người, khiến ta đến nay vẫn chưa thể gả đi. Mấy ngày gần đây, nghe nói con cháu dòng chính của Thôi thị từ kinh thành đến Trừ Châu, muốn mở một buổi nhã tập trong rừng trúc ngoài thành. Ta vội vàng mặc bộ xiêm y đẹp nhất trong nhà, mang theo chiếc khăn rồi ra khỏi cửa. Thị nữ Tiểu Mai vì muốn tôn lên dung mạo của ta, chủ động bôi mặt mình đen sì, đến nơi chỉ chừa lại đôi mắt trắng như tuyết không ngừng đảo nhìn khắp bốn phía. Ấy? Vị lang quân kia trông thật lạ mắt. Rừng xanh trúc biếc, khúc thủy lưu thương. Ánh mắt ta hướng về nơi các thiếu niên đang tụ tập. Quả nhiên, ở chính giữa có một gương mặt xa lạ. Lại nghe đám người xung quanh không ngừng ồn ào gọi: "Thôi tiểu lang! Thôi tiểu lang!"

0.0
34 ch
Ngôn Tình
Thần Cốt Phục Hy

Tiếng chuông đồng vang vọng khắp hoàng thành. Khôn Ninh cung đèn đuốc sáng rực như ban ngày. Tiếng trẻ sơ sinh cất lên lanh lảnh, xé tan màn đêm tĩnh mịch. “Ra rồi! Là công chúa!” Thái y, bà đỡ và cung nữ đồng loạt quỳ xuống, nước mắt lưng tròng. Đại Sở lập quốc hơn ba mươi năm. Hoàng thất đời đời hưng thịnh, nhưng liên tiếp tám vị hoàng tử được sinh ra, chưa từng có lấy một vị công chúa. Hôm nay, cuối cùng cũng đợi được viên minh châu duy nhất của hoàng thất. Tin vui truyền ra. Hoàng đế Tiêu Trường Ca lập tức dẫn theo tám vị hoàng tử quỳ ngoài điện Thọ An. Suốt một đêm. Không ai dám đứng dậy. Bởi vì… Trong Đại Sở này, người có địa vị cao nhất chưa bao giờ là hoàng đế. Mà là Thái hậu. Không. Là vị lão tổ tông đã sống gần một trăm năm kia. Ta. Người mang thần cốt Phục Hy. Ba đồng tiền gieo thành sáu hào. Một quẻ biết sinh tử. Một quẻ định hưng vong. Năm đó ta phò tá tiên đế dựng nên Đại Sở, giúp Thái Tổ bình định thiên hạ. Từ đó đến nay, chưa từng có quẻ nào sai. … “Cầu lão tổ tông xuất cung.” Tiêu Trường Ca cúi đầu sát đất. “Xin người ban phúc cho tiểu công chúa.” Phía sau hắn. Tám vị hoàng tử đồng loạt dập đầu. “Nhi thần cung thỉnh Hoàng tổ mẫu.” Ta mở mắt. Trong điện yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng hương cháy. Đã rất nhiều năm… Ta chưa từng bước chân khỏi cung Thọ An. Nhưng hôm nay. Ta lại cầm lấy ba đồng tiền đồng đỏ đã theo mình hơn nửa đời người. “Khởi giá.” … Phượng liễn chậm rãi tiến vào Khôn Ninh cung. Toàn bộ hậu cung đồng loạt quỳ xuống. “Tham kiến lão tổ tông!” Ta không nhìn ai. Chỉ bước thẳng tới chiếc nôi bằng gỗ tử đàn. Đứa bé đang ngủ. Da trắng như tuyết. Đôi mắt vừa mở đã trong veo như nước. Quả thật xinh đẹp. Hoàng hậu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt nhưng đầy vui mừng. “Mẫu hậu…” “Nhi thần cuối cùng cũng sinh được một vị công chúa.” Tiêu Trường Ca cũng không giấu nổi vẻ kích động. “Mẫu hậu.” “Xin người xem mệnh cách của con bé.” Ta gật đầu. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua ba đồng tiền. Đinh… Đinh… Đinh… Ba đồng tiền bay lên giữa không trung. Ánh đồng đỏ phản chiếu dưới ánh nến. Sau đó. Rơi xuống. Lạch cạch. Tiếng va chạm rất nhỏ. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn rõ quẻ tượng… Nụ cười trên mặt ta hoàn toàn biến mất. Con ngươi chợt co lại. Hung! Đại hung! Sáu hào đảo nghịch. Dị huyết nhập cục. Phản long đoạt mệnh. Đây là quẻ tượng chỉ xuất hiện khi huyết thống bị thay đổi. Ta nhìn chằm chằm đứa trẻ trong nôi. Khí vận trên người nó… Hoàn toàn không nối với long mạch Đại Sở. Nó không phải công chúa! Không phải con cháu của ta! Trong điện vẫn chìm trong bầu không khí vui mừng. Không ai biết. Một quẻ này. Đã đủ để khiến cả hoàng thất đổi chủ. Ta khẽ nhắm mắt. Lần nữa gieo quẻ. Ba đồng tiền xoay tròn trên đầu ngón tay. Lần này. Ta dùng chính thần cốt Phục Hy để thôi diễn thiên cơ. Ầm! Trong đầu như có sấm nổ. Vô số hình ảnh lóe lên. Máu. Lửa. Một cung nữ ôm trẻ con chạy trong màn đêm. Một bàn tay đổi hai chiếc tã lót. Một người phụ nữ che mặt nhận lấy đứa trẻ. Một tiếng cười lạnh. Sau đó… Quẻ tượng dừng lại. Ta mở bừng mắt. Đứa trẻ thật… Vẫn còn trong cung! Chưa bị đưa ra ngoài! Chỉ là… Đã bị giấu ở một nơi vô cùng gần. Rất gần. Gần đến mức… Kẻ tráo đổi vẫn còn đang đứng trong Khôn Ninh cung. Ta chậm rãi thu ba đồng tiền. Ánh mắt lạnh như băng quét khắp đại điện. Từ hoàng hậu. Thái y. Bà đỡ. Đến từng cung nữ, thái giám. Không ít người vô thức run lên. Cuối cùng. Ta cất giọng. Không lớn. Nhưng từng chữ như lưỡi đao cắt vào tim người. “Truyền ý chỉ của ai gia.” “Lập tức phong tỏa toàn bộ hậu cung.” “Kẻ nào tự tiện rời khỏi vị trí…” Ta dừng lại. Ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu từng người. “Giết.” “Không.” “Tha.”

0.0
13 ch
Gia Đấu
Cứu Với! Tôi Lỡ Cắn Lên Người Thái Tử Giới Hắc Đạo Rồi!

Tôi là con gái nuôi của một gia tộc hào môn.  Hôm nọ, bố mẹ dắt về nhà một anh chàng đẹp trai tuấn tú để ở cùng.  Tôi cứ đinh ninh anh ta là đối tượng hôn nhân sắp đặt của mình. Thế là tôi giở đủ trò gây khó dễ, mong anh ta biết khó mà lui.  Đúng lúc tôi đang cho anh ta uống t.h.u.ố.c mê, h.à.n.h h.ạ thân thể anh ta bầm tím khắp nơi, rồi còn dựng cảnh nhà có ma... Một loạt bình luận lướt qua trước mắt: [Bé cưng ơi, em đang làm gì thiếu gia thật đấy? Để anh ấy phát hiện ra là em bị đuổi khỏi nhà ngay lập tức đấy!] [Bố nuôi của thiếu gia là trùm xã hội đen đấy, bé cưng mà bị phát hiện là bay màu thành trăm mảnh luôn...] Tôi run lẩy bẩy định đứng dậy, nhưng một bàn tay to lớn đột ngột ấn mạnh thắt lưng tôi, ghì tôi xuống. Vị thiếu gia nọ liếc nhìn tôi, nhướng mày: "Em gái, sao dừng lại rồi?"  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Xuyên Không Gặp Thái Hậu Đồng Hương

Văn án: “Vậy nên… ngươi cũng là người xuyên không sao?” Ta quỳ trên nền điện Vạn Thọ Cung, chợt nghe Thái hậu hạ thấp giọng hỏi một câu như vậy. Ta bỗng ngẩng phắt đầu lên, mạnh đến mức cổ phát ra một tiếng “rắc” giòn tan. Rốt cuộc rồi! Sau ba năm kể từ ngày xuyên đến thế giới này, cuối cùng ta cũng gặp được một người đồng hương! Mà vị đồng hương ấy, lại chính là chiếc đùi vàng lớn nhất của triều đại này. Ngay cả Hoàng đế cũng phải nghe lời bà.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Chị Dâu Mang Thai Ép Tôi Ra Đi Tay Trắng, Không Ngờ Căn Nhà Đứng Tên Tôi

Mẹ chồng không biết toàn bộ tài sản trong nhà đều đứng tên tôi, vậy mà còn dẫn chị dâu đang mang thai đến ép tôi cút đi, tôi cười lạnh: Đừng hối hận.   Ánh nắng chiều hôm đó rất đẹp, đẹp đến mức tôi suýt tưởng đây là một ngày thích hợp để uống trà trò chuyện.   Tôi đang cắt hoa quả trong bếp thì điện thoại reo.   Là Tiểu Chu bên ban quản lý khu nhà gọi đến, giọng hơi hoảng hốt: “Chị Thành, mẹ chồng chị đến rồi, còn dẫn theo một người phụ nữ, trông như đang mang thai, khí thế hùng hổ lắm, có cần chúng tôi ngăn lại không?”   Tôi lau tay, bình tĩnh nói: “Không cần, để họ lên đi.”   Có lẽ tôi đã chờ khoảnh khắc này suốt ba năm: ngày tôi không còn phải nhẫn nhịn và giả vờ như mọi chuyện đều ổn nữa.   Lúc chuông cửa vang lên, tôi cố ý chậm chạp nửa phút mới ra mở.   Cửa vừa mở, khuôn mặt mẹ chồng tôi, Lý Quế Lan, đã đập vào mắt.   Phía sau bà ta là chị dâu tôi, Vương Tú Mai, nói chính xác hơn là vợ của anh trai chồng tôi.   Bụng cô ta đã lộ rất rõ, ít nhất cũng phải năm sáu tháng.   Lý Quế Lan ngay cả giày cũng không thay, trực tiếp giẫm lên sàn gỗ tự nhiên tôi vừa lát mà đi vào.   Đế giày của bà ta dính bùn đất bên ngoài, giẫm lên sàn màu xám nhạt trông vô cùng chướng mắt.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Bị Bắt Trả Nợ, Tôi Lật Tung Cả Nhà

Ngay khi tiệc cưới của anh trai và chị dâu vừa khép lại tối hôm đó, mẹ tôi đã sốt sắng quay sang thúc ép tôi chuyện lấy chồng.   Tôi nửa thật nửa đùa buông một câu:   “Con không lấy chồng đâu.”   Không ngờ chị dâu còn phản ứng dữ dội hơn cả mẹ tôi.   “Không được! Lúc tôi gả vào nhà này, tôi đã nói rõ hai điều kiện rồi.”   “Thứ nhất, căn nhà cưới nhất định phải đứng tên tôi.”   “Thứ hai, cô phải lập tức dọn ra khỏi nhà tôi.”   Tôi nghe xong thì chết lặng tại chỗ.   Mẹ tôi chậm rãi buông tay tôi ra, giọng như đã chuẩn bị sẵn từ lâu.   “Viên Viên, mẹ đã đồng ý với chị dâu con rồi.”   Tôi quay sang nhìn anh trai mình.   Anh ấy lại tránh ánh mắt tôi, chỉ cúi đầu nói một câu thật thà đến bạc bẽo:   “Anh nghe vợ anh hết, em cũng ngoan ngoãn nghe lời đi.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Dắt Tiểu Tam Đi Mua Biệt Thự Của Tôi

  Chưa đầy mười ngày sau ly hôn, mẹ chồng cũ đã dẫn con dâu mới đi xem căn biệt thự trên không trị giá ba mươi hai triệu tệ.   Khi chồng cũ đòi quẹt thẻ, một câu nói của trợ lý tôi khiến cả nhà chồng cũ khóc lóc cầu xin tôi nương tay.   Tờ giấy chứng nhận ly hôn lạnh băng chẳng qua chỉ là bia mộ cho cuộc hôn nhân ba năm của tôi.   Tôi ra đi tay trắng, tác thành cho Trần Hạo và ánh trăng sáng của anh ta.   Buồn cười là, bọn họ vậy mà lại tưởng tôi là một người vợ bị bỏ rơi đã cùng đường bí lối.   Ngày thứ chín sau ly hôn, trên tầng cao nhất của đế quốc thương mại mà tôi là người thừa kế duy nhất, tôi nhìn xuống thành phố, nghe trợ lý báo cáo động tĩnh của cả nhà chồng cũ.   Bọn họ muốn đến Hoàn Vũ Long Đình mua nhà à?   Rất tốt, đó là món quà sinh nhật tôi tự tặng cho mình.   Một vở kịch hay sắp mở màn.  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Bước Thẳng Lên Công Đường

Sau khi biểu muội của phu quân lâm vào cảnh sa cơ thất thế, phàm là chuyện của ả, hắn đều hết lòng che chở, chẳng nỡ để ả chịu lấy nửa phần ấm ức.   Ta đã đôi lần khuyên nhủ, mong hắn giữ đúng chừng mực, hắn lại mắng ta ngu muội nông cạn, cả ngày chỉ biết ghen tuông vô lối.   Hôm nay, Bạch Vân lại gây nên tai họa.   Chỉ vì muốn cứu một con mèo hoang, ả đã bất cẩn lao thẳng vào loan giá của Quý phi.   Nửa đêm, Tạ Tri Diễn vội vàng khoác áo rời giường, dáng vẻ hấp tấp muốn tiến cung, đến Nội Đình Tư cầu xin tha tội cho ả.   Ta đưa tay ngăn hắn lại.   Tạ Tri Diễn nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng.   “Thanh Hoan, vì sao nàng lại trở nên lạnh lòng lạnh dạ đến thế?”   “Vân nhi nay chỉ còn nương tựa vào chúng ta, nếu nàng chịu khó dạy muội ấy quy củ cho đàng hoàng, muội ấy sao có thể gây ra lỗi lớn đến nhường này?”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Mộ Hoang Có Quỷ

Ba năm sau ngày người trúc mã của ta khuất bóng, ta một mình men theo lối núi để tới trước mộ chàng thắp hương.   Giữa khoảng cỏ dại um tùm bị gió núi thổi nghiêng, ta vô tình trông thấy một nửa tấm bia mộ bị vùi lấp.   Dấu chữ trên bia đã bị năm tháng mài mòn đến nhạt nhòa, ngay cả tên họ của người nằm dưới mộ cũng chẳng còn nhận ra.   Ta thuận tay đỡ tấm bia nghiêng đổ ấy đứng dậy, rồi cúi người nhổ sạch lớp cỏ hoang phủ quanh phần mộ.   Sau đó, ta lấy một ít lễ vật vốn mang đến cho trúc mã, chia sang đặt trước ngôi mộ lẻ loi kia.   Không ngờ ngay trong đêm ấy, ta lại gặp một nam quỷ trong mộng.   Hắn gầy đến mức tựa như chỉ còn một làn bóng mỏng, gương mặt trắng bệch chìm sau màn sương lạnh, lặng lẽ đứng trước giường ta mà cất tiếng.   “Hôm nay cô nương đã cho ta hưởng hương hỏa, ta sẽ thay cô nương làm tròn một tâm nguyện.”   “Muốn gì thì nói đi.”   …  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Chồng Đem Hết Tiền Thưởng Cho Em Gái, Tôi Lập Tức Cắt Tiền Sinh Hoạt

Em chồng đòi tiền thưởng của chồng tôi, tôi thu nhập hai mươi nghìn một tháng, hôm sau lập tức cắt tiền sinh hoạt.   “Tiền đâu?”   Lục Tử Khiêm ném cặp tài liệu lên tủ ở lối vào, trong giọng nói nén lửa giận.   Diệp Vãn Ý ngẩng đầu khỏi bản vẽ thiết kế.   Phòng khách chỉ bật một chiếc đèn sàn, quầng sáng phác họa gương mặt nghiêng của cô có phần lạnh lùng.   “Tiền gì?”   Cô hỏi, giọng bình tĩnh.   “Tiền sinh hoạt!”   Lục Tử Khiêm kéo lỏng cà vạt, vài bước đi đến trước mặt cô.   “Trong thẻ không còn một đồng nào!”   “Hôm nay ban quản lý gọi điện giục đóng phí, mặt mũi anh mất sạch rồi!”   “Em biết rõ hôm nay sẽ tự động trừ tiền mà!”  

0.0
18 ch
Nữ Cường
Hựu An Từ

Khi ta đính thân với Thái tử, để tỏ rõ thành ý, hắn ba lần đến Thôi phủ, tự mình khom người cầu hôn.   Đêm ta gả vào Đông cung, hắn lại thẳng thắn nói với ta: "Lệnh Gia, đời này ta đã có người yêu sâu nặng."   "Ta vốn biết nàng tính tình ôn hậu, chỉ khi nàng làm Thái tử phi, ta mới yên tâm nạp nàng ấy vào Đông cung."   "Chỉ là giữa nàng và ta, ngoài danh phận chính thê ra, sẽ không còn gì khác."   Ta làm một đời hoàng hậu không được sủng ái.   Tấu chương Trung cung, sử sách hiền minh.   Dù tiếc rằng không có con nối dõi.   Tạ Cảnh Vân vẫn giữ thể diện cho ta.   Cố ý đè thấp vị phân của các cung, hết lần này đến lần khác.    Ngay cả vị Nghi tần trong lòng hắn.   Cũng chưa từng vượt qua ta nửa phần.   Trước lúc lâm chung, Tạ Cảnh Vân ôm vai ta mà hứa: "Đời đời kiếp kiếp, nàng vĩnh viễn là hoàng hậu duy nhất do chính trẫm lựa chọn."   Kiếp này xem như chỉ có thể như vậy rồi.   Lại mở mắt, ta kịp trước lễ gia quan của hắn.   Nhận thiếp thưởng hoa của Vĩnh An hầu phủ.   Thế tử Vĩnh An hầu bệnh cốt rã rời.   Đợi ta tiễn hắn đi rồi, ngày sau nhất định phải sống thật khoái hoạt.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Vợ Của Thiếu Gia Hắc Đạo

Sau khi xuyên sách, tôi trở thành vợ của thiếu gia hắc đạo.   Để tự bảo vệ mình, tôi quyết định giả làm người điếc.   Nào ngờ, anh ta thật sự tin tôi không nghe được gì. Thế là ngày nào cũng đứng bên tai tôi lải nhải đủ thứ.   "Anh hôn em một cái mà em làm cái vẻ mặt như vừa nuốt phải thứ gì kinh khủng thế là sao? Ghét anh đến vậy à? Được lắm, lần sau anh càng hôn. Hôn nữa, hôn mãi."   "Hôm qua em còn đứng nói chuyện với Tiểu Triệu ở cổng đúng không? Ngày mai anh điều cậu ta đi ngay."   "Còn nữa, em có thể cười với anh nhiều hơn được không? Con cún vàng trong nhà nhìn thấy anh còn vui hơn em. Cứ tiếp tục thế này thì đừng trách anh dạy dỗ em."   ...   Tôi biết anh ta không hiểu ngôn ngữ ký hiệu nên càng ngang nhiên dùng nó để đáp trả.   Khinh bỉ.   Mỉa mai.   Chế giễu.   Liên hoàn combo không sót một câu.   Cho đến một ngày...   Anh ta lén thuê giáo viên học ngôn ngữ ký hiệu.   Màn giả điếc của tôi cũng hoàn toàn bại lộ.   Sau bữa tối.   Người đàn ông ngậm điếu thuốc, vẻ mặt âm trầm chặn tôi ngay trước cửa.   Anh tháo máy trợ thính trên tai tôi xuống, cúi người lại gần, khóe môi khẽ nhếch lên.   "Dám đùa anh à?"   "Em xong đời rồi."   "Lần này... anh thật sự sẽ dạy dỗ em."  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Tâm Tư Thầm Kín

Tôi luôn cất giấu một ham muốn chiếm hữu mãnh liệt dành cho chồng mình. Ban ngày, tôi diễn tròn vai một người vợ dịu dàng, đoan trang. Đêm xuống lại lén lên một diễn đàn bí mật mang tên "Diễn đàn Góc Tối", điên cuồng xả hết những suy nghĩ chẳng dám nói với bất kỳ ai. [Mình thật sự rất muốn chồng chỉ ngoan ngoãn nghe lời mình. Muốn nhìn anh đỏ bừng mặt, nép trong lòng mình mà nhỏ giọng xin tha. Nhưng anh ấy đứng đắn quá... Nếu biết mình có những suy nghĩ thế này, chắc chắn sẽ cho rằng mình là đồ biến thái…] Chưa đầy vài giây sau, đã có người trả lời: [Tôi thì hoàn toàn ngược lại. Tôi chỉ mong được vợ quản, được ngoan ngoãn nghe lời cô ấy, thậm chí cam tâm tình nguyện cầu xin cô ấy tha cho mình. Nhưng vợ tôi dịu dàng, đoan trang như vậy, nếu biết tôi nghĩ thế này, chắc chắn sẽ thấy tôi ghê tởm…] Hai kẻ cùng mang trong mình những bí mật không thể nói thành lời lập tức coi nhau là tri kỷ, không ngừng khuyên nhủ đối phương: "Ráng nhịn đi. Dù thế nào cũng đừng dọa nửa kia sợ chạy mất." Nhưng…  Có những bản năng, càng đè nén lại càng chẳng thể kìm lòng. Sau một lần cả hai đều không kiềm chế nổi bản tính của mình, chúng tôi áy náy đến mức hẹn nhau... nhảy sông tự vẫn. Đứng bên bờ sông. Đến khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt của đối phương… Tôi lập tức phanh gấp, sống chết ôm chặt lấy gốc cây bên cạnh. Còn chồng tôi... Không kịp dừng lại. Tõm! Ba giây sau, anh nổi lên khỏi mặt nước, quay đầu nhìn tôi một cái. Rồi dùng một kiểu bơi chó chẳng hiểu sao vẫn toát lên vẻ tao nhã, lặng lẽ bơi mất...

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Hòa Ly, Ta Tái Giá Rồi

Văn án: Ta khổ sở chờ đợi Cù Hoảng suốt ba năm, cuối cùng lại chỉ đợi được một phong hưu thư. Khi phong thư ấy được đưa tới, ta vẫn đang lau người cho mẫu thân của hắn đang nằm liệt trên giường vì bệnh. Tiết tháng ba rét nàng Bân, ta mệt đến mồ hôi thấm đẫm y phục, hai tay run rẩy, gần như không còn sức để nhận lấy bức thư lụa mỏng mà người hầu dâng lên. Ta khẽ cất tiếng hỏi: "Phu quân đang ở đâu?" Người hầu đáp: "Bẩm phu nhân, lang quân đã tới ngoại sảnh." Ta khe khẽ thở dài, đặt chiếc khăn đã ướt sũng trong tay xuống, rồi vuốt lại mái tóc mai đã hơi rối. "Được, ta đi cùng ngươi."

0.0
22 ch
Ngôn Tình
Ngọc Thụ Trước Thềm

Gia đình gặp nạn, ta được đưa đến nhà thân thích để lánh nạn. Đó là một thế gia hiển hách, danh môn vọng tộc. Đến cả vị biểu tỷ vẻ vang nhất trong nhà ta, cũng chỉ là kế thất của một tiểu bối thuộc chi thứ trong phủ. Thế nhưng, trong một bữa tiệc mà ta chỉ đủ tư cách ngồi ở hàng ghế cuối, ta lại gặp được vị gia chủ khiến cả sảnh đường im phăng phắc, không một ai dám cất lời. Ta nhận ra người ấy… Trên thảo nguyên hoang vắng năm nào, ta và chàng... đã từng bái thiên địa, kết tóc thành phu thê một lần.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan

Cậu bạn thanh mai trúc mã chê tôi nói nhiều, suốt ngày nói nhăng nói cuội giống con gái chút nào.   Cậu ta còn bảo tôi phải học tập sự dịu dàng của hoa khôi trường người ta kìa.   Ai mà ngờ được, có ngày chính cô nàng hoa khôi ấy lại nhìn chằm chằm vào cái miệng của tôi, ra vẻ suy tư:   “Nghe nói cái mồm của cậu dẻo tới mức có thể khiến người câm cũng phải mở miệng nói chuyện à?”   Thế là cô ấy thuê tôi đến trêu chọc cậu em trai bị tự kỷ của mình. Cứ khiến cậu ta nói được một câu, cô ấy sẽ trả tôi một trăm tệ.   Hoa khôi đúng là vẫn còn ngây thơ quá, "kẻ xấu" thì luôn có bài của "kẻ xấu".   Tôi đi thẳng xuống dãy bàn cuối cùng của lớp học, gõ nhẹ lên mặt bàn của chàng thiếu niên đang ngồi im ở đó.   “Không định giải thích với mọi người một chút sao? Chuyện tối qua cậu thừa lúc tôi đang ngủ để liếm chân tôi ấy?”   Cậu ta lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt lạnh lùng như băng bỗng chốc vỡ vụn.   “Tôi... tôi không có!”   Tôi tự tin quay đầu lại, nở một nụ cười rạng rỡ với cô nàng hoa khôi:   “Chuyển tiền thôi!”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Nữ Nhi Nhà Tướng Quân Không Dễ Chọc

Tại tiệc mừng thọ của Hoàng hậu nương nương, các bậc khuê các chốn kinh kỳ ai nấy đều thi thố hết tài năng.   Ta thì lại khác.   Ta uống say khướt.   Rồi biểu diễn luôn màn đập đá trên ng/ực.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tôi Nuôi Một Thiếu Niên Trong Trò Chơi Trên Máy Tính

Tôi Nuôi Một Thiếu Niên Trong Trò Chơi Trên Máy Tính Văn án Tôi nuôi một cậu thiếu niên trong trò chơi máy tính. Cậu bé ôm đầu gối, ngồi trong góc. Đôi mắt u ám, hung ác ẩn sau mái tóc đen nhánh. Cho ăn, xoa đầu, an ủi, dọn dẹp, mua sắm trong cửa hàng. Tôi cứ ngỡ đây chỉ là một trò chơi bình thường. Cho đến khi cậu bé đó càng lúc càng giống bạn của anh trai tôi, một đại gia quyền lực ở Kinh Hải.    

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Gió Lạnh Dưới Hầm Xe

Đồng nghiệp gửi quy định đi chung xe vào nhóm chung, yêu cầu tôi phải dùng xe sang đưa đón lại còn phải tự chịu tiền xăng.   Tôi trực tiếp từ chối:   “Tôi có thể tiễn anh đến nhà hỏa táng, có muốn thử không?".   Đối phương lập tức cứng họng, cả nhóm im phăng phắc.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Tôi Có Thể Tiên Tri

Tôi mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, hễ mở miệng là nói sai bét, hơn nữa lại hoàn toàn không thể kiểm soát. Bố tôi chơi chứng khoán: "Rốt cuộc nên mua mã nào đây nhỉ?" Cái miệng của tôi: "Hồ Lô Oa, Kim Kỳ Lân, Phúc Long Mã, Hồng Tinh Đình, Thất Thất Lang, Bát Bát Mã." Bố tôi vô cùng phấn khích: "Rất tốt, những mã con nói, bố sẽ không mua mã nào sất!" Quả nhiên ngày hôm sau, tất cả những mã tôi nhắc đến đều lao dốc không phanh, còn những mã không nhắc đến lại tăng trần vùn vụt, bố tôi kiếm được một vố đậm. Cô tôi tuyển con rể: "Cháu gái lớn của cô ơi, cháu mau xem giúp chị họ cháu, ba cậu thanh niên này cậu nào có số thăng quan phát tài?" Cái miệng của tôi: "Hình một, hình ba." Bố tôi bật dậy như lò xo: "Chọn ngay cậu số hai đó cho anh!" Cô tôi về chưa đầy hai tháng đã làm lễ đính hôn cho chị họ, đúng ngay ngày đính hôn, giấy bổ nhiệm thăng chức của anh rể họ cũng được gửi đến. Bởi cái căn bệnh bấm đốt ngón tay bói toán kỳ lạ này của tôi, bố mẹ tôi trực tiếp quyết định giao nộp tôi cho quốc gia.  

0.0
5 ch
HE
Gió Ngược Lại Thổi

Chồng đưa người bố chồng bị liệt về nhà chăm sóc, tôi không hề ngăn cản.   Anh ta còn gọi cả cô em chồng đến, tiền lương 3.800 tệ thì đưa cho cô ta tận 3.000 tệ.   Chờ đến khi cô ta dặn dò xong xuôi những điều tôi cần lưu ý, tôi liền bảo:   “Tôi đã đăng ký một khóa trại huấn luyện đặc biệt và sẽ đi trong 5 tháng, hai anh em cứ vất vả nhé."  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Quy Tắc Đâm Sau Lưng 2: Ngôi Trường Ác Linh

Vào ngày thi thử lần ba, cả lớp chúng tôi đều bị mắc kẹt trong khu học xá cũ.   Trên tờ đề thi toán vốn có, giờ đây không còn câu hỏi trắc nghiệm, cũng chẳng có bài tập ứng dụng, mà chỉ còn trơ trọi một câu hỏi duy nhất:   [Ai là người luôn nói dối?]   Chỉ khi tất cả mọi người trong lớp đều đưa ra đáp án chính xác, chúng tôi mới có thể rời khỏi nơi này.  

0.0
13 ch
Hiện Đại